Anh Chỉ Thích Nói Chuyện Với Em
Chương 5
Sau khi ăn xong cơm tối, tôi cầm cặp sách cùng Chu Dã đi vào phòng làm việc.
"Tôi có tìm được một bộ đề này, cậu làm trước đi."
Tờ đề này là môn Toán, môn học mà tôi bị mất điểm trầm trọng nhất.
Theo đúng quy chế phòng thi, tôi dùng điện thoại để hẹn giờ làm bài.
Trong phòng làm việc chỉ còn lại tiếng ngòi bút cọ xát trên mặt giấy nghe "sột soạt".
"Xong rồi nè."
Nhân lúc Chu Dã chấm điểm bài thi, tôi lôi bài tập về nhà thầy cô giao ra để làm.
Chu Dã giảng giải cho tôi về những câu làm sai, cách cậu ấy tiếp cận đề bài cũng như phương pháp giảng đề rất hay, biết cách xâu chuỗi vấn đề nên tôi vừa nghe cái là hiểu ngay.
Cho đến tận lúc hai đứa tự đi về phòng ngủ của mình, không một ai nhắc lại chuyện đã xảy ra ngày hôm nay nữa.
Có được một trợ thủ đắc lực như Chu Dã, thành tích học tập của tôi tiến bộ vượt bậc, trong kỳ thi khảo sát tháng thứ hai đã tăng một mạch lọt vào tốp năm của khối.
Về sau người đàn ông kia không còn xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa, chẳng biết vì nguyên do gì mà Lê Thanh Nguyệt cũng chuyển trường đi nơi khác.
Toàn bộ quãng đời cấp ba cứ thế trôi qua một cách êm đềm, thoắt cái đã sắp đi đến hồi kết.
Vào ngày kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông khép lại, Chu Dã đưa cho tôi một chiếc hộp.
"Quà tốt nghiệp."
Bên trong là một chiếc điện thoại đời mới nhất của Apple.
"Cảm ơn cậu nhé!"
"Tề Lộc Minh, tôi sắp đi du học rồi."
Trái tim tôi giống như bị một bàn tay ai đó bóp mạnh một cái, một người xuất sắc như Chu Dã thì việc đi du học nước ngoài thực ra là chuyện vô cùng hiển nhiên mà đúng không.
Nhưng hai chữ "chia ly" có vẻ lại là một bài học mà cả đời này tôi cũng không cách nào tốt nghiệp nổi.
"Khi nào cậu đi?"
"Ngày mai."
"Nước nào thế?"
"Nước Đức."
"Vậy thì... chúc cậu thuận buồm xuôi gió."
Chu Dã khẽ nở một nụ cười, đây là lần đầu tiên cậu ấy xoa đầu tôi.
"Cậu hãy học thật tốt ở ngôi trường đại học mà mình hằng mong ước, sống một cuộc đời thật tốt, có chuyện gì cứ gọi điện cho tôi. Lúc thấy chán cũng có thể gọi, tôi rồi sẽ về mà."
Nói thừa, cậu ấy đi nước ngoài chứ có phải đi tu đâu cơ chứ.
"Tôi biết rồi, tôi đợi ngày cậu tiếp quản công ty, đến lúc đó tôi nộp hồ sơ xin việc cậu nhớ mở cửa sau cho tôi nhé?"
Ánh mắt Chu Dã trở nên vô cùng dịu dàng.
"Đã đi cửa sau thì không cần phải nộp hồ sơ đâu."
Rõ ràng những gì cậu ấy nói đều là điều mà tôi hằng ao ước, nhưng tại sao tôi lại chẳng thể vui lên nổi thế này.
Chẳng lẽ bản thân tôi đã không còn thỏa mãn với những điều này nữa rồi sao?
Đúng là lòng tham không đáy mà, tôi tự nghiêm khắc kiểm điểm lại chính mình.
Ngày hôm sau, tôi cùng dì Chu và chú Chu đứng ở dưới lầu để tiễn Chu Dã.
