Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1042: Tử Âm Yêu Tôn

Nước biển màu đen cuộn trào khuấy động nổ vang như sấm.

Đám người Ứng Thiên Bá của Ứng Long Tộc cản trở ở phía trước sát khí đằng đằng.

Lục Dạ và Trác Linh Quân đều có chút bất ngờ không ngờ đám người Ứng Thiên Bá tới sẽ là người đầu tiên chĩa mũi nhọn vào Lăng Thiên Hầu.

Lập tức, hai người liền suy ngẫm ra ý vị trong đó.

Gần như cùng lúc, Lăng Thiên Hầu rõ ràng cũng phản ứng lại mạnh mẽ quay đầu ánh mắt như điện nhìn về phía Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch.

"Hai người các ngươi giở trò?"

Giữa đôi lông mày Lăng Thiên Hầu đều là sát cơ.

Lần này là Tinh Vũ Yêu Tộc ra tay tung tin tức thu hút những lão già Ứng Long Tộc tới.

Mà bây giờ, đám người Ứng Thiên Bá đích xác đã tới lại uy hiếp muốn hắn thả Tinh Vũ Yêu Tộc và Cổ Thạch Lăng Thiên Hầu sao lại không hiểu là Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch bên đó xảy ra vấn đề? "Không sai."

Tinh Vũ Yêu Tôn thần sắc thong dong bình tĩnh nói: "Ta và Cổ Thạch bị ngươi khống chế sinh tử không do mình chỉ có thể nghĩ cách thoát khỏi sự khống chế của ngươi."

Sắc mặt Lăng Thiên Hầu âm trầm: "Trách không được chỉ là... ngươi thật sự cho rằng chỉ dựa vào những lão già này là có thể cứu mạng các ngươi? Thật sự buồn cười!"

"Bản tọa không sợ nói cho các ngươi biết chỉ cần ta suy nghĩ một chút ngươi và Cổ Thạch lập tức sẽ chết bất đắc kỳ tử!"

Trong lời nói đều là sát cơ âm u lạnh lẽo.

Nhưng ngoài dự liệu của hắn Tinh Vũ Yêu Tôn vẫn rất bình tĩnh nói: "Chính vì thế chúng ta mới phải đánh cược một phen!"

Lăng Thiên Hầu sát khí đằng đằng: "Đánh cược thế nào?"

Chính vào lúc này một tiếng cười khẽ vang lên.

"Lăng Thiên Hầu, ngươi xem do ta và Ứng Thiên Bá liên thủ có thể khiến ngươi giao người hay không?"

Cùng với giọng nói trong hư không phía xa lặng lẽ hiện ra một đạo thân ảnh áo tím tóc trắng vạt áo bay bay khuôn mặt tuấn lãng quanh thân quanh quẩn trong một đạo thần hoàn màu vàng rực rỡ.

Nam tử áo tím tóc trắng này vừa mới xuất hiện sóng trào cuộn trào ở vùng biển phụ cận bỗng nhiên tĩnh lặng lại phẳng lặng như mặt gương không có một gợn sóng.

Mà một luồng uy áp kinh khủng vô hình thì khuếch tán đến thiên thượng địa hạ.

Giờ khắc này, Ứng Thiên Bá và những lão nhân Ứng Long Tộc kia đều ôm quyền vái chào.

Tinh Vũ Yêu Tôn lộ ra vẻ như trút được gánh nặng.

Cổ Thạch mặt đầy kích động.

Nguyên nhân chính là người tới là Tử Âm Yêu Tôn một vị truyền kỳ Thiên Cực Cảnh chói mắt nhất ở Tứ Hải Bát Hoang.

Luận uy vọng và chiến lực đều nhỉnh hơn Lăng Thiên Hầu một bậc!

"Trách không được Tinh Vũ Yêu Tôn kia dám lấy mạng ra đánh cược hóa ra là mời được Tử Âm Yêu Tôn."

Trác Linh Quân kinh ngạc truyền âm cho Lục Dạ nói thẳng ra lai lịch của Tử Âm Yêu Tôn.

Bản thể của người này là một con dị chủng Tử Điêu hiếm thấy thời gian chứng đạo cực kỳ xa xưa là một trong những chúa tể Thiên Cực Cảnh được Tứ Hải Bát Hoang công nhận!

