Vạn Tiên Triều Bái [C]
Chương 1041: Ngoài dự liệu biến cố
"Không giấu gì tiền bối sau khi có thể tiếp xúc với thế giới bên ngoài ta cũng vẫn luôn nghe ngóng chuyện liên quan đến Cấm Đạo Chi Chiến hy vọng có thể tìm ra một số manh mối."
Vũ Bạch Vũ tiếp tục nói: "Nhưng điều khiến ta nghi hoặc là trong Linh Thương Giới này hoàn toàn không ai nghe nói qua Cấm Đạo Chi Chiến!"
"Chuyện này rất không nên dù sao lúc trước trong Cấm Đạo Chi Chiến từng có rất nhiều đại nhân vật tiên đạo mất mạng một trận đại chiến như vậy cho dù không để lại di tích nhưng ít nhất cũng sẽ để lại một số lời đồn mới đúng."
"Nhưng... theo tin tức ta nghe ngóng được ngay cả lời đồn cũng không có!"
Trong lời nói bộc lộ ra đều là nghi hoặc.
Lục Dạ suy nghĩ nói: "Trận chiến này đã không để lại di tích cũng không để lại ghi chép và lời đồn không ngoài hai khả năng."
"Thứ nhất, thời gian xảy ra Cấm Đạo Chi Chiến quá mức xa xưa xa xưa đến mức ngay cả tu đạo giả thời đại Thượng Cổ của Linh Thương Giới cũng hoàn toàn không hiểu rõ đoạn năm tháng đó."
"Thứ hai, e là có liên quan đến kẻ thù của các ngươi trong Cấm Đạo Chi Chiến có lẽ chính là những kẻ thù đó đã xóa bỏ mọi dấu vết của Cấm Đạo Chi Chiến."
Nói đến đây Lục Dạ lại im lặng.
Trải nghiệm ở Thoát Phàm đệ bát giới khiến Lục Dạ hiểu rõ một chuyện tùy tiện một vị đại nhân vật tiên đạo ra tay đều có thể hủy diệt một thế giới phi thăng!
Mà phải biết rằng so với thế giới phi thăng Linh Thương Giới còn bất kham hơn chỉ là thế giới phàm tục!
Trong tình huống này trận Cấm Đạo Chi Chiến có đông đảo tiên nhân tham gia kia nếu xảy ra ở Linh Thương Giới thế giới này e là sớm đã bị đánh nổ hóa thành tro bụi biến mất sao có thể kéo dài đến hiện tại? Rõ ràng, nếu Cấm Đạo Chi Chiến thực sự xảy ra ở Linh Thương Giới vậy thì có nghĩa là Linh Thương Giới tuyệt không đơn giản chỉ là một thế giới phàm tục nước trong này rất sâu!
"Tiền bối phân tích cũng chính là điều ta suy đoán."
Vũ Bạch Vũ nói: "Tuy nhiên, ta càng nghiêng về khả năng thứ hai! Là những kẻ thù trong Cấm Đạo Chi Chiến đã xóa bỏ tất cả dấu vết liên quan đến trận chiến này!"
Lục Dạ không tiếp tục truy hỏi chuyện này nữa câu chuyện chuyển hướng nói: "Trang kinh thư tràn ngập lực lượng nguyền rủa kia lại có lai lịch gì?"
Vũ Bạch Vũ lắc đầu nói: "Không nhớ nữa sau khi ta luân lạc thành nghiệt linh trang kinh thư kia liền rơi rớt lại trong Thiên Đăng Quỷ Thành ta từng nghiêm túc suy diễn nhưng vì ký ức thiếu hụt nghiêm trọng cho đến ngày nay cũng không thể nhìn thấu huyền cơ trong đó."
Lục Dạ ngẩn ra nói: "Ngươi không phải nói ngươi luân lạc thành nghiệt linh liền có liên quan đến trang kinh thư này?"
Vũ Bạch Vũ ngượng ngùng nói: "Ta... lúc đó không tin tưởng tiền bối mới có thể thuận miệng bịa chuyện."
