Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0

Chương 295: Cửa hàng nuôi dưỡng

 

Sau khi Kiều Tang lùi đến một vị trí an toàn, buổi đối chiến huấn luyện chính thức bắt đầu.

"Oanh!"

Một quả cầu lửa khổng lồ phun ra, nổ tung giữa không trung. Ánh lửa rực rỡ tức thì chiếu sáng cả khu sân sau vốn đang chìm trong bóng tối.

"Tầm!"

Tiểu Tầm Bảo dịch chuyển tức thời đến phía bên kia, vẫy vẫy cái móng ngắn ngủn hướng về phía Nha Bảo ngoắc ngoắc, sau đó xoay người lắc lắc m.ô.n.g một cách cực kỳ ngứa đòn, đầy vẻ khiêu khích.

Nhóc con, tiếp tục đi chứ! Kiều Tang: "..."

Hay lắm! Kỹ năng Khiêu Khích của Tiểu Tầm Bảo ngày càng thuần thục. Chẳng biết ngày thường nó lôi ai ra làm bia tập b.ắ.n nữa.

Lúc này, ở kẽ hở chân tường khu sân sau, mười mấy cái đầu kiến đen thò ra, nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo với ánh mắt vừa sợ hãi vừa nghiến răng căm hận.

Kỹ năng Khiêu Khích rất dễ kéo thù hận, kích động sự phẫn nộ của đối phương.

Ngoài việc giúp đồng đội thu hút hỏa lực trong chiến đấu theo nhóm, nó còn khiến mục tiêu dễ rơi vào trạng thái mất lý trí.

Nha Bảo vốn dĩ đã nóng tính. Dù từ khi khế ước với Kiều Tang đã tiết chế nhiều, nhưng đó là do chưa chạm đúng "vảy ngược".

Tiểu Tầm Bảo lần này trực tiếp làm nó xù lông.

"Nha!"

Nha Bảo nhe răng nanh sắc lẹm.

Xem ra không dạy dỗ đứa em này một trận, nó lại quên mất ai mới là đại ca!

Chỉ thấy Nha Bảo thi triển phân thân, hàng chục con Viêm Linh Khuyển y hệt nhau đồng loạt há miệng hướng về phía Tiểu Tầm Bảo giữa không trung.

Từng luồng hỏa cầu rực rỡ, mang theo hơi thở hủy diệt gào thét lao ra.

Cả sân sau sáng rực như ban ngày.

"Bành! Bành! Bành!!!"

Hỏa cầu liên tiếp dội xuống, để lại những hố sâu đáng sợ trên mặt đất.

"Tầm!"

Tiểu Tầm Bảo bị trận thế này dọa cho khiếp vía, cuống cuồng sử dụng dịch chuyển liên tục.

Nó vừa né được một quả hỏa cầu to hơn cả người mình thì ngay tại điểm xuất hiện, một luồng hỏa cầu khác đã b.ắ.n tới sát sạt.

Tiểu Tầm Bảo giật mình, lại biến mất tại chỗ.

"Tầm tìm!"

Khi Tiểu Tầm Bảo xuất hiện lần nữa, gương mặt nó trông như muốn khóc đến nơi.

Chẳng phải huấn luyện đối chiến sao! Sao đại ca Nha Bảo lại đ.á.n.h hăng quá vậy!

"Kính coong..."

Trong tiếng nổ liên hồi, Kiều Tang không hề chú ý đến tiếng chuông cửa đã vang lên gần một phút.

"Con bé này làm sao thế không biết, gọi điện thoại cũng không nghe." Diệp Tương Đình hạ điện thoại xuống, nhíu mày nói.

"Cưu so..." Bàn Gia Cưu dùng cánh lặng lẽ ấn chuông cửa tiếp.

"Đừng ấn nữa." Diệp Tương Đình ngẩng đầu: "Mẹ nhớ căn nhà này phía sau có cái sân sau, con bay vào xem con bé có ở trong đó không."

"Cưu so." Bàn Gia Cưu gật đầu, vỗ cánh bay vòng ra sau.

Còn chưa tới nơi, nó đã nghe thấy những tiếng nổ điếc tai.

Nó sợ hãi bay cao thêm một chút, thận trọng áp sát.

Ngay khi bay lên phía trên sân sau, nó cúi xuống thì thấy bóng dáng Tiểu Tầm Bảo đột ngột xuất hiện cách mình chưa đầy một mét.

"Cưu so..." Bàn Gia Cưu vẫy vẫy cánh, nhiệt tình chào hỏi một tiếng.

Giây tiếp theo, Tiểu Tầm Bảo biến mất. Một luồng hỏa diễm nóng rực ập thẳng vào mặt nó.

"Cưu so!"

...

Năm phút sau, trong phòng khách.

"Mẹ, khi nãy con đang giúp Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo huấn luyện. Ồn quá nên con không nghe thấy tiếng chuông." Kiều Tang giải thích.

Ánh mắt Diệp Tương Đình chuyển từ Tiểu Tầm Bảo sang Kiều Tang, hỏi: "Chuyện Tiểu Tầm Bảo tiến hóa sao con không nói với mẹ?"

