Tôi và Chu Dã đi đến nhà ăn, tôi bảo cậu ấy cứ ngồi đó đợi tôi đi mua cơm.

Đến lúc quẹt thẻ, tôi nhìn thấy số dư hiện trên máy quẹt tiền ở ô cửa phục vụ.

4.970.

Mắt tôi suýt chút nữa thì rớt ra ngoài.

Hóa ra Chu Dã đã nạp cho tôi hẳn năm ngàn tệ!

Tôi vô cùng hào phóng gọi thêm cho cậu ấy một chiếc đùi gà.

Trong lòng ôm một bụng thắc mắc, tôi ngồi xuống đối diện Chu Dã.

Tôi đặt phần cơm xuống trước mặt cậu ấy.

"Cảm ơn."

Cậu ấy liếc nhìn chiếc đùi gà được thêm vào phần của mình rồi lại nhìn sang thức ăn của tôi.

Tôi có chút ngượng ngùng.

"Cái đó... số tiền còn lại lát nữa tôi chuyển khoản trả cậu nhé."

"Không cần."

Sắc mặt của cậu ấy không hề thay đổi dù chỉ một chút.

Giống như đây chẳng phải là chuyện gì đáng để bận tâm.

Nhưng đó là tận năm ngàn đấy, tôi với bà ngoại tiêu cả năm trời cũng chưa hết ngần ấy tiền.

Thế tại sao ngày hôm qua cậu ấy lại nhận năm mươi tệ kia chứ?

Như nhận ra sự băn khoăn của tôi, Chu Dã nhàn nhạt nói: "Hôm qua là thứ Năm."

"Chuyện này thì liên quan gì đến thứ Năm..." Tôi ướm hỏi cậu ấy: "Không lẽ là trò đùa 'Thứ Năm cuồng nhiệt, chuyển cho tôi năm mươi đi' đó hả?"

Chu Dã im lặng, vậy là đúng rồi chứ còn gì nữa!

Một người lớn lên trong nhung lụa như cậu ấy mà cũng biết đến mấy trò đùa mạng này cơ đấy.

"Cậu có biết phiếu giảm giá của ứng dụng đặt đồ ăn có thể tăng lên mức cao nhất là bao nhiêu không?"

Chân mày Chu Dã khẽ nhíu lại.

"Bao nhiêu?"

"Hai mươi."

"Cậu có vẻ rất có kinh nghiệm nhỉ."

"Cũng không phải, tôi chưa bao giờ đặt đồ ăn ngoài cả, tôi toàn ăn ở nhà ăn của trường hoặc ăn ở nhà thôi."

"Còn gì nữa không?"

"Cái gì cơ?"

"Mấy thứ... kiến thức khác ấy."

"Chu Dã này, cậu rất khác so với những cậu chủ nhà giàu mà tôi từng tưởng tượng. Cậu không hút thuốc, không uống rượu, không kén ăn, tính tình lại ôn hòa, lại còn lịch sự nữa, dường như cậu không hề cho rằng những điều bình dân này là rẻ rúng."

Chu Dã đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Tề Lộc Minh, cậu không cần phải tự tâng bốc vị trí của tôi lên trong lòng mình, cũng không cần cảm thấy bản thân thấp kém. Cậu và tôi là những người bình đẳng như nhau, mẹ tôi chuyển trường cho cậu là vì bà ấy quý mến mẹ cậu nên mới tình nguyện làm những việc này."

"Con người trên đời này có muôn hình vạn trạng, tôi cũng chỉ là một sự tồn tại rất đỗi bình thường trong số đó thôi. Hơn nữa, những kiến thức kia hoàn toàn không hề rẻ rúng, tôi thích làm một người có sự hiểu biết, thế giới này không chỉ có một khía cạnh, tôi rất vui vì cậu đã chia sẻ cho tôi biết."

Trái tim tôi bỗng đập thình thịch liên hồi.

"Chu Dã."

"Hửm?"

"Tôi sẽ cố gắng để vào được công ty nhà cậu, đợi đến khi cậu tiếp quản công ty, tôi sẽ làm việc cho cậu cả đời, tôi còn chẳng dám nghĩ tới việc có được một người sếp như cậu thì sẽ hạnh phúc đến mức nào nữa!"

"Sao cậu lại chỉ mua mỗi đùi gà cho tôi thôi thế."