Lục Dạ nghe xong chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Tử Âm Yêu Tôn? Không ngờ ngươi vậy mà cũng ở trong Ngũ Hành Tinh Hải này."

Lăng Thiên Hầu nhíu mày: "Ta rất không hiểu Tinh Vũ Yêu Tôn rốt cuộc đã hứa hẹn lợi ích gì lại khiến ngươi và Ứng Long Tộc liên thủ cùng nhau nhắm vào ta?"

"Lợi ích thì không nói tới."

Tử Âm Yêu Tôn một thân áo tím mái tóc dài trắng như tuyết nói: "Chỉ là bởi vì Tinh Vũ đạo hữu đã cung cấp cho chúng ta một số manh mối có giá trị."

Giọng hắn như tiếng chuông khánh ung dung vang vọng cả người lộ ra một loại khí vận nhàn tản thong dong uy nghiêm như thần.

Mí mắt Lăng Thiên Hầu giật một cái nói: "Manh mối gì?"

Tử Âm Yêu Tôn nói: "Đương nhiên là manh mối liên quan đến việc đạt được vật bất tường."

Trong lòng Lăng Thiên Hầu trầm xuống quả nhiên là như vậy.

Hắn đã biết cũng chỉ có manh mối như vậy mới có thể thu hút nhân vật tuyệt thế bực này như Tử Âm Yêu Tôn đến.

Cùng lúc đó, trong lòng Trác Linh Quân hơi tức giận lúc này mới biết Tinh Vũ Yêu Tôn kia vậy mà lấy điều kiện này mời Tử Âm Yêu Tôn và đám người Ứng Thiên Bá tới.

Đây rõ ràng là đang cố ý hãm hại nàng và Lục Dạ để đổi lấy con đường sống cho mình!

Lục Dạ ngược lại không có phản ứng gì lớn chỉ lẳng lặng nhìn.

Lúc này, Lăng Thiên Hầu trầm giọng nói: "Ta nói thẳng ra nhé manh mối không nằm trong tay Tinh Vũ Yêu Tôn mà ở trên người Trác Linh Quân kia ngươi và Ứng Thiên Bá hà tất phải tiếp tục đối địch với ta?"

Tử Âm Yêu Tôn nhịn không được thần sắc nghiêm túc nói: "Chỉ cần là người hiểu ta đều biết ta luôn luôn giữ chữ tín nói là làm đã nhận lời muốn ra mặt cho Tinh Vũ đạo hữu tự nhiên không thể nuốt lời."

Ứng Thiên Bá cười nói: "Không sai, nếu không phải Tinh Vũ đạo hữu chúng ta cũng không thể nhanh như vậy tìm được Trác Linh Quân ân tình như vậy đáng để chúng ta ra mặt cho hắn!"

Sắc mặt Lăng Thiên Hầu âm trầm xuống.

Với thủ đoạn của hắn muốn lập tức trốn đi tuyệt đối không phải việc khó hơn nữa còn có thể tiện tay bóp chết Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch.

Nhưng nếu mang theo Trác Linh Quân trốn đi thì không giống nữa.

Đám người Tử Âm Yêu Tôn và Ứng Thiên Bá lần này chính là hướng về Trác Linh Quân mà đến tuyệt đối sẽ liều mạng tiến hành ngăn chặn!

"Lăng Thiên Hầu, ta biết ngươi rất khó xử như vầy đi ta cho ngươi một lựa chọn."

Tử Âm Yêu Tôn nói: "Ngươi lập tức trả lại tự do cho Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch ta có thể cho ngươi một cơ hội hợp tác có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu."

"Thật chứ?"

Ánh mắt Lăng Thiên Hầu lấp lóe.

"Quân vô hý ngôn."

Tử Âm Yêu Tôn nói: "Ngươi nên rõ ràng lời ta nói luôn luôn được tính!"

Trong lòng Lăng Thiên Hầu rất không cam lòng.

Vốn dĩ, Trác Linh Quân do một mình hắn khống chế vật bất tường đạt được tự nhiên do một mình hắn khống chế.

Nhưng bây giờ lại bị ép phải chia cho đám người Tử Âm Yêu Tôn và Ứng Thiên Bá một chén canh bảo hắn làm sao có thể cam tâm?

"Nếu động thủ ta có thể bảo đảm ngươi hôm nay định sẵn chuốc lấy đau khổ."