Sau khi nghe xong những lời dặn dò của người thân, cậu ấy nhìn sang tôi, khẽ nghiêng đầu.
"Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"
"Chúc cậu bốn năm sau sẽ thuận lợi về nước."
Chu Dã khẽ nhướng mày: "Xin nhận lời chúc tốt đẹp của cậu."
Sau khi Chu Dã đi rồi, những ngày tháng tiếp theo cũng chẳng có gì thay đổi.
Đến ngày công bố điểm thi, tôi nhận được hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác, cuối cùng các thầy cô phụ trách tuyển sinh của các trường đại học lớn còn tự mình tìm đến tận nhà họ Chu.
Tôi đỗ thủ khoa của tỉnh, thế nhưng, còn Chu Dã thì sao.
Đáng nhẽ cậu ấy mới là thủ khoa của tỉnh chứ nhỉ?
Màn hình điện thoại chợt hiện lên một dòng tin nhắn.
[Thái Tử Điện Hạ]: Chúc mừng nhé, thủ khoa Tề.
Con bướm say rượu: Sao cậu lại biết tôi là thủ khoa thế? Chu Dã này, không phải là cậu cố tình nhường tôi đấy chứ.
[Thái Tử Điện Hạ]: Cậu thấy như vậy là tôi không tôn trọng cậu à?
Con bướm say rượu: Đâu có đâu, cậu sắp đi nước ngoài rồi nên việc lấy vị trí số một cũng không cần thiết, nhường cho tôi làm thủ khoa một tí cũng oách lắm, bạn hiền luôn ở trong tim nhé.
[Thái Tử Điện Hạ]: Có việc gì mà không gọi điện được à?
Tôi phì cười thành tiếng, anh chàng lạnh lùng ngày nào giờ cũng biết tung hứng mấy trò đùa mạng rồi cơ đấy.
Thầy cô các trường đều đưa ra những điều kiện vô cùng hậu hĩnh.
Cuối cùng tôi quyết định chọn ngôi trường mà bản thân đã mơ ước từ thuở nhỏ, Đại học Thanh Hoa.
Đời này là lần đầu tiên tôi được người ta tranh giành săn đón như thế, nghĩ lại mà thấy có chút ngại ngùng gớm.
Có phóng viên đến phỏng vấn: "Em cảm thấy khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời mình là khi nào."
Tôi ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Dạ là lúc em phải lao vào đánh nhau với một con chó chỉ để tranh giành một cái vỏ chai nước khoáng ạ."
Người phóng viên xúc động bảo: "Không sao đâu em, từ nay về sau em nhất định sẽ ngày một tốt lên, những chuyện không vui trong quá khứ rồi sẽ dần phai nhạt theo thời gian."
"Để đi được đến ngày hôm nay, người mà em muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất là ai?"
"Là bà ngoại, mẹ, dì Chu, Chu Dã và Hứa Bạch Tiêu ạ."
Những con người này chính là những sự tồn tại quan trọng bậc nhất trong cuộc đời của tôi.
Có những người quen biết cả đời vẫn xa lạ như mới, có những người chỉ vừa mới gặp qua mà đã thân thiết như tri kỷ lâu năm.
Đối với những người khác thì đó là tình thân, là ơn nghĩa, còn đối với Hứa Bạch Tiêu, tôi thật lòng coi cậu bạn là một người tri kỷ vô cùng tốt.
Có lẽ là bởi vì cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, cậu ta cũng luôn đứng về phía tôi vô điều kiện mà chẳng cần hỏi han lý do.
Trên mạng nói suông thì dễ chứ ngoài đời thực ai mà chẳng mong muốn có được một người bạn chí cốt như vậy.
Sau khi điểm thi tốt nghiệp đều đã công bố đầy đủ, trong nhóm lớp bắt đầu tổ chức một buổi tiệc chia tay tốt nghiệp.
Tôi vừa mới bước chân vào phòng tiệc thì Hứa Bạch Tiêu đã từ đâu lao ra ôm chầm lấy tôi, khóc lóc om sòm y như một chú cún.
