Tiệm buffet hải sản ngon cực kỳ luôn, quê tôi lại ở vùng xa biển.

Giá hải sản đắt đỏ lắm, ngay đến loại tôm đông lạnh bình thường thôi cũng đã ba bốn mươi tệ một lạng rồi, như thế là vô cùng xa xỉ.

Tôi liền hóa thân thành kẻ phàm ăn, như thể muốn ăn sạch bách chỗ hải sản của cả cuộc đời này vậy.

"Tề Lộc Minh."

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, Hứa Bạch Tiêu đang cầm điện thoại, vẻ mặt đầy nghiêm trọng nhìn tôi.

Tôi lúng búng bảo: "Tớ không được ăn nhiều quá hả?"

Hứa Bạch Tiêu đưa điện thoại cho tôi: "Cậu tự xem đi."

Màn hình điện thoại hiển thị một bài đăng, bên trong có ảnh mẹ tôi đang làm bảo mẫu ở nhà họ Chu, còn có ảnh của tôi và ảnh của một người đàn ông nữa.

Bài viết có nội dung rằng, mẹ của học sinh mới chuyển trường đến chỉ là một bà bảo mẫu nhà họ Chu, bố thì là một kẻ cờ bạc đổ đốn, hiện đã bỏ trốn biệt tăm.

Mẹ tôi mang thai khi chưa kết hôn, còn tôi thì vì tiền tài mà làm chó cho Chu Dã, hai mẹ con tôi đều là người hầu của nhà họ Chu.

Hứa Bạch Tiêu tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt.

"Cậu đừng buồn nhé, tớ sẽ giúp cậu tìm ra bằng được kẻ đã đăng bài này!"

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, sau đó nở một nụ cười.

"Tớ không buồn đâu mà, trong đây hầu hết đều là sự thật cả, tớ chỉ cảm thán là đến ngay cả tớ còn chưa từng được thấy ảnh của bố mình, thế mà người này lại có thể đào bới ra được, giỏi thật đấy."

"Đưa tôi xem nào."

Chu Dã đưa tay ra.

Tôi đưa điện thoại cho cậu ấy rồi lại tiếp tục ăn uống no say.

Có lẽ Hứa Bạch Tiêu muốn làm dịu đi sự ảnh hưởng của chuyện này đối với tôi nên đã rủ cả bọn đi công viên giải trí.

Tôi lại bị lung lay tận đáy lòng rồi, khổ ghê cơ, tôi đã được đi bao giờ đâu.

Chu Dã không mấy mặn mà với mấy trò hoạt động kiểu này nên cậu ấy đứng ra xếp hàng giúp hai đứa tôi.

Chơi xong trò tàu lượn siêu tốc, tôi với Hứa Bạch Tiêu suýt chút nữa là quậy tung trời luôn.

Thời tiết có chút oi bức, trên chóp mũi tôi đã lấm tấm mồ hôi.

"Chu Dã đâu rồi?"

Hứa Bạch Tiêu ngó nghiêng xung quanh một hồi rồi chỉ về một hướng.

"Đằng kia kìa."

Chu Dã đang cầm một cây kem đi về phía này.

Hứa Bạch Tiêu nhìn cây kem được đặt vào tay tôi, bĩu môi đầy hờn dỗi.

"Tôi cũng muốn ăn mà, tại sao lại không mua cho tôi chứ!"

Giọng điệu oán trách của cậu bạn làm tôi cười ngặt nghẽo.

Chu Dã không nỡ nhìn thẳng vào cái bộ dạng đó nên đành quay mặt đi chỗ khác.

Sau khi về đến nhà, Chu Dã dừng bước, dùng hai ngón tay khẽ túm lấy vạt áo của tôi.

"Có cần tôi giúp gì không?"

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ: "Không cần đâu, kẻ đứng sau giật dây đăng mấy thứ này chẳng qua là muốn tôi phải hoảng sợ, muốn người khác đến sỉ vả tôi mà thôi."

