Mọi ngày, việc đầu tiên nam chính làm khi tỉnh dậy là khẽ nói lời chào vợ yêu rồi hôn cô một cái thật ngọt. Thế mà hôm nay sao lại thay đổi đột ngột như vậy? Chẳng lẽ anh bắt đầu muốn đối xử hời hợt với cô rồi sao? Nói không hụt hẫng thì là nói dối, nhưng Đường Trâm vốn đã biết ngày này rồi cũng sẽ tới nên cô luôn tự nhắc nhở bản thân mình mỗi ngày. Vì thế cô chỉ buồn bã trong chớp mắt rồi nhanh ch.óng lấy lại cân bằng. Họ mới chỉ bên nhau được ba tháng. Chỉ cần qua ba tháng nữa, thời gian xa nhau sẽ dài hơn cả thời gian mặn nồng. So với cả một đời người thì ba tháng ngắn ngủi chẳng đáng là bao.
Đường Trâm đang mải mê tán gẫu với Ba Thanh, chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu thì bỗng nhiên cổ tay phải của cô cảm thấy một luồng hơi lạnh, dường như có vật gì đó vừa được đeo vào. Cô ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô dùng tay trái vén chăn lên, nhìn xuống cổ tay phải của mình. Đập vào mắt cô là một chiếc vòng bằng thép đang ôm lấy cổ tay, cái gì thế này? Ba Thanh lên tiếng giải thích: “Trâm ơi, đây là loại vòng tay dẫn đường chống lạc đấy, một chiếc ở trên tay cô, chiếc còn lại đang nằm trên tay nam chính kìa.”
Đường Trâm thốt lên đầy kinh ngạc: “Hả? Tại sao Nhậm Ngôn Kinh tự dưng lại bắt em đeo cái vòng này chứ?”
Ba Thanh phỏng đoán: “Chắc là anh ta sợ cô bị lạc mất chăng?”
Đường Trâm càng thêm mờ mịt: “Nhưng chẳng phải cái này chỉ dành cho trẻ con thôi sao?” Thông thường khi đi ra ngoài, nếu cha mẹ sợ con cái đi lạc thì mới dùng đến món đồ này. Thế nhưng cô đâu còn là trẻ con nữa đâu. Đường Trâm ngước nhìn Nhậm Ngôn Kinh, hỏi bằng vẻ mặt đầy ngây ngô: “A Kinh, tại sao anh lại bắt em đeo cái này?”
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại gần, dùng hai tay chống xuống giường ngay bên cạnh cô rồi khẽ đáp: “Vì anh sợ em sẽ chạy mất.”
Anh biết Đường Trâm đang giấu giếm một bí mật nào đó. Nhưng anh chẳng quan tâm. Cô có thể giấu anh bao nhiêu chuyện cũng được. Chỉ cần cô luôn ở bên cạnh anh, thì tất cả những điều khác anh đều có thể nhắm mắt làm ngơ. Thế nhưng anh đã quá xem thường quyết tâm muốn rời xa của Đường Trâm lần này rồi. Bởi vì có Ba Thanh ở bên, một món đồ chống lạc nhỏ bé này tuyệt đối không thể ngăn cản bước chân cô rời đi được!
Chương 104 : Lại bị chặn họng thêm lần nữa
Sau khi đeo vòng tay dẫn đường cho Đường Trâm, Nhậm Ngôn Kinh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dùng ch.óp mũi khẽ cọ xát vào đôi má mềm mại của bạn gái: “Chào buổi sáng nhé, vợ yêu.”
Đường Trâm lặng thinh không biết nói gì, còn Ba Thanh thì lại được dịp cảm thán: “Trâm ơi, phải công nhận nam chính là người rất coi trọng các lễ nghi tình cảm đấy chứ.”
Những thói quen hằng ngày khi thức dậy anh vẫn không hề quên, chỉ là hôm nay anh cố tình đổi thứ tự thực hiện ra phía sau mà thôi. Đường Trâm không ngờ Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn nhớ đến chuyện này. Cô vừa mới than vãn với Ba Thanh xong thì anh đã lập tức bù đắp cho cô ngay. Vì vậy lời chào buổi sáng ngọt ngào ấy vẫn chưa bao giờ bị bỏ lỡ một lần nào.
Hai người dùng bữa sáng tại khách sạn xong liền vào viện thăm bác gái. Bác gái sau khi tỉnh lại và biết rõ tình trạng của mình thì trở nên rất trầm lặng. Cha của Nhậm Ngôn Kinh vẫn luôn túc trực bên cạnh để an ủi vợ: “Cũng chỉ là một vài vết thương trên mặt thôi mà, có sao đâu chứ? Trong mắt anh em lúc nào cũng xinh đẹp nhất.”
