Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn
Chương 251
Chương 251
Trong lòng tôi, không có ai thay thế được Quả Quả!” Dạ Dương vô tình để lộ ra nôi đau năm đó, đã năm năm trôi qua, chúng tôi vẫn chưa thể buông tha cho chính mình. Cô nhi viện? Nó là trẻ mồ côi sao?
Tôi không thể ngăn nổi suy nghĩ muốn đi thăm nó, “Ở cô nhỉ viện nào?”
Nếu có thể, tôi sãn sàng nhận nuôi, ngay cả khi không phải Quả Quả, nhìn vào đôi mắt to giống hệt Quả Quả ấy, tôi cũng muốn giúp con bé.
“Con bé đang đợi bố mẹ nó, không muốn rời khỏi đó. Tôi phụ trách mọi chỉ phí cuộc sống và học hành của con bé!”
Dạ Dương nghiêm túc giải thích, anh ấy đã nhìn ra được suy nghĩ của tôi.
Đây là lần duy nhất chúng tôi nói chuyện hòa bình với nhau kể từ khi gặp lại. Tôi vốn nghĩ, lúc gặp anh ấy tôi sẽ mắng mỏ hùng hổ, tại sao lại dám đưa con tôi đi. Nhưng bây giờ tôi bế một đứa, anh ấy dắt một đứa, hai đứa trẻ còn đang làm mặt xấu trêu đùa nhau. Tôi không muốn trước mặt bọn trẻ bóc trân mặt tôi của bố mẹ chúng.
“Mami, mami từng đến đây chưa? Ở đây rất đẹp, giống như một tòa lâu đài!”
Hỉ Lạc vào phòng khách, bắt đầu lấy những thứ nó thích xuống, sau đó vung chân chạy, đúng là con bé hâm.
Tôi từng đến, đương nhiên tôi từng đên, còn ở đây rất lâu, cũng chính ở nơi này mang thai hai đứa.
“Đúng, rất đẹp!” Tôi đáp lại lời của Hỉ Lạc, cũng để cho Trường An đi chơi thay vì đứng đây.
“Mami, con phải bảo vệ mẹ!” Trường An dứt lời rồi hất tay Dạ Dương ra, sau đó đứng trước mặt tôi như ông cụ non. Dạ Dương giả bộ đau lòng, tay ôm lấy tim, “Trường An, sao con lại nói vậy với chú, chú tuyệt đối sẽ không làm hại bọn con, kể cả mẹ của bọn conl”
Trường An quay người lại, hỏi tôi vô cùng nghiêm túc, “Mami, chú ấy nói thật không?”
Trong u thăng bé luôn có nhiều tâm tư, mỗi ngày đều nói nó là người đàn ông duy nhất trong gia đình, muốn bảo vệ mẹ con tôi. Damon bây giờ mới ở cùng chúng tôi, trước đây ở Canada chúng tôi không ở cùng nhau.
“Vợ chồng vẫn là phối hợp tốt, có thể cho bọn trẻ những thứ tốt nhất, tình yêu trọn vẹn nhất, có thể khiến chúng vui vẻ lớn lên. Cô không thể tước đi niềm vui gia đình của bố con chúng tôi!”
Tâm trạng của Dạ Dương vô cùng tốt, nói chuyện cũng trở nên dịu dàng hơn.
Xem ra hai đứa trẻ là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất cho anh ấy, không còn giọng nói kỳ quái u ám nữa. “Người chồng đầu tiên của tôi không phải anh!” Rõ ràng là Dương Thụy, được chứ? Đương nhiên những lời đó, nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.