Lục Dạ: "..."
"Tuy nhiên, ta cũng không lừa tiền bối trang kinh thư kia thực sự rất tà môn tràn ngập lực lượng nguyền rủa!"
Vũ Bạch Vũ vội vàng giải thích.
Lục Dạ lạnh lùng nói: "Ngươi tốt nhất đàng hoàng một chút trong Ngũ Hành Tinh Hải này không chỉ có một nghiệt hồn như ngươi nếu để ta biết từ chỗ nghiệt hồn khác những lời ngươi trả lời ta có vấn đề một luồng nghiệt hồn này của ngươi cũng không cần thiết phải tồn tại nữa!"
Vũ Bạch Vũ run giọng nói: "Tiền bối yên tâm trong lòng ta hiểu rõ!"
Đáng tiếc là trong cuộc nói chuyện tiếp theo Lục Dạ không nhận được thêm bí mật có giá trị nào nữa.
Ngược lại là một phen lời nói của Vũ Bạch Vũ đã nhắc nhở Lục Dạ.
Tại sao sau khi trận thiên địa kịch biến này xảy ra những nghiệt hồn bị phong ấn không biết bao nhiêu năm tháng kia lại hoành không xuất thế?
Lôi kiếp màu xám trắng bao phủ trên bầu trời Ngũ Hành Tinh Hải lại cớ gì đang nhắm vào những nghiệt hồn kia?
Lục Dạ xác định manh mối liên quan đến trận Cấm Đạo Chi Chiến kia cùng với chân tướng mà hắn muốn hiểu rõ có lẽ liền có liên quan đến trận thiên địa kịch biến này.
Nguyên nhân rất đơn giản Ngũ Hành Tinh Hải chính là nơi khởi nguồn của trận thiên địa kịch biến này!
"Xem ra, lần này mình thật sự đến đúng lúc rồi ai dám tưởng tượng bí mật ẩn giấu trong Ngũ Hành Tinh Hải này lại không thể tin nổi như thế?"
"Nếu có thể hiểu rõ chân tướng trong đó có lẽ còn có thể hiểu thêm về bộ mặt thật của nơi phàm tục Linh Thương Giới này!"
Lục Dạ lấy bầu rượu ra uống một ngụm trong lòng nảy sinh mong đợi.
...
"Đại nhân, tiểu nhân dám chắc chắn một tờ kinh thư trên đạo đài Thiên Đăng Quỷ Thành kia chắc chắn rơi vào tay Trác Linh Quân ngài vừa rồi tại sao không ra tay lấy lại?"
Trên không trung mặt biển sóng trào cuộn trào Cổ Thạch dẫn đường phía trước truyền âm hỏi thăm.
"Không vội."
Lăng Thiên Hầu thuận miệng nói: "Thịt đã vào trong nồi còn có thể chạy mất sao?"
Cổ Thạch khâm phục nói: "Công phu hàm dưỡng của đại nhân thực sự lợi hại."
"Bớt vuốt mông ngựa đi trên đường đi tiếp theo ngươi giúp ta làm một chuyện."
Lăng Thiên Hầu truyền âm nói.
"Đại nhân xin cứ nói!"
"Tìm một cơ hội thăm dò thực lực thực sự của Trác Linh Quân."
"Cái này..."
Cổ Thạch lập tức có chút hoảng: "Với thực lực của ta căn bản không phải đối thủ của Trác Linh Quân đại nhân hay là ngài sắp xếp để Tinh Vũ Yêu Tôn ra tay?"
Lăng Thiên Hầu nhíu mày.
Quả nhiên là bùn nhão không trát được tường Cổ Thạch này mặc dù là một kẻ hung ác tuyệt thế quỷ quyệt xảo trá nhưng tâm tính và khí phách lại kém xa.
Lập tức, Lăng Thiên Hầu truyền âm cho Tinh Vũ Yêu Tôn.
"Đại nhân, ta có một cách hay có thể kiểm chứng thực lực của Trác Linh Quân cho ngài."