“Em cũng bằng này tuổi rồi, đâu có nhu cầu tìm người yêu mới nữa đâu, vì em đã có một người chồng vừa điển trai, vừa chung thủy lại vừa giàu có như anh đây rồi còn gì.” Những lời nói đùa hóm hỉnh của ông Nhậm Bặc Sơn đã làm bác gái bật cười vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi khi Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm vào thăm xong, bác gái liền lên tiếng giục hai đứa ra về: “Bên cạnh mẹ đã có bố chăm sóc rồi, con mau dẫn bé Đường đi tận hưởng kỳ nghỉ đông cho thật tốt đi.”
Trong lòng Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn bộn bề những suy nghĩ, thấy trạng thái của mẹ cũng đã ổn định nên anh dắt Đường Trâm quay trở về khách sạn. Ba Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Trâm ơi, tao cứ ngỡ nam chính sẽ bắt cô đeo cái vòng dẫn đường đó suốt cả ngày cơ chứ.”
Đường Trâm đáp: “Anh ấy sẽ không làm vậy đâu.” Khi ở nơi công cộng, anh luôn chú trọng giữ gìn hình ảnh cho cô trước mắt mọi người. Anh sẽ không để ai có cơ hội bàn ra tán vào về cô cả.
Vừa mới về đến phòng khách sạn, Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi cất tiếng gọi: “Nhậm Ngôn Kinh này.” Thế nhưng cô vừa mới thốt ra cái tên của anh là đã bị anh chặn đứng bằng một nụ hôn nồng cháy.
Đường Trâm trố mắt ngạc nhiên: “???”. Cô còn chưa kịp nói câu nào mà! Cô đã làm gì sai đâu chứ! Tại sao anh lại bỗng dưng chặn họng cô như vậy!
Ba Thanh vội vàng lấy tay che mắt: “Ngượng quá đi mất, tớ không dám nhìn đâu.”
Sau khi nụ hôn kết thúc, Đường Trâm cố gắng lấy lại nhịp thở rồi định nói tiếp: “Mẹ em...” Nào ngờ, câu nói chưa kịp dứt lại một lần nữa bị anh chặn đứng bằng bờ môi nóng bỏng.
Được lắm, hay lắm Nhậm Ngôn Kinh, hôm nay anh nhất quyết không cho em nói lấy một câu nào đúng không? Sáng nay cô vừa nhận được tin nhắn từ mẹ Đường. Năm nay mẹ cô đã gả vào nhà họ Chu nên bà dự định sẽ đưa cô về quê sớm hơn mọi năm để khoe khoang một chút, cho đám họ hàng nghèo khó được phen lóa mắt trước phong thái của một phu nhân hào môn.
Mẹ Đường hối thúc cô mau ch.óng về nhà và cô đã gật đầu đồng ý. Thật tình cờ là cô cũng đang định tạm xa Nhậm Ngôn Kinh một thời gian. Giữa những người trưởng thành với nhau, việc cắt đứt liên lạc suốt nửa tháng trời thì coi như đã mặc định là chia tay rồi còn gì. Thực tế thì chẳng cần đến nửa tháng, chỉ vài ngày thôi là đủ rồi. Vốn dĩ hôm nay cô cũng chẳng có ý định đề nghị chia tay trực tiếp với anh. Cô thực sự không muốn nói ra điều đó. Vậy mà dù cô không hề có ý định ấy, Nhậm Ngôn Kinh vẫn dứt khoát không cho cô bất kỳ cơ hội nào để mở lời.
“Nhậm Ngôn Kinh! Ưm...”
Ba Thanh vừa miệng thì bảo không dám nhìn nhưng tay vẫn thoăn thoắt bấm giờ.
“Trâm ơi, tính từ lúc về khách sạn đến giờ cô mới nói được có tám chữ thôi, mà trong đó sáu chữ là gọi tên nam chính rồi, ngoài ra chỉ có đúng hai chữ có nghĩa là ‘mẹ em’ thôi đấy.”
“Nghĩa là trong suốt gần ba mươi phút đồng hồ qua, cô chỉ mới thốt ra được đúng tám chữ thôi đấy nhé.”
Đến khi được anh buông ra một lát, Đường Trâm chẳng kịp thở cho đều mà vội vàng nói thật nhanh: “Để... khụ khụ, để em về quê đón Tết.” Cô thậm chí còn lược bỏ luôn cả hai chữ mẹ em, dù sao lúc nãy đã nhắc tới rồi nên chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh sẽ hiểu thôi.
