Đường Trâm vừa định lên tiếng thì Ba Thanh lại tiếp tục ban bố nhiệm vụ mới cho cô.

“Trâm ơi, sắp phải chia tay nam chính rồi, cơ hội kiếm điểm sắp hết rồi đấy, tranh thủ lúc này mà tích lũy thêm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu đi.”

Và nhiệm vụ mới nhất hiện ra như sau:

“Nhiệm vụ ba mươi ba: Hãy xây dựng thật vững chắc hình ảnh một cô nàng hám danh lợi và nông cạn ngay trước mặt nam chính.”

Sợ Đường Trâm chưa rõ cách làm, Ba Thanh còn đặc biệt đưa ra ví dụ minh họa: “Trâm ơi, nếu cô không biết làm thế nào thì cứ học theo mẹ cô ấy. Bà ấy hành động ra sao thì cô làm y hệt như vậy, bà ấy nói năng thế nào thì cô cứ lặp lại như thế là xong.”

Đường Trâm cố gắng nhớ lại những lời mẹ Đường từng nói trước mặt mình, cô khẽ mím môi rồi cất tiếng: “Mẹ em muốn đưa em về quê... để khoe khoang cuộc sống lộng lẫy sau khi gả vào nhà họ Chu với mọi người.”

“Và em cũng có suy nghĩ giống hệt như vậy đấy. Ừm!”

Nhậm Ngôn Kinh nhìn sâu vào mắt cô rồi hỏi: “Em muốn khoe điều gì nào?”

Đường Trâm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong đôi mắt trong veo ấy chỉ hiện lên hình bóng của anh: “Em cũng muốn được khoe khoang một chút.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu: “Được thôi, vậy khi nào thì chúng mình cùng về quê em?”

Đường Trâm ngẩn người: “???”.

Không không, cô đâu có định dắt anh theo đâu chứ. Cô vội vàng chữa lại: “Chỉ mình em về thôi ạ.”

Đôi mắt đen láy của Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô không chớp mắt: “Chẳng phải bé cưng nói muốn đi khoe khoang sao?”

Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi: “Dạ... đúng là như vậy ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh đưa tay nhẹ nhàng lướt qua bờ môi cô: “Vậy nếu không mang anh theo thì em định lấy cái gì ra để mà khoe đây?”

Ba Thanh gào thét trong đầu: “Trời đất ơi!!!”

Đường Trâm cũng đứng hình: “!!!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu là người khác nói câu này, chắc chắn Ba Thanh đã không tiếc lời mắng mỏ là đồ mặt dày vô liêm sỉ rồi, nhưng đây lại là nam chính, nhìn cái khuôn mặt cực phẩm ấy của anh, nó thực sự không tài nào thốt ra được những lời cay nghiệt đó. Dù sao thì anh cũng có đủ tư cách để tự tin như vậy mà. Xét về mọi phương diện, anh đều là một người vô cùng hoàn hảo. Một học thần với chỉ số thông minh cao ngất ngưởng, một thiên tài nghiên cứu khoa học, gia thế hiển hách lại còn sở hữu ngoại hình không tì vết, anh có quá nhiều hào quang bao quanh mình. Có một người bạn trai như anh quả thực là một điều rất đáng để Đường Trâm tự hào và khoe khoang với cả thế giới.

Thế nhưng... Đường Trâm vẫn cố gắng đưa ra yêu cầu: “Để lần sau có được không anh?”

“Không được.”

“Nhưng lần này...”

Câu nói vẫn chưa kịp dứt thì Đường Trâm lại một lần nữa bị anh chặn họng bằng một nụ hôn. Hôm nay quả thực là cô không thể nói nổi lấy một câu trọn vẹn nào! Trong lúc Đường Trâm còn đang vắt óc suy nghĩ xem làm cách nào để có thể khéo léo rời xa Nhậm Ngôn Kinh một cách êm đẹp nhất thì bất ngờ mẹ Đường và Chu Tự Tư đã tìm đến tận khách sạn của cô. Đường Trâm hơi ngẩn người ra một chút. Cô mới báo địa chỉ cho mẹ hồi sáng này, vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau bà đã có mặt ở đây rồi sao?! Vừa gặp mặt, mẹ Đường đã bày tỏ ý định vô cùng rõ ràng là muốn dắt cô về quê ngay lập tức. Chu Tự Tư đứng bên cạnh, một tay đút túi quần, lặng im không nói một lời nào.

