Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0
Chương 293: Yên lặng đã lâu
Lộ Bảo ra ngoài tìm kiếm khoảng hai phút. Rất nhanh, nó đã thấy bóng dáng mình cần tìm tại đúng nơi ban đầu.
"Lộ." Lộ Bảo tiến lên gọi một tiếng.
"Nhòn nhọn..."
Tiêm Chiến Tiểu T.ử đang ôm gối ngồi xổm trong góc tường, ngơ ngác ngẩng đầu. Ánh mắt nó rã rời, trông như thể linh hồn đang phiêu dạt ở một nơi nào đó rất xa.
Lộ Bảo thấy vậy không nói nhảm nữa, trực tiếp anh tag giọng.
"Tiêm..." Tiêm Chiến Tiểu T.ử vẫn còn trong trạng thái thẫn thờ.
Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt nó lập tức hội tụ, hai tay bịt c.h.ặ.t tai, gương mặt hiện lên vẻ thống khổ tột độ.
Cái đứa này bị làm sao vậy?! Đột nhiên tấn công sóng âm vào nó để làm gì?!
"Lộ... lộ lộ lộ lộ... lộ lộ lộ... lộ lộ..." Lộ Bảo nghiêm túc hát ca.
"Nhòn nhọn!"
Tiêm Chiến Tiểu T.ử khó chịu bịt tai. Nó định phát động tấn công để cắt đứt thứ tiếng hát còn khủng khiếp hơn cả tạp âm này. Nhưng khi nhận ra đối phương là kẻ vừa trị khỏi vết thương cho mình, nó đấu tranh tư tưởng một hồi rồi quyết định không ra tay.
Hai phút sau, khi Lộ Bảo kết thúc bài hát, Tiêm Chiến Tiểu T.ử chống tay vào tường phía sau, thở dốc như vừa trải qua một trận chiến sinh t.ử.
Cuối... cuối cùng cũng kết thúc rồi...
"Lộ lộ?"
Lộ Bảo vốn nhắm mắt đắm chìm trong tiếng hát của chính mình nay mở mắt ra, nhìn Tiêm Chiến Tiểu T.ử như vừa bị hành xác. Nó hơi chần chừ rồi tiến lên hỏi xem đối phương thấy khá hơn chút nào chưa.
"Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử kinh hoàng lùi lại.
Khi phát hiện sau lưng là tường không còn đường lui, nó dán c.h.ặ.t người vào vách đá, đầu gật lia lịa như giã tỏi.
Chỉ cần đừng hát nữa! Cái gì nó cũng thấy tốt hết!
"Lộ!" Lộ Bảo tức giận lườm một cái.
Bộ nó hát không hay lắm sao?!
Thấy Lộ Bảo có vẻ sẵn sàng "tặng" thêm một bài nếu nó dám chê, Tiêm Chiến Tiểu T.ử dứt khoát chọn cách làm trái lương tâm.
Thế nhưng rõ ràng nó chẳng có kinh nghiệm nói dối. Miệng thì kêu hay, nhưng người thì run cầm cập, đầu lắc như điên.
"Lộ!"
Lộ Bảo tâm tư nhạy cảm, nhận ra ngay đối phương đang "khẩu thị tâm phi".
Đuôi nó phẫn nộ quất một phát định bỏ đi nhưng sực nhớ ra điều gì đó, nó quay lại kêu hai tiếng.
"Lộ lộ."
Ngự thú sư của ngươi không phải người tốt đâu, rời bỏ tên đó đi.
Tiêm Chiến Tiểu T.ử vốn hiền lành bỗng chốc xù lông. Dù là nó không có lông.
"Nhòn nhọn!" Nó giận dữ nhìn Lộ Bảo, tỏ ý không cho phép ai nói xấu chủ nhân của mình.
Lộ Bảo vốn không phải đứa thích lo chuyện bao đồng, thấy đối phương không nghe lọt tai, ánh mắt nó thoáng hiện vẻ thất vọng.
Nó vẩy đuôi, xoay người rời đi thật sự. Lần này, nó không định quay đầu lại.
"Tiêm..."
Thấy Lộ Bảo không thèm để ý đến mình nữa, Tiêm Chiến Tiểu T.ử ngẩn ra, rồi lạch bạch chạy theo bên cạnh, liên tục thanh minh rằng Ngự thú sư của mình tốt đến nhường nào.
"Tiêm!"
"Nhòn nhọn!"
Chủ nhân đã chọn nó giữa bao nhiêu đứa cùng tộc!
Chủ nhân cười lên đẹp lắm!
Chủ nhân thường xuyên cho nó đồ ăn ngon!
Chủ nhân mang nó đi chơi, bế nó lên cao!
Giờ chủ nhân chỉ là đang rất bận thôi! Chủ nhân thực sự là một Ngự thú sư rất tốt!
Lộ Bảo không dừng lại nhưng tai vẫn lắng nghe.
Nó không phản ứng gì, đi thẳng về phía căn phòng lúc nãy.
Tiêm Chiến Tiểu T.ử dừng lại trước cửa. Gương mặt lại hiện lên vẻ bàng hoàng, mê mang như lạc mất phương hướng.
"Lộ..." Lộ Bảo vào phòng, thấy Tiểu Tầm Bảo đang hưng phấn nhào vào lòng Kiều Tang.
Hóa ra sau màn biểu diễn c.h.ặ.t gạch, ba Lưu đã lập tức đồng ý chi tiền mua găng tay vàng.
"Về rồi à?" Kiều Tang ôm Tiểu Tầm Bảo, mỉm cười nhìn Lộ Bảo vừa bước vào.