"Người chị em ơi, cậu tốt với tớ quá đi mất, thế mà cậu lại nhắc đến tên tớ trong bài phỏng vấn nữa chứ, bố tớ xem xong cứ khen tớ giỏi suốt thôi, thật là cảm động thấu trời xanh mà!"
Bốn năm đại học cứ thế trôi qua vô cùng thuận lợi, vào ngày lễ tốt nghiệp, tôi chợt nhớ lại câu nói chúc phúc năm nào của chị phóng viên dành cho mình.
Tôi và Chu Dã cũng dần dần mất liên lạc.
Tôi đã dọn ra khỏi nhà họ Chu từ lâu, mỗi khi đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè thì tôi sẽ tự thuê một căn phòng nhỏ, ngày thường tôi đi làm gia sư dạy học, nguồn thu nhập cũng cực kỳ khấm khá.
Hai đứa cũng chẳng có mâu thuẫn gì cả, chỉ là do xa cách nhau quá lâu, ai nấy đều đã có cuộc sống riêng của mình, đâm ra dường như không còn chuyện gì để hàn huyên nữa.
Hứa Bạch Tiêu cũng ở lại thành phố này, cứ mỗi lúc rảnh rỗi không có việc gì làm là cậu bạn lại chạy đến rủ tôi đi ăn uống.
Sau khi tốt nghiệp, bộ hồ sơ xin việc đầu tiên của tôi đã được gửi thẳng đến công ty nhà họ Chu.
Suốt bốn năm qua, tôi đã dốc hết toàn lực để khiến cho bản lý lịch của mình trở nên thật xuất sắc, mục đích chính là để bản thân có đủ tư cách bước chân vào công ty này.
Chờ đợi ròng rã suốt hai ngày, bên phía công ty rốt cuộc cũng gọi điện tới.
Hẹn trước với nhân sự về thời gian phỏng vấn, chiều ngày hôm sau, tôi khoác lên mình một bộ đồ công sở chỉnh tề.
Quy mô của công ty to lớn bằng cả một khu dân cư vậy, so với mấy cái văn phòng chỉ vỏn vẹn có một tầng lầu hay một tòa nhà ở trên phim truyền hình thì cái này đúng là vượt xa sức tưởng tượng rồi.
Tôi đi đến bàn lễ tân ở tầng một của tòa nhà văn phòng để trình bày lý do, chị nhân sự liền đi xuống đón tôi, tôi đi theo chị ấy lên phòng họp ở tầng hai mươi chín.
"Mời cô Tề cứ ngồi đợi một lát nhé, người phỏng vấn sẽ đến ngay bây giờ thôi."
Tôi ngồi ngay ngắn nghiêm túc, bỗng nghe thấy tiếng giày da nện cồm cộp trên mặt sàn từ phía không xa vọng lại, âm thanh ấy cứ thế mỗi lúc một gần hơn, mỗi lúc một gần hơn.
Cánh cửa mở ra, tôi lập tức đứng phắt dậy.
Nhìn rõ diện mạo của người vừa bước vào, tôi bỗng có chút thẫn thờ.
"Chu... Chu Dã?"
Cậu ấy đang mặc một bộ âu phục may đo cao cấp.
Đã bốn năm rồi không được gặp lại cậu ấy, cậu ấy trông đã chững chạc hơn rất nhiều.
Và tôi cũng vậy.
Cậu ấy đứng ngay trước mặt tôi, chủ động đưa một bàn tay ra.
"Đã lâu không gặp, Tề Lộc Minh."
Tôi nắm lấy tay cậu ấy, nhìn người bạn đã xa cách bấy lâu nay, trong lòng dường như bỗng dâng trào lên một thứ cảm xúc rất khác lạ.
Bản thân tôi cũng không tài nào lý giải nổi.
Tôi mỉm cười hỏi: "Cậu về nước từ bao giờ thế?"
"Sáng ngày hôm nay."
"Sao mà trùng hợp dữ vậy!"
Tôi vừa mới đi phỏng vấn ngày hôm nay thì cậu ấy liền có mặt ở đây luôn.