Chủ đề thay đổi nhanh quá, tôi lỡ lời thốt ra: "Mấy món kia đắt lắm, không cần thiết đâu."

"Đây là lý do cậu cho tôi ăn một món mặn một món rau suốt hai ngày qua đấy hả?"

Tôi có chút ngượng ngùng, một món mặn một món rau mất tận mười lăm tệ, đắt đỏ lắm chứ bộ.

"Sau này chúng ta đều sẽ ăn cơm cùng nhau, nếu không có gì thay đổi thì sau này đều là cậu đi mua cơm cho tôi, thế nên việc tôi nạp ngần ấy tiền vào thẻ ăn không phải là vì cậu đâu. Ngày mai tôi không muốn nhìn thấy cảnh một món mặn một món rau nữa đâu đấy."

Tôi thầm nghĩ trong lòng, mình thật là quá đáng quá đi, sao lại có thể ngược đãi cậu ấy như thế chứ.

Ngày mai sẽ lấy cho cậu ấy ba món mặn một món rau, còn tôi thì cứ như cũ thôi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, hiện tại tôi vẫn chưa có khả năng kiếm ra tiền.

Dẫu là mẹ ruột của mình, nhưng mỗi lần xin tiền tôi đều phải chuẩn bị tâm lý rất lâu, bởi vì tôi luôn cảm thấy ngại ngùng.

"Món ăn của hai đứa mình phải giống nhau."

Quả nhiên Chu Dã vẫn là người có uy lực, cứ như thể cậu ấy có thể nhìn thấu được những suy nghĩ trong lòng tôi vậy.

Chu Dã không hay nói chuyện, nhưng tôi lại là đứa lắm mồm, cũng may cậu bạn bàn trên Hứa Bạch Tiêu cũng là một tay buôn chuyện chính hiệu.

Hai đứa tôi ở cạnh nhau thật đúng là nồi nào úp vung nấy, hợp nhau đến lạ.

"Ở trung tâm thành phố có một tiệm buffet hải sản đỉnh cực kỳ luôn, cậu nhất định phải tìm cơ hội đi ăn thử một chuyến đấy."

Hứa Bạch Tiêu hào hứng đề xuất, lời vừa dứt câu, cậu bạn lại bảo: "Ngày mai là cuối tuần rồi, hay là bọn mình cùng đi ăn đi, tớ bao."

"Bao nhiêu tiền một người?"

"Một ngàn."

"Thật ra thì tớ bị dị ứng hải sản."

Hứa Bạch Tiêu khoanh tay trước ngực: "Cậu vừa mới bị dị ứng tức thì đúng không."

"Nhạy bén thế làm gì, không muốn sống nữa hả!"

Hứa Bạch Tiêu bắt đầu làm khùng làm điên: "Cậu cứ đi với tớ đi mà, nhà tớ cũng giàu lắm đó, tuy có kém nhà Chu Dã một chút nhưng tớ cũng là công tử nhà giàu chính hiệu nhé. Chu Dã mời cậu ăn cơm được thì tại sao tớ lại không thể chứ, cậu thiên vị rõ ràng luôn!"

Không phải chứ, người anh em ơi, cậu bảo tớ phải trả lời thế nào bây giờ.

Cậu bạn còn đang định tiếp tục mè nheo.

"Chu Dã ơi, có người tìm cậu này, là Lê Thanh Nguyệt lớp B."

Học sinh đứng ở cửa lớp hét lớn váng cả tai, giọng điệu mang đầy tính chất trêu chọc, đẩy thuyền.

Hứa Bạch Tiêu bị cắt ngang bài diễn văn, liền bày ra vẻ mặt hóng hớt nhìn sang Chu Dã.

Tôi nhìn về phía cửa lớp, thiếu nữ đứng đó có một mái tóc dài màu hạt dẻ xõa sau lưng.

Làn da trắng ngần, dưới ánh mặt trời rực rỡ cứ như đang tỏa sáng vậy.

Khóe môi khẽ mỉm cười, trông dịu dàng thục nữ vô cùng.

Nhan sắc đó quả thực là xinh đẹp thoát tục.

Chu Dã gõ gõ lên bàn của tôi: "Ra xem thử có chuyện gì đi."

"Ờ."

Đi tới cửa lớp, tôi vô thức hạ thấp giọng xuống.