Tử Âm Yêu Tôn lần nữa mở miệng trong lời nói đều là sự bễ nghễ và tự phụ.

Trong lòng Lăng Thiên Hầu rùng mình quả đoán nói: "Được, ta đồng ý!"

Nếu giờ khắc này trở mặt hại nhiều hơn lợi.

Ngược lại là lựa chọn hợp tác ngược lại còn có thể tiếp tục thu được lợi ích từ trên người Trác Linh Quân cùng lắm là cần phải chia đều với người khác mà thôi.

Nói xong, ngón tay Lăng Thiên Hầu bấm niệm pháp quyết.

Hai đạo huyết mang nhỏ như lông trâu lập tức lướt ra từ trên người Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch.

Hai người tinh thần chấn động biết lần này đánh cược đúng rồi.

Từ nay về sau không cần bị Lăng Thiên Hầu tùy ý định đoạt nữa!

"Đạo hữu, Lăng Thiên Hầu đã đồng ý hợp tác các ngươi có phải cũng có thể buông bỏ thù hận tạm thời tha cho Trác Linh Quân?"

Tử Âm Yêu Tôn nhìn về phía Ứng Thiên Bá.

"Đương nhiên có thể!"

Ứng Thiên Bá cười to: "Dù sao, nàng chỉ có sống mới có thể lấy được nhiều vật bất tường hơn cho chúng ta."

Tử Âm Yêu Tôn gật đầu: "Lựa chọn sáng suốt."

Tất cả những điều này đều xảy ra trước mắt Lục Dạ và Trác Linh Quân nhưng lại chưa từng có ai hỏi bọn họ một câu.

Giống như coi bọn họ là cá thịt trên thớt vậy chỉ có phần mặc người chém giết.

"Các ngươi liền không từng hỏi một tiếng ta có đồng ý hay không?"

Trác Linh Quân chung quy không nhịn được lạnh lùng mở miệng trong lòng vừa buồn bực lại vừa buồn cười những lão hỗn trướng này thật sự cho rằng ăn chắc bọn họ rồi?

"Trác đạo hữu, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt trong cục diện như vậy ta tin tưởng với trí tuệ của ngươi tất nhiên sẽ đưa ra lựa chọn chính xác."

Tử Âm Yêu Tôn cười mở miệng.

Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Đại nhân, căn bản không cần khách khí với nàng Trác Linh Quân này vô cùng để ý người trẻ tuổi tên Tào Võ này chỉ cần nắm giữ thứ nhỏ bé này Trác Linh Quân khẳng định sẽ ngoan ngoãn phối hợp!"

Sát cơ trong lòng Trác Linh Quân cuộn trào nói: "Tinh Vũ Yêu Tôn, nếu ta đề xuất chỉ cần diệt ngươi ta mới nguyện ý phối hợp hành động của bọn họ ngươi nói ngươi có còn mạng để sống hay không?"

Sắc mặt Tinh Vũ Yêu Tôn thay đổi ngay lập tức.

Trong lòng Lăng Thiên Hầu cũng ghi hận Tinh Vũ Yêu Tôn nghe vậy không khỏi nói: "Tử Âm đạo hữu, Tinh Vũ Yêu Tôn này đã có thể bán đứng ta tất nhiên cũng sẽ bán đứng ngươi theo ta thấy cứ làm theo lời Trác đạo hữu giết nàng đi thì hơn!"

Tinh Vũ Yêu Tôn sống lưng lạnh toát không thể bình tĩnh nữa.

Tuy nhiên, không đợi nàng mở miệng Tử Âm Yêu Tôn đã cười nói: "Mọi người có thể gặp nhau ở đây chính là có duyên chuyện lúc trước thì bỏ qua đi trên đường đi tiếp theo ta ngược lại hy vọng chư vị có thể tinh thành hợp tác."

Tinh Vũ Yêu Tôn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lăng Thiên Hầu nhíu mày nhưng cuối cùng tịnh không nói gì thêm.

Trác Linh Quân căn bản không trông cậy Tử Âm Yêu Tôn sẽ hạ tử thủ với Tinh Vũ Yêu Tôn tự nhiên sẽ không thất vọng.

Mà lúc này, Lục Dạ vẫn luôn lạnh mắt đứng nhìn vào giờ khắc này rốt cuộc mở miệng: "Các hạ muốn đưa chúng ta đi đâu?"

