Chú robot nhỏ vẫn đang ríu rít chào hỏi Đường Trâm.

Cuộc hội ngộ mà cô không ngờ tới nhất đã diễn ra theo một cách không thể tin nổi ngay trước mắt. Để tìm được một người định sẵn giữa biển người gần mười vạn này bằng mắt thường hay trực giác là điều cực kỳ khó, nhưng nếu có thêm một chú robot thì lại là chuyện khác. Đặc biệt là khi nhiệm vụ cao nhất của chú robot này đã được thay đổi thành đi tìm người, vậy nên việc tìm thấy một mục tiêu cụ thể đã không còn là chuyện viễn vông.

Chị họ Tang Ngữ và anh họ Tang Phí lúc đầu vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, nhưng dần dần họ cũng nhận ra, cái tên “bé Trâm” kia chính là đang ám chỉ Đường Trâm? Tang Ngữ nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô, nói khẽ: “Em gái ơi, em quen biết chú robot này sao?”

Đôi mắt ươn ướt của Đường Trâm vẫn còn vương chút thẫn thờ: “Vâng ạ.”

Tang Ngữ rõ ràng rất hào hứng với chú robot này. Nếu chị nhìn không lầm thì bộ váy nó đang mặc chắc chắn là hàng đặt may cao cấp của hãng D. Khoan hãy bàn đến chuyện khác, chủ nhân của nó chắc chắn phải rất giàu có và cực kỳ yêu quý nó thì mới khoác lên mình nó bộ váy lộng lẫy và đắt tiền đến vậy.

Đôi mắt Tang Ngữ sáng rực lên: “Em ơi, chú robot này tên là gì thế? Lát nữa nó cũng lên sân khấu biểu diễn đúng không?”

Người trả lời không phải Đường Trâm mà lại là Trâm Ngoan. Nó dùng giọng nói điện t.ử dễ thương để đáp lại: “Chào chị nhé, em tên là Trâm Ngoan. Chữ Trâm trong tên của chị Đường Trâm ấy ạ.”

Tang Ngữ: “!!!”

Anh họ: “!!!”

Đúng là một tin động trời vừa ập xuống! Bảo sao lúc trước em gái cứ ấp úng mỗi khi nhắc đến chuyện robot, bảo sao em ấy lại tỏ ra rành rọt về chúng đến thế, hóa ra mọi câu trả lời đều đã nằm trong những cuộc trò chuyện trước đây rồi! Đến cả tên robot cũng lấy từ tên của em gái thì mối quan hệ giữa hai người chắc chắn là không hề đơn giản chút nào! Rốt cuộc chủ nhân của chú robot này là ai cơ chứ?!

Không để Tang Ngữ phải đợi lâu, câu trả lời đã xuất hiện ngay lập tức. Bởi vì chủ nhân của Trâm Ngoan đã tới rồi!

Ngay cái khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt người đó, Tang Ngữ không nén nổi sự kinh ngạc, chị vội lấy tay che miệng để ngăn tiếng hét thất thanh của mình. Đây chẳng phải là Nhậm Ngôn Kinh, vị quán quân cuộc thi giải toán lúc trước, người mà em gái chị đã gọi tên một cách vô cùng chính xác hay sao? Thảo nào! Bảo sao lúc ấy em gái lại mong anh ta thắng đến thế. Hóa ra hai người họ có mối quan hệ sâu đậm như thế này sao?!

Cuộc hội ngộ này thực sự nằm ngoài dự tính của Đường Trâm. Ba Thanh không ngừng gào thét trong đầu cô. Vì nó gào thét quá hăng say nên đầu óc Đường Trâm cũng trở nên trống rỗng. Phải đến khi bị Nhậm Ngôn Kinh kéo mạnh vào lòng, cô mới bừng tỉnh khỏi cơn thẫn thờ.

Họ cứ thế mà gặp lại nhau sao?

Nhậm Ngôn Kinh cúi đầu chăm chú nhìn cô, anh không muốn bỏ sót bất kỳ một đường nét nào trên khuôn mặt ấy, như thể muốn khắc ghi hình bóng cô thật sâu vào tận đáy lòng mình: “Vợ ơi.”

Tiếng gọi “vợ ơi” thân thương ấy đã kéo lý trí của Đường Trâm quay trở lại. Cô khẽ c.ắ.n môi, tránh ánh mắt của anh rồi nói nhỏ: “Chúng mình đã chia tay rồi mà.”