Kiều Tang: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tất nhiên là vì con quên bẵng mất.

Thế nhưng lời này có thể nói ra sao? Không thể!

"Thì cũng mới gần đây thôi ạ." Kiều Tang giả vờ thản nhiên: "Dạo này con bận quá. Con mới bị phó hiệu trưởng điều vào đội tuyển khối 12, ngày nào tập xong về cũng 7-8 giờ tối, còn phải làm bài tập. Con chẳng có lúc nào rảnh để gọi điện cả."

Diệp Tương Đình hừ lạnh một tiếng: "Nối máy mất 5 giây. Nói xong chuyện chưa đầy một phút. Con bây giờ đến một phút cũng không có?"

Sao mẹ cứ xoáy vào cái này thế! Mẹ nên ngạc nhiên chuyện con vào đội tuyển khối 12 chứ!

Kiều Tang thầm kêu khổ. Kế hoạch đ.á.n.h lạc hướng thất bại t.h.ả.m hại.

Diệp Tương Đình hỏi tiếp: "Cả chuyện vào đội tuyển lớp 12 nữa. Sao cũng không nói một tiếng?"

Kiều Tang: "..."

Đúng lúc này, Ánh Sáng Chữa Lành của Lộ Bảo vừa thi triển xong. Bàn Gia Cưu chậm rãi mở mắt.

"Cưu so..." Bàn Gia Cưu nhìn quanh, ngơ ngác một lát rồi sực nhớ ra gì đó, mặt đầy uất ức chạy nhào về phía Diệp Tương Đình.

Kiều Tang thở phào nhẹ nhõm, mục tiêu dời chú ý đã xuất hiện.

Diệp Tương Đình đón lấy Bàn Gia Cưu, kiểm tra một lượt rồi nhìn Lộ Bảo tò mò hỏi: "Con sủng thú này tên gì? Bạn nào của con gửi à? Kỹ năng chữa trị hiệu quả mạnh quá."

Kiều Tang gãi đầu, ngượng nghịu đáp: "Nó là Băng Lộ Kỳ Á, là người nhà mình ạ."

Diệp Tương Đình sửng sốt: "Người nhà mình?"

Kiều Tang: "Đây là con sủng thú thứ ba con khế ước."

"Lộ." Lộ Bảo lạnh lùng kêu một tiếng, coi như lời chào.

Diệp Tương Đình im lặng hồi lâu.

Ngay khi Kiều Tang tưởng mẹ sẽ tiếp tục im lặng, bà liền hỏi bằng giọng không cảm xúc: "Não vực của con đột phá từ lúc nào? Sao mẹ không biết?"

"Còn nữa, khế ước sủng thú mới sao cũng không nói với mẹ lấy một lời?"

Kiều Tang: "..."

"Nha..." Nha Bảo bên cạnh lộ vẻ "Lực bất tòng tâm".

Chịu thôi! Ai bảo tin vui của chủ nhân nhiều quá làm gì.

Kiều Tang không trả lời ngay mà quay sang bảo Lộ Bảo: "Khẩn cấp! Sóng Âm Chữa Khỏi! Nhanh!"

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chủ nhân, Lộ Bảo không chậm trễ, cất giọng hát ngay.

"Lộ... lộ lộ lộ lộ... lộ lộ... lộ... lộ lộ..."

Đợi bài hát kết thúc, Kiều Tang mới trả lời câu hỏi lúc nãy: "Thì cũng là chuyện đợt trước thôi ạ. Dạo này con bận quá. Phó hiệu trưởng điều con vào đội tuyển khối 12, ngày nào về cũng muộn, bài tập lại nhiều, con thực sự không có thời gian gọi điện báo cho mẹ."

Diệp Tương Đình nghe xong thì vừa xót vừa mừng, giọng dịu đi hẳn: "Dù phó hiệu trưởng coi trọng con, nhưng con mới lớp 10, vào đội tuyển khối 12 sớm vậy có mệt quá không?"

Sóng Âm Chữa Khỏi đỉnh thật!

Kiều Tang mừng thầm trong lòng, ngoài mặt tỏ vẻ hy sinh: "Không sao đâu mẹ. Chỉ là vất vả chút, thời gian riêng tư ít đi thôi, con trụ được mà. Lên cấp ba rồi. Không vất vả sao đỗ đại học tốt được ạ."

Diệp Tương Đình nhìn con gái đầy trìu mến: "Hôm nay mẹ đến là có chuyện muốn nói với con."

"Chuyện gì ạ? Sao mẹ không gọi điện nói luôn?"

Diệp Tương Đình dịu dàng: "Chẳng phải con bận quá. Đến một phút gọi điện cũng không có sao?"

Kiều Tang: "..."

Đây chắc chắn là đang mỉa mai rồi...

Kiều Tang nghi ngờ hiệu ứng của Sóng Âm Chữa Khỏi đã hết.

Diệp Tương Đình nói tiếp: "Cửa hàng nuôi dưỡng mà lần trước con nhắc tới, mẹ đã khai trương rồi."