"Bạn học ơi, cậu tìm Chu Dã có việc gì không?"

Cô bạn cắn c*n m** d***, liếc nhìn tôi một cái, vẻ mặt có chút bực dọc.

"Tại sao cậu ấy không tự mình ra đây."

"Tại cậu ấy lười đó."

Lê Thanh Nguyệt ngơ ngác nhìn tôi, giọng nói đầy ngập ngừng.

"Cậu với Chu Dã có quan hệ như thế nào?"

Tôi gãi gãi đầu: "Tôi được tính là người đại diện của cậu ấy đi, có chuyện gì cậu cứ nói với tôi, tôi có thể truyền đạt lại giùm cho."

Cô ấy khẽ nhếch môi.

"Không cần đâu, cảm ơn nhé."

Nói xong liền quay người bỏ đi luôn.

Trở lại chỗ ngồi, tôi thuật lại những lời vừa rồi cho Chu Dã nghe.

Hứa Bạch Tiêu vỗ vỗ vai tôi.

Trông thấy ánh mắt thèm hóng chuyện của cậu bạn, hai đứa tôi đồng loạt quay lưng lại để thì thầm to nhỏ với nhau.

"Cái bạn vừa mới đến tên là Lê Thanh Nguyệt, tuy trường mình không bầu chọn hoa khôi nhưng nói về người xinh nhất thì ai cũng công nhận là bạn đó, quan trọng nhất là bạn ấy với Chu Dã có tin đồn tình cảm với nhau, bảo bạn ấy thích Chu Dã thì tớ thấy có khả năng, chứ Chu Dã tuyệt đối không có chút hứng thú nào với bạn đó đâu."

Tôi vô cùng kinh ngạc.

"Xinh đẹp như thế mà còn không có cảm giác gì, thế cậu ấy muốn thích tiên nữ hạ phàm chắc!"

"Chuyện đó cũng không thể nói thế được, nếu cứ nhìn mặt đẹp là thích thì một ngày tớ có thể thích cả chục người rồi, cái gọi là cảm xúc rung động này khó nói trước được lắm."

Tôi chắp tay chịu thua.

"Anh Hứa, là tớ nông cạn rồi, xin tiếp thu lời dạy."

"Thế thì ngày mai cậu phải đi ăn cơm với tớ đấy nhé."

"Được rồi, cậu cứ chốt giờ giấc đi, lúc đó gửi tên trung tâm thương mại qua cho tớ."

Tôi với Hứa Bạch Tiêu hẹn nhau lúc mười hai giờ trưa, thế nên mười một giờ tôi đã sửa soạn để xuất phát.

Vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã chạm mặt Chu Dã, tay cậu ấy đang bưng một cốc nước, bên trong mặc chiếc áo phông trắng, khoác ngoài là áo sơ mi xanh biển, kết hợp với quần bò, trông tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Chỉ là bình thường ở nhà cậu ấy toàn mặc đồ bộ mặc nhà mà ta?

Chu Dã liếc nhìn chiếc cặp sách trên vai tôi, hỏi bâng quơ như đang tán gẫu: "Cậu đi đâu đấy?"

"Hứa Bạch Tiêu hẹn tôi đi ăn cơm."

"Ăn món gì?"

"Buffet hải sản," Tôi cảm giác như mình vừa đánh hơi được điều gì đó, bèn ướm lời hỏi thử.

"Cậu có muốn đi cùng không?"

"Được."

"Vậy để tôi hỏi Hứa Bạch Tiêu một tiếng."

Tôi nhắn tin qua cho cậu bạn.

Con bướm say rượu: Cậu có ngại nếu có thêm một người đi cùng không?

[AAA Đại lý bán buôn vật liệu xây dựng Tiểu Hứa]: Chu Dã hả?

Con bướm say rượu: Cậu đúng là thánh dự đoán luôn!

[AAA Đại lý bán buôn vật liệu xây dựng Tiểu Hứa]: Tớ biết ngay mà, tới đi tới đi, càng đông càng vui.

Tôi tắt màn hình điện thoại, mỉm cười nhìn cậu ấy.

"Đi thôi, cậu có cần thay quần áo không?"

"Không cần."

Tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười, chắc chắn là cậu ấy đã muốn đi từ sớm rồi nên mới thay sẵn đồ chỉnh tề như vậy, thế mà cứ phải đợi tôi chủ động mở lời cơ.