"Không phải trùng hợp đâu."
"Hả?" Tôi vẫn chưa kịp load kịp câu trả lời.
"Ý tôi là, rất vui vì cậu đã có thể gia nhập vào công ty của chúng tôi."
Chu Dã dẫn tôi đi tham quan một vòng qua khắp các phòng ban lớn nhỏ trong công ty.
Sau đó cậu ấy còn đích thân đưa tôi đến tận vị trí bàn làm việc của mình.
Tôi buông hai tay bất lực: "Thế này thì hay rồi, cả cái công ty này đều biết tôi là kẻ đi cửa sau nhờ người quen rồi nhé."
"Tôi cũng là người đi cửa sau nhờ người quen mà."
Đến mức này thì tôi chẳng còn lời nào để bào chữa nữa, cậu ấy mới đúng là ông trùm của diện người quen cơ cấu vào đấy chứ.
Sau giờ tan làm, tôi bắt gặp Chu Dã ở phía dưới tòa nhà công ty, cậu ấy vừa mới bước xuống từ trên xe ô tô.
"Cùng đi ăn một bữa cơm nhé, xem như là để đón tôi về nước đi."
"Đi chứ!"
Chu Dã đã đặt chỗ ở một nhà hàng Pháp, món ăn ở đây không hợp khẩu vị của tôi cho lắm, bù lại thì không gian xung quanh lại vô cùng tuyệt vời.
"Quà tặng cậu này."
Một chiếc hộp màu trắng được đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
Bên trong là một sợi dây chuyền, với mặt dây là hình một chiếc sừng hươu đan quyện vào cùng với vầng trăng khuyết.
Đó là sự kết hợp giữa cái tên của tôi và hình ảnh đại diện mạng xã hội của Chu Dã.
"Đẹp quá đi mất!"
Tôi đi vào nhà vệ sinh một lát, thật không ngờ được rằng lại chạm mặt một người nằm ngoài dự đoán của mình ở bên trong.
Tôi vờ như không nhìn thấy gì, định cứ thế đi lướt qua bên cạnh cô ta nhưng lại bị cô ta lên tiếng gọi giật lại.
"Tề Lộc Minh, đã lâu không gặp nhỉ."
"Lê Thanh Nguyệt."
"Thật sự là không thể ngờ tới, đi một vòng lớn như vậy rồi mà cậu vẫn còn quấn quýt bên cạnh Chu Dã cơ đấy."
Tôi mím chặt môi, quyết định không thèm đáp lời.
Cô ta hừ lạnh một tiếng: "Năm đó nếu không phải vì bị Chu Dã đe dọa thì làm sao tôi có thể chuyển trường đi nơi khác chứ. Chắc là cậu vẫn chưa biết gì đâu nhỉ, ông bố của cậu là do một tay Chu Dã tống khứ đi đấy, tôi cũng bị Chu Dã đuổi đi, cậu chẳng hay biết một cái gì cả, được người ta bảo bọc kỹ càng gớm nhỉ."
Tôi cố đè nén sự kinh ngạc đang cuộn trào trong lòng xuống.
"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"
Cô ta nghiến răng kèn kẹt: "Tôi chỉ muốn nói là dựa vào cái thá gì mà số mạng của cậu lại tốt đến như thế cơ chứ!"
Tôi nghe xong thì không thể nhịn được nữa mà phải bật cười mỉa mai.
"Ơ kìa, cậu có vấn đề về thần kinh à, nếu cậu thích thì tôi nhường bố tôi làm bố cậu luôn đấy, hai chúng ta mà đổi số phận cho nhau thì một ngày cậu phải khóc thầm đến tám bận ấy chứ. Cậu đúng là kiểu người sống trong nhung lụa sướng quá hóa rồ rồi."
"Chu Dã thích cậu, cậu không tự nhìn ra được hay sao?"
"Liên quan quái gì đến cậu."
"Tôi ghét cay ghét đắng cái bộ dạng này của cậu đấy, nhìn cứ như thể chẳng bận tâm đến điều gì, thế mà rốt cuộc cái gì tốt đẹp cũng đều vơ hết vào người."