Lục Dạ là tu vi Bão Chân Cảnh trước đó hoàn toàn bị mọi người làm lơ và bỏ qua khi hắn mở miệng khiến không ít người đều nhướng mày.

"Tiểu oa nhi, những thứ này không liên quan đến ngươi ngươi chỉ cần nhớ kỹ nếu muốn giữ mạng thì đàng hoàng phối hợp."

Lăng Thiên Hầu nhắc nhở một câu: "Một khi có hành động gì vượt rào ta cũng không giúp được ngươi."

Lục Dạ không để ý tới chỉ nhìn về phía Tử Âm Yêu Tôn.

Tử Âm Yêu Tôn tịnh không để ý lời hỏi thăm của Lục Dạ có vượt quyền hay không thuận miệng nói: "Chúng ta trước tiên đi Lục Hợp Đảo đợi sau khi hội hợp với một số đạo hữu liền sẽ khởi hành đi tới vùng biển nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc."

Nghiệt Long Hải Mộ?

Lục Dạ không khỏi bất ngờ.

Cùng lúc đó, Lăng Thiên Hầu nhíu mày phải biết rằng mục đích chuyến đi này của hắn đồng dạng có liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ!

"Đạo hữu, ngươi lần này đi Nghiệt Long Hải Mộ làm gì?"

Lăng Thiên Hầu hỏi.

"Liên quan đến một hồi tiên duyên."

Ánh mắt Tử Âm Yêu Tôn vi diệu: "Nếu có thể tìm thấy những người chúng ta đều sẽ nhận được lợi ích to lớn!"

Tiên duyên!

Tinh Vũ Yêu Tôn và Cổ Thạch nhìn nhau trong lòng nóng rực lần này có thể đi theo Tử Âm Yêu Tôn đi tìm kiếm tiên duyên đó tự nhiên là chuyện tốt tày trời.

"Hóa ra là như vậy."

Lăng Thiên Hầu gật đầu không nói gì thêm nữa.

Rất nhanh, Tử Âm Yêu Tôn hành động trước tiên cùng mọi người lướt về phía xa.

"Đạo hữu, thật đúng là trùng hợp bọn họ vậy mà cũng muốn đi Nghiệt Long Hải Mộ."

Trác Linh Quân nhanh chóng truyền âm.

Lục Dạ nói: "Cũng coi như mạng bọn họ tốt hắn lần này nếu muốn đi nơi khác sớm đã mất mạng."

Trác Linh Quân trước tiên là ngẩn ra một chút ngay sau đó hiểu ra không khỏi âm thầm giật mình.

Rõ ràng, vừa rồi Lục Dạ khi hỏi Tử Âm Yêu Tôn muốn đi đâu đã sớm có sát cơ.

Một khi Tử Âm Yêu Tôn nói ra nơi khác Lục Dạ tự nhiên sẽ không phối hợp như vậy kết quả cũng chỉ định sẵn có một.

Động thủ!

Mà nếu động thủ Tử Âm Yêu Tôn và những lão già Ứng Long Tộc kia e là sớm đã mất mạng!

"Đạo hữu, ngươi sở dĩ không ra tay là muốn coi bọn họ như pháo hôi dò đường cho ngươi?"

Ánh mắt Trác Linh Quân dị thường.

"Không sai."

Lục Dạ cười nói: "Chúng ta đất khách quê người chung quy cũng phải tìm một số kẻ kinh nghiệm phong phú giúp chúng ta dò đường."

Trác Linh Quân bừng tỉnh lại hỏi: "Ngươi đối đãi với Lăng Thiên Hầu kia cũng là thái độ này?"

Lục Dạ gật đầu.

Một ngày sau.

Dưới sự dẫn dắt của Tử Âm Yêu Tôn đoàn người đã đến Lục Hợp Đảo.

"Lát nữa khi gặp những bằng hữu kia của ta nhớ kỹ nhất định phải khách khí một chút."

Tử Âm Yêu Tôn bỗng nhiên mở miệng ánh mắt quét qua bọn người Lục Dạ, Trác Linh Quân, Lăng Thiên Hầu giọng điệu nghiêm túc và lạnh lùng hiếm thấy.

"Ta nói trước câu khó nghe ai nếu dám thất lễ trước mặt những bằng hữu kia của ta ta tất sẽ giết hắn đầu tiên!"