Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0
Chương 292: Tiếng ca hữu dụng?!
Ba năm? Kiều Tang thực sự bị làm cho chấn động.
Thông thường, Ngự thú sư gửi nuôi sủng thú ở các trung tâm huấn luyện phần lớn là theo ngày, theo tuần, nhiều nhất cũng chỉ là theo tháng.
Cô chưa từng nghe nói đến chuyện gửi nuôi theo năm, mà lại còn là ba năm!
Ba năm ròng rã!
Đời người có bao nhiêu cái ba năm?
Đối với một con sủng thú sơ cấp, ba năm chiếm giữ một phần cực lớn trong vòng đời ngắn ngủi của chúng.
Nếu Lộ Bảo trước đây không tiến hóa thì ba năm đã là gần nửa đời người rồi.
Việc này, bất kỳ một Ngự thú sư bình thường nào cũng không thể làm ra được!
"Ba năm qua người đó không hề tới thăm lấy một lần sao?" Kiều Tang nhịn không được hỏi kỹ lại.
"Ừ." Ba Lưu gật đầu: "Nói chính xác thì gần ba năm rưỡi rồi. Tiền gửi nuôi thì hàng năm vẫn chuyển đều đặn, nhưng người thì chưa từng xuất hiện."
"Chẳng lẽ... người đó không còn nữa?" Kiều Tang suy đoán.
Từ góc độ của cô, ngoại trừ việc Ngự thú sư đã qua đời, cô không thể nghĩ ra lý do gì khiến một người bỏ mặc sủng thú của mình lâu đến vậy.
Ba Lưu nghe vậy, khóe miệng giật giật: "Cậu ta vẫn sống nhăn răng, ở ngay khu Thiên Cảnh Nhất Hào cách đây hai cây số. Mỗi năm lễ Tết đều về. Chỉ là không thèm ghé qua thăm Tiêm Chiến Tiểu T.ử mà thôi."
Kiều Tang vừa hỏi xong cũng nhận ra mình đoán sai.
Nếu Ngự thú sư không còn, sủng thú khế ước chắc chắn sẽ cảm nhận được ngay lập tức.
Làm sao Tiêm Chiến Tiểu T.ử còn có thể ngốc nghếch ở đây mòn mỏi chờ đợi chủ nhân như thế này.
"Tại sao ạ?" Cô nhíu mày hỏi.
Có lẽ vì khí chất của cô gái trước mặt không giống một nữ sinh trung học non nớt nên sau vài câu trò chuyện, ba Lưu đã quên bẵng cô vẫn là trẻ vị thành niên.
Bản thân ông cũng đang muốn trút bầu tâm sự.
"Những người gửi nuôi sủng thú ở đây đa phần là cư dân sinh sống quanh đây." Ba Lưu trầm mặc một lát: "Tuy ta không chạm mặt chủ của Tiêm Chiến Tiểu T.ử nhiều, nhưng có nghe người khác nhắc tới. Tên đó mấy năm trước phất lên, ở bí cảnh khế ước được một con sủng thú hệ Yêu Tinh, thế là dồn hết tâm trí vào nó, bỏ mặc con sủng thú khế ước đầu tiên."
"Nghe nói con sủng thú hệ Yêu Tinh đó không hợp tính với Tiêm Chiến Tiểu Tử. Sau này Tiêm Chiến Tiểu T.ử bị thương trong một trận đấu, không được trị liệu kịp thời nên để lại di chứng. Dù có khỏi cũng khó lòng huấn luyện cường độ cao. Nếu không sẽ rất dễ tái phát."
"Thế nên cậu ta đưa nó đến đây. Nhìn cái kiểu ba năm không ghé qua này, Tiêm Chiến Tiểu T.ử hẳn là bị vứt bỏ rồi. Có những người là vậy đấy! Sủng thú nhiều lên, có con được cưng chiều thì những con khác trở nên dư thừa. Nhưng vì đã khế ước nên không bỏ hẳn được, lại không muốn tốn công chăm sóc nên đẩy chúng đến những nơi như thế này."
Ba Lưu càng nói càng bức xúc: "Đối với họ, sủng thú tồn tại hay không chẳng ảnh hưởng gì. Nếu tiến hóa được thì tốt, không thì chỉ tốn chút tiền gửi nuôi. Họ căn bản không hiểu đối với sủng thú, Ngự thú sư có ý nghĩa lớn lao thế nào!"
Kiều Tang im lặng, vòng tay ôm Lộ Bảo siết c.h.ặ.t thêm một chút.
Lộ Bảo lộ vẻ khó chịu vì bị ôm quá c.h.ặ.t nhưng nó không vùng ra, chỉ ngẩng đầu nhìn gương mặt đang đăm chiêu của Kiều Tang rồi khẽ anh tag giọng.