"Liên quan quái gì đến tôi."
Tôi liền đi thẳng ra ngoài luôn, chẳng buồn đứng đó đôi co với cô ta làm gì cho tốn thời gian.
Đúng là có bệnh thật sự mà, ngoại hình thì xinh đẹp, gia cảnh lại tốt, thành tích học tập cũng chẳng chê vào đâu được, rõ ràng mọi thứ xung quanh đều hoàn hảo đến như thế rồi mà vẫn không biết thỏa mãn, rốt cuộc là muốn cái gì nữa không biết!
Tôi cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi mới quay trở lại bàn ăn.
Tôi hoàn toàn không hé môi nửa lời về chuyện vừa chạm mặt Lê Thanh Nguyệt lúc nãy.
Chu Dã lái xe đưa tôi về đến tận hẻm dưới nhà thuê. Cậu ấy đứng bên cạnh cửa xe, yên lặng dõi theo bóng lưng tôi bước vào trong.
Đi đến lối lên cầu thang, tôi chợt quay người lại nhìn cậu ấy.
"Chu Dã này, tôi sẽ cố gắng làm việc thật tốt cho cậu, làm lính dưới trướng của cậu cả đời luôn."
Tôi cam tâm tình nguyện và không bao giờ hối hận đâu, bởi vì cậu đối xử với tôi tốt quá rồi, tốt đến mức tôi chẳng biết phải lấy tư cách gì để báo đáp lại nữa.
Chu Dã bỗng nhiên bật cười rạng rỡ, trong khoảnh khắc ấy tôi chỉ cảm thấy vạn vật xung quanh cứ như thể đều bị nhòe đi hoàn toàn.
Cậu ấy sải bước đi đến trước mặt tôi, cúi thấp người xuống để tầm mắt của hai đứa ngang nhau.
"Tề Lộc Minh, những lời cậu vừa nói làm tôi thấy vui lắm, tôi muốn xin phép hỏi ý kiến của cậu một chút, tôi có thể ôm cậu một cái được không, giống như cái ôm mà Hứa Bạch Tiêu đã dành cho cậu ở buổi tiệc tốt nghiệp năm ấy vậy."
Gần như là không cần phải đắn đo suy nghĩ lấy một giây, tôi gật đầu cái rụp.
"Được chứ."
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, cả cơ thể tôi đã hoàn toàn lọt thỏm vào trong vòng tay ấm áp của cậu ấy, thoang thoảng nơi đầu mũi là một mùi hương gỗ đầy nam tính.
Từ trước đến nay tôi luôn cảm thấy hương gỗ và hương mực viết có một nét tương đồng rất lớn.
Mùi hương này giống hệt như đang đưa tôi quay trở về với những đêm dài từng ngồi cạnh cậu ấy để nghe giảng bài năm xưa.
"Tại sao thế?"
"Hửm?"
"Tại sao khoảng thời gian sau đó cậu lại không còn nhắn tin trò chuyện với tôi nữa."
"Có lẽ là bởi vì khoảng cách giữa hai chúng ta xa xôi quá chăng."
"Vậy thì kể từ ngày hôm nay trở đi, cậu có thể chăm nhắn tin nói chuyện với tôi nhiều hơn một chút được không?"
"Tôi nhớ là bình thường cậu có thích nói chuyện lắm đâu ta."
Cậu ấy vốn dĩ là anh chàng hot boy lạnh lùng cơ mà.
"Cái đó không giống nhau."
"Khác nhau ở chỗ nào chứ?"
"Con người không giống."
"Tôi chỉ thích nói chuyện với một mình cậu mà thôi."
"Chu Dã này, hiện tại cậu đang là sếp của tôi đấy nhé, thế tôi đứng đây nhắn tin nói chuyện với cậu thì có được tính là đang làm tăng ca không vậy?"
"Có tính tiền tăng ca chứ."
"Ông chủ hào phóng!!!"
— HẾT —