Nhậm Ngôn Kinh chẳng cần nhìn lịch cũng có thể đọc ngay được còn bao lâu nữa mới đến Tết: “Vẫn còn sớm mà em, Tết đã đến ngay đâu.” Thực tế thì cũng chẳng còn sớm sủa gì cho cam, chỉ còn hơn một tuần lễ nữa mà thôi.
Đường Trâm đang mải mê tán gẫu với Ba Thanh, chẳng rõ thời gian đã trôi qua bao lâu thì bỗng nhiên cổ tay phải của cô cảm thấy một luồng hơi lạnh, dường như có vật gì đó vừa được đeo vào. Cô ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô dùng tay trái vén chăn lên, nhìn xuống cổ tay phải của mình. Đập vào mắt cô là một chiếc vòng bằng thép đang ôm lấy cổ tay, cái gì thế này? Ba Thanh lên tiếng giải thích: “Trâm ơi, đây là loại vòng tay dẫn đường chống lạc đấy, một chiếc ở trên tay cô, chiếc còn lại đang nằm trên tay nam chính kìa.”
Đường Trâm thốt lên đầy kinh ngạc: “Hả? Tại sao Nhậm Ngôn Kinh tự dưng lại bắt em đeo cái vòng này chứ?”
Ba Thanh phỏng đoán: “Chắc là anh ta sợ cô bị lạc mất chăng?”
Đường Trâm càng thêm mờ mịt: “Nhưng chẳng phải cái này chỉ dành cho trẻ con thôi sao?” Thông thường khi đi ra ngoài, nếu cha mẹ sợ con cái đi lạc thì mới dùng đến món đồ này. Thế nhưng cô đâu còn là trẻ con nữa đâu. Đường Trâm ngước nhìn Nhậm Ngôn Kinh, hỏi bằng vẻ mặt đầy ngây ngô: “A Kinh, tại sao anh lại bắt em đeo cái này?”
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại gần, dùng hai tay chống xuống giường ngay bên cạnh cô rồi khẽ đáp: “Vì anh sợ em sẽ chạy mất.”
Anh biết Đường Trâm đang giấu giếm một bí mật nào đó. Nhưng anh chẳng quan tâm. Cô có thể giấu anh bao nhiêu chuyện cũng được. Chỉ cần cô luôn ở bên cạnh anh, thì tất cả những điều khác anh đều có thể nhắm mắt làm ngơ. Thế nhưng anh đã quá xem thường quyết tâm muốn rời xa của Đường Trâm lần này rồi. Bởi vì có Ba Thanh ở bên, một món đồ chống lạc nhỏ bé này tuyệt đối không thể ngăn cản bước chân cô rời đi được!
Chương 104 : Lại bị chặn họng thêm lần nữa
Sau khi đeo vòng tay dẫn đường cho Đường Trâm, Nhậm Ngôn Kinh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dùng ch.óp mũi khẽ cọ xát vào đôi má mềm mại của bạn gái: “Chào buổi sáng nhé, vợ yêu.”
Đường Trâm lặng thinh không biết nói gì, còn Ba Thanh thì lại được dịp cảm thán: “Trâm ơi, phải công nhận nam chính là người rất coi trọng các lễ nghi tình cảm đấy chứ.”
Những thói quen hằng ngày khi thức dậy anh vẫn không hề quên, chỉ là hôm nay anh cố tình đổi thứ tự thực hiện ra phía sau mà thôi. Đường Trâm không ngờ Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn nhớ đến chuyện này. Cô vừa mới than vãn với Ba Thanh xong thì anh đã lập tức bù đắp cho cô ngay. Vì vậy lời chào buổi sáng ngọt ngào ấy vẫn chưa bao giờ bị bỏ lỡ một lần nào.
Hai người dùng bữa sáng tại khách sạn xong liền vào viện thăm bác gái. Bác gái sau khi tỉnh lại và biết rõ tình trạng của mình thì trở nên rất trầm lặng. Cha của Nhậm Ngôn Kinh vẫn luôn túc trực bên cạnh để an ủi vợ: “Cũng chỉ là một vài vết thương trên mặt thôi mà, có sao đâu chứ? Trong mắt anh em lúc nào cũng xinh đẹp nhất.”