Đây chính là kỹ năng "phỏng đoán thánh ý" trong truyền thuyết đấy sao?

Bởi vì Chu Dã cũng đi cùng nên tài xế riêng của nhà cậu ấy đã lái xe đưa cả hai đứa chúng tôi đi.

Sau khi đến nơi, nhìn tòa nhà cao tầng chọc trời trước mắt, tôi không kìm được mà nuốt nước bọt một cái.

Dẫu biết là quê mùa nhưng tôi vẫn muốn cảm thán một câu, đúng là nhà quê lần đầu lên tỉnh mà.

Hứa Bạch Tiêu đến rất nhanh, vừa nhìn thấy Chu Dã đã lên tiếng chào hỏi.

Bước vào trong thang máy, cậu bạn nhấn nút tầng mười bảy.

Nhà hàng buffet hải sản này chiếm trọn cả một tầng lầu, vừa nhìn qua đã thấy vô cùng sang trọng và đẳng cấp.

Hứa Bạch Tiêu thanh toán tiền ăn theo đầu người và tiền đặt cọc, nhìn số tiền bỏ ra mà tôi thấy xót giùm.

Chúng tôi ngồi vào một chiếc bàn vuông, Chu Dã ngồi cạnh tôi, còn Hứa Bạch Tiêu thì ngồi ở phía đối diện.

"Đi thôi đi thôi, chúng ta đi càn quét khu hải sản nào!"

Tôi quay sang nhìn Chu Dã: "Món gì cậu cũng ăn được hết chứ?"

Chu Dã đứng dậy: "Tôi cũng đi lấy đồ."

Hứa Bạch Tiêu lén lút oán trách tôi: "Thế mà còn bảo không quen biết nhau, ngoài cậu ra thì còn ai có bản lĩnh hẹn được cậu ấy ra ngoài nữa. Rốt cuộc hai người có mối quan hệ gì hả."

Tôi hạ thấp giọng xuống.

"Mẹ tớ là bảo mẫu nhà họ Chu, là dì Chu chuyển trường cho tớ đấy. Tớ với Chu Dã thật sự không thân thiết gì đâu, tớ mới đến nhà họ Chu vào cái hôm ngay trước ngày nhập học thôi, tính ra tớ biết cậu ấy còn chưa lâu bằng cậu đâu, dù sao các cậu cũng đã làm bạn học suốt một năm rồi còn gì."

Hứa Bạch Tiêu thắc mắc.

"Không đúng chút nào, cậu ấy bấy lâu nay cứ như một cái gai vậy."

"Ơ kìa, sao cậu lại nói xấu người ta thế!"

"..."

"Ý tớ là cậu ấy cực kỳ ghét người khác đến gần mình, cũng chẳng thích chủ động tiếp cận ai cả. Chắc là cậu cũng nhận ra rồi đúng không, cậu ấy làm gì có mống bạn nào đâu, cứ có người sáp lại gần là cậu ấy sẽ khó chịu ngay, tuy bề ngoài không thể hiện ra nhưng giống như bạn nữ lúc đầu ngồi cạnh cậu ấy ấy, có tin vỉa hè bảo là vì bạn đó thích Chu Dã, Chu Dã chẳng thèm đôi co câu nào, trực tiếp lên bảo giáo viên chuyển chỗ luôn."

Tôi ngoảnh lại nhìn Chu Dã đang bưng đĩa thức ăn ở phía sau.

Hình như cậu ấy đúng là không có bạn bè thật.

"Mà khoan đã, sao tớ cảm giác hình như cậu cũng chẳng có bạn bè gì thế."

Hứa Bạch Tiêu bày ra vẻ mặt uyên thâm thần bí: "Mấy kẻ phàm phu tục tử đó không xứng đáng để kết giao với tớ."

"Chất đấy."

Hóa ra lại là một chàng trai đam mê phong cách cổ xưa.

"Không phải là đỉnh à?"

"Là đỉnh của chóp luôn rồi."

Hứa Bạch Tiêu trợn tròn mắt, sau đó nhìn tôi đầy tán thưởng rồi giơ ngón tay cái lên biểu thị sự đồng tình.

Quảng cáo
Anh Chỉ Thích Nói Chuyện Với Em - Chương 3 | Đọc truyện chữ