"Nhưng cái gã cờ bạc đổ đốn đó chỉ là người cho tôi giọt máu về mặt sinh học thôi, ngoài chuyện đó ra thì chẳng còn mối liên hệ nào nữa, còn mẹ tôi đúng là bảo mẫu nhà cậu, đây là sự thật hiển nhiên rồi, tôi chưa từng né tránh hoàn cảnh gia đình mình, tôi từng vì nó mà thấy tự ti nhưng tôi sẽ không bao giờ khiếp sợ."

Tôi im lặng một lát.

"Chu Dã này, liệu nhà cậu có vì chuyện này mà cho mẹ tôi thôi việc không."

Ánh mắt Chu Dã nhìn tôi đăm đăm trong vài giây, ngay sau đó liền khẳng định chắc nịch: "Không đâu, nếu dì Tề muốn thì dì ấy có thể làm việc ở nhà họ Chu mãi mãi."

Các dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn của tôi bỗng chốc được thả lỏng hoàn toàn.

"Vậy thì tôi chẳng còn gì phải sợ hãi nữa rồi."

Sau khi quay trở lại trường học, tôi luôn cảm nhận được những ánh mắt của mọi người xung quanh đổ dồn về phía mình khi có khi không.

Đi bên cạnh Chu Dã mà bị người ta chú ý thì cũng là chuyện thường tình.

Nhưng hiện tại cho dù tôi có đi vệ sinh một mình thì cũng bị người ta dòm ngó.

Từ cấp một đến cấp hai, thậm chí là năm lớp mười, tôi chưa từng phải nếm trải cái cảm giác đãi ngộ kiểu này ở trường bao giờ.

"Chu choa, đây chẳng phải là cô hầu gái nhỏ đó sao."

Vừa mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi đã bị người ta chặn đường.

À, lại là mấy chị gái sành điệu kia.

Họ khoanh tay trước ngực, hếch cằm lên vây thành một vòng tròn, nhốt tôi vào giữa.

Một người trong số đó đầy vẻ hằn học, bất bình.

"Tề Lộc Minh cậu chẳng qua cũng chỉ là con gái của một bà giúp việc thôi, tính là cái thá gì chứ!"

"Tính là bạn học của Thái tử."

Tôi đã tự tìm cho mình một vị trí định vị mới toanh.

Cô ta nghiến răng, mặt mũi đỏ bừng lên vì tức.

"Rõ ràng là cậu đang dòm ngó tiền bạc nhà Chu Dã!"

"Cậu nhìn người chuẩn đấy!"

Cô gái cầm đầu tặc lưỡi lắc đầu: "Mày đúng là không biết xấu hổ thật đấy nhỉ."

"Giữ cái thứ đó làm gì cơ chứ, có mài ra ăn được đâu."

Cô ta bỗng nhiên bật cười một tiếng rồi bước lại gần thêm hai bước, nghiêm túc bảo: "Cái vụ phốt của mày, nếu tao đoán không lầm thì là do Lê Thanh Nguyệt làm đấy. Con đó chuyên giở mấy cái trò mèo này, thế mà đám con trai cứ mù mắt, tôn nó lên làm nữ thần."

Nghĩ đến cô bạn có ngoại hình xinh xắn kia, tôi có chút không hiểu nổi.

"Nếu cậu ấy đã biết mối quan hệ thực sự giữa tôi và Chu Dã thì đáng lẽ không nên làm chuyện này chứ nhỉ."

Cô ta lườm tôi một cái cháy mắt.

"Mày để não đi đâu rồi hả, cả cái trường này có ai được Chu Dã cho lại gần như mày không. Nó vốn thích Chu Dã từ lâu, bên cạnh Chu Dã trước giờ không có ai nên đương nhiên nó không cảm thấy hụt hẫng, cái loại người kiêu ngạo như nó thì luôn tự cho là chẳng ai bằng được mình, mày vừa xuất hiện một cái là nó liền đố kỵ phát điên ngay chứ sao."