"Lộ lộ..."
"Tầm tầm!"
Tiểu Tầm Bảo bên cạnh đột nhiên lộ vẻ hoảng sợ. Nó dùng móng vuốt giật giật tóc của Kiều Tang.
Đừng thẫn thờ nữa! Có biến lớn rồi!
Kiều Tang giật mình, xoa xoa chỗ tóc bị giật: "Sao thế?"
"Tầm!" Tiểu Tầm Bảo run rẩy chỉ vào Lộ Bảo.
Nó vừa kêu xong, Lộ Bảo đã há miệng cất tiếng:
"Lộ... lộ lộ lộ lộ... lộ lộ... lộ... lộ lộ..."
"Tầm!"
Kiều Tang: "!!!"
Trời ạ! Đột nhiên hát hò cái gì thế! Mà sao nghe còn kinh khủng hơn hôm qua vậy!
Theo phản xạ, Kiều Tang dùng tay bịt c.h.ặ.t miệng Lộ Bảo lại.
Làm ơn! Đừng hát nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Lộ..." Lộ Bảo bị cưỡng ép dừng lại.
Nó không vùng vẫy, chỉ chớp mắt nhìn Kiều Tang.
Kiều Tang thấy ánh mắt nó thì không yên tâm dặn: "Ta buông tay ra nhé. Có điều nhóc đừng hát nữa đấy."
Lộ Bảo gật đầu. Kiều Tang lúc này mới thở phào buông tay.
"Lộ?" Lộ Bảo kêu một tiếng. Gương mặt kiêu ngạo nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
Giờ thấy khá hơn chút nào chưa?
Kiều Tang sửng sốt: "Khá hơn cái gì?"
"Lộ." Lộ Bảo đáp rằng tâm trạng.
Khi nhận ra ý định của Lộ Bảo, Kiều Tang sững sờ phát hiện cảm giác nghẹn đắng, khó chịu trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình từ một phút trước đã hoàn toàn tan biến.
Cô trợn tròn mắt.
Uầy?! Tiếng ca có tác dụng thật à?! Sóng Âm Chữa Khỏi... luyện thành rồi?!
Nếu Tiểu Tầm Bảo biết chủ nhân mình đang nghĩ gì, chắc nó sẽ tức đến nhồi m.á.u cơ tim mất.
"Tầm..." Nó rên rỉ yếu ớt.
Chủ nhân có ổn hay không nó không biết. Chứ nó thì thấy không ổn chút nào...
Lúc này, ba Lưu mặt trắng bệch nhìn Lộ Bảo: "Đây là sủng thú gì thế? Sao đột nhiên lại dùng sóng âm để tấn công?"
"Nham nham!" Con sủng thú đang trồng cây chuối của ông lần đầu tiên bị mất thăng bằng, lảo đảo vì "tiếng hát" của Lộ Bảo.
Kiều Tang: "..."
"Lộ!" Lộ Bảo quay sang lườm ba Lưu.
Dùng sóng âm để tấn công là cái gì?
Đây là Sóng Âm Chữa Khỏi! Là kỹ năng chữa lành đấy!
"Nó là Băng Lộ Kỳ Á, sủng thú khu vực Cổ Vụ ạ." Kiều Tang giới thiệu.
Vừa dứt lời, Lưu Kỳ Già dắt theo Dũng Lực Hầu bê ba cái ghế đi vào.
"Ba, Kiều Tang chính là người dùng Tầm Bảo Yêu thắng con ở môn c.h.ặ.t gạch đấy." Lưu Kỳ Già đặt ghế xuống: "Ba không tin thì cứ để Tầm Bảo Yêu biểu diễn cho ba xem."
Cậu ta nháy mắt với Kiều Tang. Ý bảo rằng trăm sự nhờ cậu!
Kiều Tang sực nhớ ra mục đích chính. Suýt nữa thì quên mất vụ găng tay vàng!
"Thật sao?!" Ba Lưu kinh ngạc.
"Vâng." Kiều Tang gật đầu, bình tĩnh nói: "Chú ơi, giờ cháu cho nó c.h.ặ.t gạch luôn được không ạ? Cháu còn phải về sớm làm bài tập."
"Tầm!" Tiểu Tầm Bảo bay lên phía trước, khởi động hai móng, mặt đầy hưng phấn.
"Lộ." Lộ Bảo nhìn Kiều Tang, nhìn Tiểu Tầm Bảo, rồi đột nhiên nhìn về phía cánh cửa.
Sau ba giây nhìn đăm đăm, nó nhảy khỏi lòng Kiều Tang, lững thững đi ra ngoài cửa.