"Lộ..." Lộ Bảo hơi bất ngờ.
Nó không ngờ chủ nhân lại biết mình vừa ra ngoài làm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang cười ôn hòa với nó, rồi quay sang chào ba Lưu: "Chú ơi, vậy cháu xin phép về trước ạ."
"Ơ, sao về sớm thế?" Ba Lưu nhiệt tình: "Gần đây có quán ăn ngon lắm. Để chú mời cháu một bữa!"
"Dạ thôi ạ. Cháu phải về làm bài tập."
Ba Lưu ngẩn người vài giây mới nhớ ra cô bé này bằng tuổi con trai mình.
Ông quay sang nhìn Lưu Kỳ Già với ánh mắt "hận sắt không thành thép".
Cùng 15 tuổi mà nhìn con nhà người ta xem!
Tầm Bảo Quỷ tiến hóa thành Tầm Bảo Yêu đã đành. Bản thân nó còn học được cả kỹ năng hệ Cách Đấu!
Nếu Lưu Kỳ Già biết ba mình đang nghĩ gì, chắc cậu ta sẽ trợn trắng mắt.
Thế đã là gì, người ta còn có tận ba con sủng thú kia kìa.
Sau khi từ chối lời đề nghị đưa về của ba Lưu, Kiều Tang bước ra khỏi võ quán.
Lưu Kỳ Già hớn hở đi theo sau như thể chính mình vừa được tặng găng tay vàng.
Đúng lúc sắp ra cửa, ba Lưu đột nhiên gọi giật lại: "Kỳ Già, sao con lại ở đây? Hôm nay không có tiết tự học tối à?"
Sắc mặt Lưu Kỳ Già lập tức sụp đổ.
Cậu ta cầu cứu Kiều Tang bằng ánh mắt thiết tha.
Kiều Tang nhìn cậu ta bằng ánh mắt "lực bất tòng tâm" rồi lạnh lùng rời đi.
Lưu Kỳ Già: "!!!"
"Vừa rồi đi thăm Tiêm Chiến Tiểu T.ử đúng không?" Kiều Tang bế Lộ Bảo lên hỏi.
"Lộ?" Lộ Bảo ngơ ngác.
Sao chủ nhân lại thông minh thế? "Vì ta là thiên tài mà." Kiều Tang xoa đầu nó, mặt dày tự khen.
Lộ Bảo im lặng.
"Lại đi thăm nó lần nữa đi. Lúc về nhóc cứ thẩn thờ, chắc vẫn đang lo cho nó."
"Lộ!" Lộ Bảo kiêu kỳ quay ngoắt đầu đi.
Ai thèm chứ!
Kiều Tang mỉm cười.
Từ lúc Lộ Bảo tiến hóa, hiếm khi thấy nó bộc lộ nhiều cảm xúc như vậy.
"Ta nghĩ Tiêm Chiến Tiểu T.ử đang buồn lắm. Nhóc có thể qua đó dùng Sóng Âm Chữa Khỏi cho nó."
"Lộ..." Nhắc đến đây Lộ Bảo lại tự ái.
Cái tên kia dám chê tiếng hát của nó!
Kiều Tang suy nghĩ rồi bảo: "Ta thấy nhóc rất có thiên phú với chiêu này. Ít nhất là vừa rồi nó có tác dụng với ta."
Lộ Bảo ngẩn người nhìn cô.
"Có lẽ vì Tiêm Chiến Tiểu T.ử đang quá đau lòng nên chưa dễ dàng được chữa lành ngay. Nếu nhóc nghiêm túc hơn một chút, biết đâu sẽ có hiệu quả."
Tiểu Tầm Bảo: "???"
Chủ nhân nói thật đấy à? Có cái tai nào mà tin được cái tiếng hát đó chứ!
Lộ Bảo thì tin sái cổ.
"Lộ!" Nó trịnh trọng gật đầu. Nó sẽ thử lại lần nữa!
Trên đường tìm Tiêm Chiến Tiểu Tử, Kiều Tang dặn dò: "Sóng Âm Chữa Khỏi cần sự yêu hòa bình vì nó truyền tải tâm trạng bình thản của nhóc qua sóng âm. Khi tìm thấy nó, hãy nghĩ về hòa bình thế giới, về những điều tốt đẹp, rồi l.ồ.ng cảm xúc đó vào tiếng hát."
"Lộ..." Lộ Bảo nhìn Kiều Tang xuất thần.
Khoảnh khắc này, nó thấy giọng nói của cô thật êm tai.
"Nghe rõ chưa?"
"Lộ!" Lộ Bảo nghiêm túc gật đầu.
Tiêm Chiến Tiểu T.ử vẫn ngồi xổm ở góc tường đó, ánh mắt trống rỗng.
Nó cảm thấy thế giới xung quanh mình chỉ còn một màu đen. Những ký ức tươi đẹp với chủ nhân đang dần mờ nhạt và nứt vỡ.
Đúng lúc đó, một giai điệu như từ nơi xa xăm vọng lại.
"Lộ... lộ lộ lộ lộ... lộ lộ... lộ lộ lộ..."
"Tiêm..." Tiêm Chiến Tiểu T.ử mê mang ngẩng đầu.
Bóng tối xung quanh vỡ vụn. Ánh trăng tưới xuống, gió lay động cỏ hoa. Trong tiếng hát mà nó vẫn thấy khó nghe, nó bỗng cảm nhận được một sự tĩnh lặng đã mất đi từ rất lâu.