“Em cũng bằng này tuổi rồi, đâu có nhu cầu tìm người yêu mới nữa đâu, vì em đã có một người chồng vừa điển trai, vừa chung thủy lại vừa giàu có như anh đây rồi còn gì.” Những lời nói đùa hóm hỉnh của ông Nhậm Bặc Sơn đã làm bác gái bật cười vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi khi Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm vào thăm xong, bác gái liền lên tiếng giục hai đứa ra về: “Bên cạnh mẹ đã có bố chăm sóc rồi, con mau dẫn bé Đường đi tận hưởng kỳ nghỉ đông cho thật tốt đi.”
Trong lòng Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn bộn bề những suy nghĩ, thấy trạng thái của mẹ cũng đã ổn định nên anh dắt Đường Trâm quay trở về khách sạn. Ba Thanh thở phào nhẹ nhõm: “Trâm ơi, tao cứ ngỡ nam chính sẽ bắt cô đeo cái vòng dẫn đường đó suốt cả ngày cơ chứ.”
Đường Trâm đáp: “Anh ấy sẽ không làm vậy đâu.” Khi ở nơi công cộng, anh luôn chú trọng giữ gìn hình ảnh cho cô trước mắt mọi người. Anh sẽ không để ai có cơ hội bàn ra tán vào về cô cả.
Vừa mới về đến phòng khách sạn, Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi cất tiếng gọi: “Nhậm Ngôn Kinh này.” Thế nhưng cô vừa mới thốt ra cái tên của anh là đã bị anh chặn đứng bằng một nụ hôn nồng cháy.
Đường Trâm trố mắt ngạc nhiên: “???”. Cô còn chưa kịp nói câu nào mà! Cô đã làm gì sai đâu chứ! Tại sao anh lại bỗng dưng chặn họng cô như vậy!
Ba Thanh vội vàng lấy tay che mắt: “Ngượng quá đi mất, tớ không dám nhìn đâu.”
Sau khi nụ hôn kết thúc, Đường Trâm cố gắng lấy lại nhịp thở rồi định nói tiếp: “Mẹ em...” Nào ngờ, câu nói chưa kịp dứt lại một lần nữa bị anh chặn đứng bằng bờ môi nóng bỏng.
Được lắm, hay lắm Nhậm Ngôn Kinh, hôm nay anh nhất quyết không cho em nói lấy một câu nào đúng không? Sáng nay cô vừa nhận được tin nhắn từ mẹ Đường. Năm nay mẹ cô đã gả vào nhà họ Chu nên bà dự định sẽ đưa cô về quê sớm hơn mọi năm để khoe khoang một chút, cho đám họ hàng nghèo khó được phen lóa mắt trước phong thái của một phu nhân hào môn.
Mẹ Đường hối thúc cô mau ch.óng về nhà và cô đã gật đầu đồng ý. Thật tình cờ là cô cũng đang định tạm xa Nhậm Ngôn Kinh một thời gian. Giữa những người trưởng thành với nhau, việc cắt đứt liên lạc suốt nửa tháng trời thì coi như đã mặc định là chia tay rồi còn gì. Thực tế thì chẳng cần đến nửa tháng, chỉ vài ngày thôi là đủ rồi. Vốn dĩ hôm nay cô cũng chẳng có ý định đề nghị chia tay trực tiếp với anh. Cô thực sự không muốn nói ra điều đó. Vậy mà dù cô không hề có ý định ấy, Nhậm Ngôn Kinh vẫn dứt khoát không cho cô bất kỳ cơ hội nào để mở lời.
“Nhậm Ngôn Kinh! Ưm...”
Ba Thanh vừa miệng thì bảo không dám nhìn nhưng tay vẫn thoăn thoắt bấm giờ.
“Trâm ơi, tính từ lúc về khách sạn đến giờ cô mới nói được có tám chữ thôi, mà trong đó sáu chữ là gọi tên nam chính rồi, ngoài ra chỉ có đúng hai chữ có nghĩa là ‘mẹ em’ thôi đấy.”
“Nghĩa là trong suốt gần ba mươi phút đồng hồ qua, cô chỉ mới thốt ra được đúng tám chữ thôi đấy nhé.”
Đến khi được anh buông ra một lát, Đường Trâm chẳng kịp thở cho đều mà vội vàng nói thật nhanh: “Để... khụ khụ, để em về quê đón Tết.” Cô thậm chí còn lược bỏ luôn cả hai chữ mẹ em, dù sao lúc nãy đã nhắc tới rồi nên chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh sẽ hiểu thôi.
Nhậm Ngôn Kinh chẳng cần nhìn lịch cũng có thể đọc ngay được còn bao lâu nữa mới đến Tết: “Vẫn còn sớm mà em, Tết đã đến ngay đâu.” Thực tế thì cũng chẳng còn sớm sủa gì cho cam, chỉ còn hơn một tuần lễ nữa mà thôi.