Đây mới chỉ là trường cấp ba thôi mà, có cần phải chơi lớn đến mức này không trời.

Ở cái độ tuổi này, không phải nên lo lắng xem thi vào trường nào, ăn món gì hay sao.

"Cảm ơn cậu nhé."

Cô bạn giơ tay lên cản lại: "Mày đừng có mà cảm ơn tao, tao chẳng qua là vì ngứa mắt nó nên mới vạch trần bộ mặt thật của nó cho mày biết thôi, cơ mà chắc chắn là mày không có bằng chứng gì đâu, nó làm việc kín kẽ không để lại dấu vết gì đâu."

Mấy lời của chị gái sành điệu kia, tôi đã ghi nhớ vào trong lòng.

Trở lại lớp học, tôi đắn đo một hồi rồi mở lời hỏi Chu Dã.

"Cậu thấy... Lê Thanh Nguyệt là người như thế nào?"

"Ai cơ?"

"Lê Thanh Nguyệt á."

"Không quen, cũng không muốn tìm hiểu."

"Tại sao vậy, cậu ấy học giỏi, mặt đẹp, gia cảnh lại tốt nữa."

Chu Dã có vẻ không muốn trả lời cho lắm nhưng chạm phải ánh mắt của tôi, cậu ấy lại mở miệng.

"Chắc là vì, ánh mắt cậu ta nhìn tôi mang theo một cảm giác chiếm đoạt, cứ như thể tôi là một món đồ vật để người ta tranh giành vậy."

Đôi mắt của Chu Dã tinh tường hơn tôi nhiều, nếu cậu ấy đã cảm thấy như vậy thì khả năng cao đó chính là sự thật.

Tôi đã có chút thay đổi góc nhìn về Lê Thanh Nguyệt, nhưng người ta còn chưa trực tiếp ra mặt gây chiến thì tôi cũng chẳng muốn động thủ làm gì.

Vào lúc bản thân chưa có đủ thực lực để chống chọi lại, biết ẩn mình chịu nhục mới là thượng sách.

Theo thời gian trôi qua, sức nóng của những lời đồn đại cũng dần dần dịu xuống.

Trong khoảng thời gian này tôi cũng có chạm mặt Lê Thanh Nguyệt vài lần, mỗi khi nhìn thấy tôi cô ta đều sẽ dịu dàng chào hỏi.

Tôi không biết rõ vụ việc kia có phải do một tay cô ta làm ra hay không, nhưng vì những lời nhận xét của Chu Dã dành cho cô ta.

Lòng tôi cũng không tự chủ được mà trở nên định kiến, tôi chẳng còn cảm tình với Lê Thanh Nguyệt nữa.

Nhưng mà lòng người từ trước đến nay vốn dĩ đã thiên vị rồi.

Chỉ có một điều làm tôi cảm thấy hơi sầu não, đó là trường tôi vừa có đợt thi khảo sát hàng tháng.

Ở ngôi trường cũ tôi luôn vững vàng đứng vị trí số một, tôi biết thừa khi chuyển đến ngôi trường danh tiếng này thì chắc chắn thứ hạng không thể bằng lúc trước.

Nhưng tôi thật sự không ngờ tới việc mình lại bị tụt xuống tận vị trí thứ ba mươi mấy của toàn khối.

Hứa Bạch Tiêu thì cứ cười hì hì: "Không sao đâu mà, tớ còn đang lẹt đẹt tận thứ một trăm mấy đây này."

Chu Dã cầm lấy xấp bài thi của tôi, vừa xem xét vừa nói: "Ngôi trường này có rất nhiều con em gia đình quyền quý, từ nhỏ họ đã được tiếp nhận nền giáo dục tinh hoa rồi. Từ bé đến lớn cậu chưa từng thuê một người gia sư nào, hoàn toàn chỉ dựa vào sự nỗ lực của chính mình mà được thế này đã là rất giỏi rồi, nếu cậu cần thì tôi có thể phụ đạo thêm cho."

