Hai ngày sau, Tang Ngữ rủ Đường Trâm cùng đi đến nhà thi đấu của thành phố để xem biểu diễn robot: “Em gái ơi, nghe nói robot thời nay hiện đại và giỏi giang lắm, chị em mình cùng đi mở mang tầm mắt một chuyến cho biết đi.”

Đường Trâm ngập ngừng hỏi: “Ở đó sẽ có những loại robot nào vậy chị?”

Tang Ngữ gãi đầu cười nói: “Cái này thì chị cũng chịu c.h.ế.t, chị có rành mấy thứ này đâu, thôi cứ đi đi em ơi, Tết nhất mà, cứ chỗ nào náo nhiệt là mình tới thôi.”

Cuối cùng Đường Trâm cũng không cưỡng lại được sự nhiệt tình của người chị họ. Xét về khía cạnh nào đó, Tang Ngữ và Ba Thanh có khá nhiều nét tương đồng, cả hai đều là những người mang lại nguồn năng lượng tích cực cho người khác, khiến đối phương rất khó lòng từ chối.

“Ba Thanh này, tôi đi xem biểu diễn chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?”

Ba Thanh đầy tự tin đáp lời: “Không sao đâu mà, cô cứ thoải mái đi đi Trâm ơi, giờ cô đâu còn là cô nữ phụ nông cạn, ngu muội, hám danh lợi và đầy tâm cơ nữa đâu, giờ cô chỉ là một người qua đường bình thường thôi!”

“Người qua đường chính là những nhân vật làm nền mờ nhạt nhất, nên chắc chắn nam chính sẽ chẳng thể nào chú ý đến cô được đâu!”

“Cô đã hoàn toàn rời khỏi thế giới của anh ta rồi, hai người sẽ chẳng bao giờ còn liên quan gì đến nhau nữa đâu!”

“Vả lại, nhà thi đấu thành phố có sức chứa tới gần mười vạn người, hôm nay vé đã bán sạch sành sanh rồi. Trâm ơi, chỗ ngồi mà chị họ cô chọn nằm ngay chính giữa khán đài, một vị trí rất khó để ai để mắt tới, cho dù cô có vẫn là nữ phụ đi chăng nữa thì cũng khó lòng bị phát hiện, huống hồ giờ cô chỉ là một khán giả bình thường!”

“Cô cứ việc yên tâm mà đi chơi đi!”

Thế là Đường Trâm yên lòng thay một bộ đồ đôi đón xuân cùng kiểu dáng với Tang Ngữ, hai chị em xúng xính váy áo xinh đẹp dắt tay nhau đến nhà thi đấu. Người cầm lái là anh trai của Tang Ngữ, cũng tức là anh họ của Đường Trâm. Anh vừa lái xe vừa quan sát đường xá, thỉnh thoảng lại quay sang bắt chuyện với em gái ngồi ở ghế sau: “Em đã bao giờ được xem biểu diễn robot chưa?”

Đường Trâm nghiêng đầu nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ, chỉ để lộ ra góc nghiêng khuôn mặt thanh tú, nghe thấy câu hỏi cô khẽ đáp: “... Em xem rồi ạ.”

Tang Ngữ tò mò hỏi tiếp: “Có hay không hả em?”

Đường Trâm gật đầu: “Hay lắm chị ạ.” Cô chân thành dành lời khen ngợi: “Có một chú robot... thực sự rất tuyệt vời.”

Tang Ngữ hào hứng xoa hai bàn tay vào nhau: “Thế thì chị bắt đầu thấy nôn nóng rồi đây.” Nói xong, như sực nhận ra điều gì, chị mỉm cười hỏi: “Mà Đường Trâm này, em đang nhắc đến chú robot nào vậy?”

Đường Trâm hơi ửng đỏ mặt, rồi cô giả vờ như không có chuyện gì mà đáp: “Đến lúc đó chị sẽ biết ngay thôi mà.”