Vòng tay Nhậm Ngôn Kinh siết c.h.ặ.t lấy eo cô hơn một chút: “Chưa hề chia tay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chia tay rồi mà.”

Nhậm Ngôn Kinh hơi nâng tông giọng, đầy vẻ kiên định: “Chưa hề!”

Đứng bên cạnh, đôi mắt Tang Ngữ sáng rực như hai bóng đèn pha, chị hết nhìn người này lại nhìn người kia, trong đầu không biết đã nảy ra bao nhiêu suy nghĩ chỉ trong tích tắc.

Ánh mắt Nhậm Ngôn Kinh dần trở nên mềm mại: “Vợ ơi, cảm ơn em đã đến xem Robert biểu diễn nhé.”

Đường Trâm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, không muốn nhận công lao: “Không phải em muốn đến đâu.”

Nhậm Ngôn Kinh không hề bị câu nói ấy làm cho lung lay: “Nhưng em cũng đâu có từ chối đúng không?”

Anh không quan tâm đến quá trình, anh chỉ nhìn vào kết quả cuối cùng. Ít nhất là hiện giờ Đường Trâm đã xuất hiện tại nhà thi đấu thành phố, và hiện diện ngay trước mặt anh. Chỉ cần cô có mặt ở đây thì lý do ban đầu là gì đâu còn quan trọng nữa, phải không?

Nhậm Ngôn Kinh giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay Đường Trâm để chắc chắn cô sẽ không rời khỏi bên mình, sau đó anh mới quay sang nhìn Tang Ngữ và Tang Phí: “Chào hai bạn, cho hỏi hai người là...?”

Tang Ngữ nhìn sang Đường Trâm, thấy cô không có ý ngăn cản nên nhanh ch.óng lên tiếng: “Chào cậu, tôi là chị họ của em ấy.”

Chị họ sao?

Nhậm Ngôn Kinh trước đây đã từng nhờ Nhậm Yến Phù điều tra kỹ về Chu Tự Tư. Trong bản báo cáo đó, anh cũng đã xem qua sơ đồ các mối quan hệ họ hàng của nhà họ Chu. Anh nhớ rõ Đường Trâm làm gì có người chị họ nào ở độ tuổi này đâu.

Tang Ngữ vốn tính tình thẳng thắn, trong lòng chẳng giấu được chuyện gì nên đã tuôn ra một tràng kể về việc Đường Trâm bị nhận nhầm từ nhỏ: “Tóm lại chuyện là như vậy đấy, nên tôi mới là chị ruột thịt của em ấy, còn người bên cạnh là anh trai ruột của tôi.”

Hóa ra là vậy! Bảo sao phía cảnh sát lại không có thêm tin tức gì, bảo sao anh mãi không tìm thấy cô, hóa ra là cô đã được gia đình mới che chở thật kỹ càng. Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu, chân thành nói một câu cảm ơn. Tang Ngữ vội vàng xua tay bảo không có gì đâu.

Nhậm Ngôn Kinh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Trâm rồi nói: “Chị họ này, tôi có vài lời riêng muốn nói với em ấy.”

Tang Ngữ nhìn em gái mình rồi hỏi dò: “Em ơi, hay là hai đứa cứ đi nói chuyện riêng một lát đi?”

Đầu óc Đường Trâm vẫn còn đang quay cuồng. Chẳng phải cô chỉ là một người qua đường thôi sao, tại sao bỗng chốc lại bị Trâm Ngoan tìm thấy dễ dàng như vậy? Mà bị Trâm Ngoan tìm thấy thì cũng đồng nghĩa với việc bị Nhậm Ngôn Kinh bắt được. Chẳng phải đã nói là sẽ không còn liên quan gì đến nam chính nữa hay sao? Vậy mà cuộc gặp gỡ này lại diễn ra quá sức ch.óng vánh và mãnh liệt.

“Ba Thanh? Sao mày im hơi lặng tiếng vậy?”

Ba Thanh lí nhí đáp: “...” Bởi vì chính nó cũng chẳng biết phải nói gì vào lúc này nữa.

Đường Trâm bị Nhậm Ngôn Kinh dắt đi khỏi chỗ ngồi, len qua dòng người đông đúc để đến một góc khuất yên tĩnh phía sau hậu trường. Ngay khi đến nơi vắng người, Nhậm Ngôn Kinh liền dùng một tay nâng lấy má cô, ngón tay cái khẽ vuốt ve làn da trắng mịn: “Vợ ơi, anh nhớ em lắm.”