Có đánh chết tôi cũng không ngờ được Chu Dã lại chính là hạng nhất của khối, rõ ràng tôi có thấy cậu ấy nghiêm túc nghe giảng được mấy tiết đâu cơ chứ.

"Cần chứ, cần chứ, cần chứ!"

Một người thầy bổ túc hoàn toàn miễn phí, chuyện này thì có khác gì nhặt được tiền từ trên trời rơi xuống đâu chứ.

"Tôi cũng muốn nữa, tôi cũng muốn nữa."

Tiếng la ó cuống cuồng của Hứa Bạch Tiêu vọng tới.

Mặt Chu Dã không cảm xúc: "Nhà họ Hứa phá sản rồi à?"

Hứa Bạch Tiêu rụt cổ lại: "Thế thôi tôi không cần nữa đâu."

Buổi chiều tan học, vừa mới đi tới cổng trường, một người đàn ông mặc chiếc áo thun có cổ kẻ sọc xanh bỗng lao vụt ra: "Con gái ơi!"

Chu Dã lập tức đứng chắn trước mặt tôi.

Nhìn vào diện mạo của người đàn ông đó, tôi lập tức nhận ra thân phận của ông ta.

"Bố là bố của con đây mà. Bố xin lỗi con nhé, trước đây bố không hề biết đến sự tồn tại của con, là mẹ con đã giấu con đi đấy, bố nhớ con nhiều lắm."

Phía trước cổng trường lúc này đã tụ tập một đám đông hiếu kỳ.

Trong đám đông ấy, tôi dường như nhìn thấy Lê Thanh Nguyệt đang mỉm cười nhìn mình, vẫn là độ cong khóe môi không đổi đó nhưng trong ánh mắt lại đong đầy vài phần giễu cợt.

Hứa Bạch Tiêu không biết lao ra từ ngóc ngách nào, đứng ở phía bên kia của tôi.

"Cậu không sao chứ?"

Tôi lắc đầu, sau đó nhìn thẳng vào người đàn ông kia, khẽ mỉm cười.

"Mười bảy năm trước đều không biết gì cả, sao bây giờ tự dưng lại biết rồi, là có người báo tin cho ông đúng không, kẻ đó đã đưa cho ông bao nhiêu tiền rồi, nói ra cho tôi nghe thử xem nào."

Vẻ mặt của người đàn ông bỗng khựng lại, sau đó ông ta lại cố bày ra cái bộ dạng hiền từ, thương con đó.

"Con gái à, con đang nói cái gì thế, bố nghe không hiểu gì cả. Bố thật lòng yêu thương mẹ con mà, con là giọt máu của bố, đương nhiên bố cũng yêu con chứ, một nhà ba người chúng ta cùng nhau sống những ngày tháng tốt đẹp có được không con."

"Một nhà ba người? Ông với mẹ tôi còn chưa từng đăng ký kết hôn cơ mà, tính là cái kiểu gia đình gì chứ, ông đến đây quậy phá một trận thế này thì số tiền nên kiếm chắc cũng đã đút túi rồi, bọn tôi đi trước đây."

Chúng tôi nhấc chân định rời đi, người đàn ông còn định nói thêm gì đó nhưng Chu Dã đã ném cho ông ta một ánh nhìn lạnh toát.

"Nhà họ Chu ở thủ đô, ông có gan đụng vào thì cứ việc thử xem."

Người đàn ông nuốt nước bọt ực một cái, không dám tiến lên thêm bước nào nữa.

Hứa Bạch Tiêu nghiêng đầu nhìn tôi: "Cậu..."

"Tớ không sao đâu, tớ thừa biết ông ta là loại người nào rồi, chỉ có để tâm thì mới thấy đau khổ thôi, tớ chẳng hề bận lòng về ông ta."

Quảng cáo
Anh Chỉ Thích Nói Chuyện Với Em - Chương 4 | Đọc truyện chữ