Bắt Đầu Ngự Thú Từ Số 0
Chương 291
Ai c.h.ế.t? Ai c.h.ế.t! Cô nói cho rõ ràng xem nào!
Tiêm Chiến Tiểu T.ử vừa định phát ra tiếng nghi hoặc. Thế nhưng nó đột nhiên nhận ra điều gì đó, gương mặt lộ rõ vẻ đờ đẫn.
Ngay sau đó, nó sực tỉnh, nhanh ch.óng chống hai tay xuống đất, một lần nữa trồng cây chuối.
"Nhòn nhọn!"
Cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong cơ thể, Tiêm Chiến Tiểu T.ử hưng phấn reo lên.
Nó hết thu tay trái lại đổi sang tay phải, liên tục hoán đổi để thực hiện động tác đứng bằng một tay một cách điêu luyện.
"Có phải cảm thấy hiện giờ vô cùng khỏe mạnh không?" Kiều Tang mỉm cười hỏi.
"Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử đáp chân xuống đất, kết thúc bài tập, rồi hướng về phía Kiều Tang cúi người thật sâu để tỏ lòng cảm ơn.
Nó hiểu rõ vết thương của mình khỏi hẳn đều là nhờ con người trước mặt này.
"Lộ." Lúc này, Lộ Bảo tiến lên một bước, nhìn Tiêm Chiến Tiểu T.ử kêu một tiếng, khẳng định sự tồn tại của chính mình.
"Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử hiểu ý, cũng cúi chào Lộ Bảo một cái.
"Lộ." Lộ Bảo lộ vẻ hài lòng.
"Tầm." Tiểu Tầm Bảo cũng bay tới hóng hớt.
Tiêm Chiến Tiểu T.ử liếc nhìn Tiểu Tầm Bảo một cái rồi... lờ tịt đi.
Tiểu Tầm Bảo: "..." Sao đến lượt mình thì nó không cúi chào? "Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử chào xong. Đôi mắt sáng rực đầy nghị lực, vội vàng chạy thẳng vào phòng nghỉ phía trong.
"Tầm?" Tiểu Tầm Bảo nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng nó.
Mùi hương... sao lại biến mất rồi?
Kiều Tang nhìn biểu cảm của Tiểu Tầm Bảo, tâm trạng hoàn toàn thả lỏng.
Tuy không quen biết Tiêm Chiến Tiểu Tử, nhưng cô chỉ tốn chút năng lượng dùng Ánh Sáng Chữa Lành mà cứu được một sinh mạng nhỏ. Vụ này quá hời!
Kiều Tang cúi người bế Lộ Bảo lên, vừa định quay về thì thấy Lưu Kỳ Già thở hồng hộc chạy tới.
"Cậu đi đâu thế? Sao đột nhiên biến mất hút vậy?"
"Tôi vẫn ở đây mà." Kiều Tang đáp.
Lưu Kỳ Già: "..." Câu trả lời này làm tôi thấy mình hỏi câu khờ khạo quá...
"Vừa rồi Tiểu Tầm Bảo chạy mất, tôi đuổi theo nó thôi." Kiều Tang tiếp lời.
"Tầm..." Tiểu Tầm Bảo chớp mắt, mặt đầy vô tội.
Lưu Kỳ Già nhìn Tầm Bảo Yêu, quyết định không truy cứu lý do nó chạy nữa.
Dù sao đây cũng là hệ U Linh, lỡ cậu ta bị nó ghi thù thì khổ.
"Bỏ qua đi. Chúng ta mau..." Đang nói dở, mắt Lưu Kỳ Già khựng lại ở con sủng thú trên tay Kiều Tang: "Đây là con thứ ba cậu khế ước hả?"
"Ừ." Kiều Tang gật đầu.
"Nhìn có vẻ rất..." Lưu Kỳ Già định đưa tay ra xoa thử một cái.
Chát! Lộ Bảo quất thẳng cái đuôi vào tay cậu ta.
"...Có cá tính." Lưu Kỳ Già rụt tay lại, lặng lẽ thay đổi tính từ miêu tả.
"Chúng ta qua chỗ ba tôi đi. Cậu còn phải về trước giờ kiểm tra phòng mà."
"Đúng đúng!" Lưu Kỳ Già dẫn đường: "Tôi vừa gọi điện rồi. Ông ấy đang ở khu huấn luyện hiếu khí."