Cả nhóm có mặt tại nhà thi đấu vào lúc mười bảy giờ ba mươi phút, còn nửa tiếng nữa là buổi biểu diễn chính thức bắt đầu. Họ đến khá sớm, cũng bởi vì Tang Ngữ cứ liên tục giục giã mọi người phải ra khỏi nhà ngay, không được chậm trễ một giây nào. Đường Trâm hỏi khẽ xem có tờ danh sách tiết mục không, cô muốn biết liệu tối nay Robert có xuất hiện hay không. Tang Ngữ liền sai anh trai đi lấy: “Anh mau đi xin người ta một tờ về đây cho em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người anh họ lầm lũi đi tìm danh sách tiết mục mang về. Vừa nhìn vào tờ giấy, Đường Trâm quả nhiên bắt gặp cái tên Robert cùng dòng chữ Đội Future trường Đại học B. Thế giới này đúng là rộng lớn nhưng cũng thật nhỏ bé. Nhỏ đến mức đi đâu cô cũng bắt gặp những cái tên quen thuộc, nhưng lại đủ rộng lớn để cô biết chắc mình sẽ chẳng còn bất kỳ mối liên hệ nào với họ nữa.

Tang Ngữ ghé sát đầu xem chung danh sách với em gái. Chị ngạc nhiên thốt lên: “Trường B vậy mà có tận hai đội robot tham gia biểu diễn cơ à.”

Ngoài Robert ra, mẫu robot do đội Fate nghiên cứu cũng sẽ có màn ra mắt đầu tiên vào tối nay. Tang Ngữ bỗng thấy hứng thú với cái tên của robot nhà Fate: “Bức Thư Tỏ Tình sao, sao đội của họ lại đặt cái tên này nhỉ? Đang định tỏ tình với ai đây? Tỏ tình với toàn bộ khán giả sao?”

Hệ thống Ba Thanh liền lên tiếng giải đáp thắc mắc đó cho cô: “Nữ chính đang muốn bù đắp cho những nuối tiếc của bản thân năm xưa đấy, những bức thư tình không thể đến được tay Nhậm Ngôn Kinh khi ấy giờ đây đã hiện hữu theo một cách hoàn toàn khác.”

Phải công nhận rằng nữ chính là một người vô cùng chung tình và kiên định. Một khi đã chọn lựa điều gì hay ai đó, cô ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ dễ dàng từ bỏ. Tang Ngữ tính tình phóng khoáng và hay nảy ra những ý tưởng bất chợt, chị nói: “Hôm nay các đội tham gia chắc cũng đều đã có mặt đông đủ rồi nhỉ? Chị em mình liệu có thể đi dạo quanh đây để tình cờ gặp gỡ họ một chút không?”

Anh trai Tang Ngữ liền dội một gáo nước lạnh: “Em thôi đi cho anh nhờ, cứ ngồi yên mà xem biểu diễn không được sao?”

“Không được! Vẫn còn tận hai mươi phút nữa mới bắt đầu cơ mà!”

Đường Trâm không tham gia vào cuộc tranh luận của hai anh em họ, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu đọc danh sách tiết mục. Trong lúc cô đang tĩnh lặng rũ mắt xuống, bất chợt bên cạnh vang lên những tiếng kinh ngạc nhỏ nhỏ.

Tang Ngữ thốt lên: “Ơ kìa, đây là chú robot gì mà nhìn lạ vậy?”

“Trời đất ơi, nhìn nó đáng yêu quá đi mất thôi.”

“Hình như nó đang tìm người thì phải? Hay là nó đang đi giao lưu sớm với khán giả nhỉ?”

Giữa lúc Đường Trâm còn đang ngẩn ngơ chưa hiểu chuyện gì, bất ngờ bên cạnh cô vang lên một giọng nói điện t.ử vừa dõng dạc vừa đầy vẻ hưng phấn:

“Tìm thấy rồi!”

Chương 111 : Chưa hề chia tay

“Là bé Trâm, em đã tìm thấy bé Trâm rồi!”

Giọng nói điện t.ử ấy một lần nữa vang lên đầy vui vẻ.

Đường Trâm ngẩn người nhìn chú robot bên cạnh. Chỉ thấy Trâm Ngoan đang khoác trên mình một chiếc váy bồng bềnh màu đỏ rực rỡ và tinh tế, trên trán còn thắt một chiếc nơ cùng màu, trông hệt như một cô nàng robot xinh đẹp.

“Bé Trâm ơi, lâu rồi không gặp nhé.”