Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn

Chương 252

Chương 252

“Lâm Tĩnh Văn, nhất định phải ném đá vào mặt hồ đang yên ả sao? Đừng ở cùng tên Damon kia nữa, cô không yêu anh ta! Tôi có thể nhìn ra được, tin rằng mẹ cô cũng có thể nhìn ra. Mấy năm nay, tôi không kết hôn, cũng không có người phụ nữ khác, vẫn trong sạch!” Dạ Dương huých người vào tôi, bắt đầu công khai nói những chuyện bậy bạ, đúng là có chút hèn hạ.

Anh ấy có trong sạch hay không thì liên quan gì đến tôi? “Ai nói nhất định phải yêu đến mức chết đi sống lại mới kết hôn được, anh ấy là một người đàn ông đáng để dựa vào. Khi tôi ở Canada, tất cả những lúc khó khăn đều có anh ấy thì tôi mới có thể sống tiếp!” Vì vậy, khi tôi quyết định sẽ kết hôn với Damon, tôi dự định sẽ sống thật tốt. Chúng tôi đã ở cái tuổi này rồi, còn cần nói đến mấy chuyện yêu đương sao?

Tình yêu có ăn được không? Tình yêu có thể đem lại được gì? Có chăng chỉ là nỗi đau vô tận. Ít nhất thì Damon có thể ủng hộ tôi vô điều kiện, coi con của tôi như con ruột, như vậy là đủ rồi.

Dạ Dương không nói gì nữa mà ngược lại đi chơi cùng bọn trẻ, chỉ còn lại mình tôi ở đây, quả thực ngại ngùng. “Cô Lâm, đúng là cô rồi!” Tiểu Tú kinh ngạc hét lên, khiến tôi có chút sững sờ, cô bé này là người tốt, Dạ Dương giữ lại năm năm cũng đúng.

“Tiểu Tú, lâu rồi không gặp! Cô đang mang thai sao?” Tôi nhìn cái bụng to của cô ấy mà vui thay, có vẻ cô ấy đã mập lên một chút, quan trọng nhất là nụ cười trên mặt cô ấy vẫn như trước, chứng tỏ chồng cô ấy rất tốt với cô ấy. Tiểu Tú hạnh phúc sờ lên bụng, “Vâng, hơn bốn tháng, ông chủ không đuổi việc tôi, còn nói cho tôi nghỉ sinh một năm. Ông chủ là người rất tốt, tôi có thể làm việc ở đây đúng là tích đức ở kiếp trước. Ông chủ còn giúp tôi đặt một gói VỊP tại bệnh viện, đùng là quá tốt quá tốt rồi. Bố mẹ chồng và chồng tôi đều dặn dò tôi nhiều lần, nhất định phải làm việc thật tốt, vì vậy tôi không cần nghỉ sinh một năm, tôi dự định sáu tháng sẽ cai sữa cho con, sau đó quay lại tiếp tục phục vụ ông chủ!”

Tôi mới nói một câu, cô ấy đã khen Dật Dương nhiều như thế, đó là gương mặt thành kính khi gặp được minh chủ, sợ rằng nếu lúc này tôi nói Dạ Dương không tốt một câu, cô ấy có thể sẽ nói đến khi tôi thán phục thì thôi.

Nếu năm đó tôi nói cho Dạ Dương biết mình mang thai, chúng tôi sẽ có kết cục khác không?

Quay ngược trở lại năm năm về trước, lúc đó tôi căm hận Dạ Dương, thậm chí còn muốn bỏ bọn trẻ. Nhưng khoảnh khắc tôi sinh, tình huống nguy hiểm như vậy, tôi đã nghĩ về anh ấy, đã từng muốn gửi gắm đến anh ấy.

Nếu tôi thực sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, mẹ tôi không thể chăm sóc bọn trẻ cả đời, nhưng anh ấy có thể. Nếu tôi thực sự có chuyện, vậy thì bọn trẻ sẽ giao cho anh ấy. Bởi vì anh ấy sẽ là một người cha tốt, chuyện của Quả Quả khiến cho chúng tôi không thể quay lại với nhau được nữa, nhưng hai đứa nhóc này cũng khiến chúng tôi sẽ dây dưa đến nhau cả đời.

Bọn trẻ chơi mệt rồi, tôi cũng không thể để chúng ướt sũng như vậy mà về nhà, chỉ có thể tắm ở đây. Vốn tưởng ở đây không chuẩn bị gì cả, nhưng không ngờ, Dạ Dương mở tủ quầ áo ra, toàn bộ đều là quần áo trẻ con, đồng thời còn được khử trùng sạch sẽ, hoàn toàn có thể mặc trực tiếp lên người, còn có giày và cả quần lót nhỏ.

- Chương 252 | Đọc truyện tranh