"Cậu mang điện thoại theo à?" Kiều Tang hỏi.
"Không, tôi mượn của một chú quen biết."
Đi được một đoạn, Lưu Kỳ Già không nhịn được tò mò: "Con này tên là gì? Tôi chưa thấy bao giờ."
"Băng Lộ Kỳ Á, sủng thú khu vực Cổ Vụ."
"Hóa ra là vậy..." Lưu Kỳ Già vỡ lẽ.
Thảo nào chưa thấy bao giờ. Cái vẻ ngoài xinh xắn này mà ở khu Dự Hoa thì chắc bạn nữ nào cũng muốn sở hữu một con mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến trước một căn phòng, Lưu Kỳ Già đẩy cửa vào, Kiều Tang theo sau. Vừa vào, cô đã thấy lại con Tiêm Chiến Tiểu T.ử lúc nãy.
"Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử đang giận dữ nhìn chằm chằm một người đàn ông trung niên.
"Không phải ta không muốn liên lạc với Ngự thú sư của con."
Ba Lưu thở dài bất lực: "Là cậu ấy nói mấy tháng nay bận ở khu vực khác, có việc thì nhắn tin chứ đừng gọi điện. Ta ngày nào cũng nhắn tin rồi. Chắc cậu ấy bận quá nên chưa xem thôi. Đợi cậu ấy thấy chắc chắn sẽ đến đón con ngay."
"Nhòn nhọn!" Tiêm Chiến Tiểu T.ử sốt ruột.
Nó lập tức biểu diễn trồng cây chuối bằng một tay, không ngừng hoán đổi để chứng minh mình đã hoàn toàn bình phục.
"Ta biết con khỏi rồi." Ánh mắt ba Lưu thoáng hiện vẻ đau lòng: "Ta vừa thử gọi lần nữa nhưng cậu ấy không nghe máy."
"Tiêm..." Tiêm Chiến Tiểu T.ử ngừng tập, vẻ mặt thất thần, lầm lũi đi ra cửa.
"Tầm!" Tiểu Tầm Bảo nhìn bóng lưng nó, mũi khịt khịt, mắt sáng lên.
Cái đứa này lại thơm phức rồi!
Kiều Tang thấy phản ứng của Tiểu Tầm Bảo thì suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Lộ Bảo vừa trị thương xong, không thể nào mười phút sau nó lại sắp c.h.ế.t được.
Hóa ra thứ thu hút Tiểu Tầm Bảo không phải t.ử khí.
May mà không ai biết, đỡ xấu hổ... Kiều Tang thầm tự an ủi.
"Lộ." Không ai để ý, Lộ Bảo nhìn theo hướng Tiêm Chiến Tiểu T.ử biến mất với vẻ mặt đầy suy tư.
"Ba!" Lưu Kỳ Già gọi lớn.
"Con tới rồi à." Ba Lưu quay lại nhìn Kiều Tang: "Đây là cô bé thiên tài mà con kể sao?"
"Dạ đúng ạ."
"Cháu chào chú." Kiều Tang lễ phép.
"Chào cháu." Ba Lưu cười gượng nghịu: "Cứ tự nhiên, ngồi đi cháu."
Chú bảo cháu ngồi mà phòng chẳng có cái ghế nào cả!
Kiều Tang nhìn quanh rồi bảo: "Dạ thôi cháu đứng cũng được ạ."
Ba Lưu bấy giờ mới nhận ra sơ sót, bèn bảo con trai: "Kỳ Già, đi lấy mấy cái ghế qua đây."
Căn phòng chỉ còn lại ba Lưu và Kiều Tang, không khí lập tức trở nên gượng gạo.
Ba Lưu vốn chỉ quen giao tiếp với đám đàn ông cơ bắp, giờ đối mặt với một nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn thì chẳng biết mở lời thế nào.
Cuối cùng, Kiều Tang lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Chú ơi, con Tiêm Chiến Tiểu T.ử lúc nãy bị sao vậy ạ?"
"Nó à..." Ba Lưu trầm giọng: "Nó là sủng thú được một Ngự thú sư gửi nuôi ở đây. Vừa rồi nó cứ giục ta liên lạc để chủ nó đến đón."
"Ngự thú sư của nó lâu rồi chưa đến đón ạ?"
Ba Lưu khựng lại một chút, rồi trả lời:
"Rất lâu rồi. Đã ba năm."