Nhậm Ngôn Kinh hành xử vô cùng đúng mực: “Thưa dì, cháu xin phép được đi cùng cô ấy ạ.”

Mẹ Đường liếc nhìn anh một cái. Đối với chàng trai trẻ này, bà thực sự cũng rất hài lòng. Thế nhưng chẳng biết có phải do tâm lý chủ quan từ trước hay không mà trong lòng bà đã sớm chấm Chu Tự Tư rồi. So với Nhậm Ngôn Kinh, Chu Tự Tư chín chắn hơn, điềm đạm hơn, mang vẻ lạnh lùng quyến rũ và trí thức, rõ ràng là một ứng cử viên con rể mà bà thấy tâm đắc hơn nhiều.

Mẹ Đường lạnh lùng từ chối: “Không cần đâu cậu ạ.” Dù sao bà cũng là bậc tiền bối, nên cho dù Nhậm Ngôn Kinh có không đồng tình đi chăng nữa thì anh cũng không tiện lên tiếng phản đối trực diện trước mặt bà.

Trước đây Đường Trâm lúc nào cũng nung nấu ý định rời xa nam chính, nhưng khi thực sự sắp phải chia xa, trong lòng cô bỗng ch.ót nảy sinh một chút luyến tiếc khôn nguôi. Bởi vì lần chia tay này, chẳng biết đến bao giờ hai người mới có cơ hội gặp lại nhau. Thậm chí, rất có thể họ sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ còn gặp lại nhau nữa.

Đường Trâm vốn định nói với anh điều gì đó, nhưng cô lại không đủ can đảm. Cô tuyệt đối không dám nhắc đến hai chữ “tạm biệt” hay bất kỳ từ ngữ nào tương tự, chỉ sợ Nhậm Ngôn Kinh sẽ lại chặn họng cô ngay trước mặt mẹ Đường và Chu Tự Tư thì khốn. Vì thế cuối cùng cô chỉ khẽ vẫy tay chào Nhậm Ngôn Kinh rồi dành cho anh một nụ cười thật ngọt ngào. Cô mong rằng hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tâm trí anh sẽ là khuôn mặt rạng rỡ và tươi tắn nhất của cô.

Ngay khi Đường Trâm chuẩn bị bước đi cùng mẹ, Nhậm Ngôn Kinh đã bất ngờ tiến lên phía trước, kéo cô vào lòng và thì thầm vào tai cô đúng hai chữ:

“Chờ anh.”

chương 105 : kẻ bám đuôi

Ngồi trên chiếc xe hơi đang lao vun v.út, Đường Trâm vẫn còn cảm thấy hơi thẫn thờ. Hình như cô thực sự đã rời xa anh rồi.

Người đang cầm lái ở phía trước là tài xế của Chu Tự Tư, còn mẹ Đường thì ngồi ở ghế phụ. Vì vậy, Đường Trâm và Chu Tự Tư cùng ngồi ở hàng ghế sau. Anh lấy từ trong tủ lạnh nhỏ trên xe ra một chai nước suối, ánh mắt anh khẽ lướt qua bờ môi bị rách da và hơi sưng lên của cô, cái nhìn ấy ẩn chứa những tâm tư khó đoán. Anh vặn mở nắp chai rồi đưa cho Đường Trâm và hỏi liệu cô có muốn uống chút nước không.

Đường Trâm đưa tay nhận lấy rồi nói khẽ: “Em cảm ơn anh cả.”
Chương 154 - Chương 154 | Đọc truyện tranh