Tinh Vũ Yêu Tôn truyền âm nói: "Ta nghe nói một số lão gia hỏa của Ứng Long Tộc mấy ngày trước đã tiến vào Ngũ Hành Tinh Hải Ứng Long Tộc và Linh Hoàng Tộc là kẻ thù truyền kiếp chúng ta chỉ cần truyền tin tức ra ngoài bọn họ tất sẽ trước tiên đến tìm Trác Linh Quân gây phiền phức!"
Lăng Thiên Hầu nói: "Làm thế nào truyền tin tức ra ngoài?"
"Đơn giản, thời gian qua ta và Cổ Thạch cùng các đạo hữu nhiều lần xông pha Ngũ Hành Tinh Hải có liên lạc với không ít đạo hữu."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Thông qua mạng lưới quan hệ của bọn họ tự nhiên có thể khuếch tán tin tức ra ngoài để những lão gia hỏa của Ứng Long Tộc kia nhận được trước tiên!"
Lăng Thiên Hầu tán thưởng nói: "Cứ làm như vậy."
"Đại nhân, ta có thể biết ngài lần này tới Ngũ Hành Tinh Hải lại là vì cái gì không?"
Tinh Vũ Yêu Tôn bỗng nhiên nói.
Lăng Thiên Hầu hơi trầm ngâm nói: "Ngươi từng nghe nói qua Nghiệt Long Hải Mộ chưa?"
"Nghe nói qua."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Nghe nói vùng biển kia chôn cất thi thể của rất nhiều đại năng Long tộc trong trận thiên địa kịch biến này vùng biển nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc cũng xảy ra kịch biến."
"Theo ta được biết không ít kẻ liều mạng đi tới xông pha đều ngã xuống ở đó. Hiện nay đã bị liệt vào một trong những khu vực nguy hiểm nhất trong Ngũ Hành Tinh Hải."
"Đại nhân lần này chẳng lẽ là hướng về Nghiệt Long Hải Mộ mà đến?"
Tinh Vũ Yêu Tôn nói xong theo bản năng nhìn về phía Lăng Thiên Hầu.
Lăng Thiên Hầu không giải thích gì chỉ gật đầu.
Trong lòng Tinh Vũ Yêu Tôn trầm xuống.
Khu vực nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc kia vô cùng nguy hiểm nhưng Lăng Thiên Hầu chỉ cần đi tới định sẵn sẽ mang theo nàng và Cổ Thạch!
"Yên tâm, ta nếu dám đi tự nhiên có chỗ dựa sẽ không dẫn các ngươi đi chịu chết."
Lăng Thiên Hầu liếc Tinh Vũ Yêu Tôn một cái.
Vừa nói đến đây hắn bỗng nhiên có sở giác nhìn về phía vòm trời cực xa xôi.
Một mảng lôi kiếp màu xám trắng từ trên trời giáng xuống khiến vùng biển kia ầm ầm sôi trào.
Sau đó, một chiếc ô thanh đồng bao phủ đạo văn thần bí vậy mà lướt ra từ dưới nước biển ngạnh sinh sinh đỡ được mảng lôi kiếp màu xám trắng kia.
Lại một món vật bất tường!!
Mắt Lăng Thiên Hầu sáng lên.
Gần như cùng lúc Cổ Thạch và Tinh Vũ Yêu Tôn cũng lộ ra vẻ dị thường.
Bọn họ không ai quên Trác Linh Quân từng đích thân ra tay hàng phục một cái quan tài đá màu đen đồng dạng được gọi là vật bất tường cho Lăng Thiên Hầu!
"Đạo hữu, lần này lại phải làm phiền ngươi ra tay rồi."
Lăng Thiên Hầu nụ cười ôn hòa: "Sau khi chuyện thành công bản tọa tất có hậu báo!"
Trác Linh Quân trong lòng chán ghét cực điểm lão già này quả thực một chút tướng ăn cũng không có!
"Lần này, nếu ta từ chối thì sao?"
Trác Linh Quân chậm rãi mở miệng thần sắc lạnh lùng.
Lăng Thiên Hầu nhìn sâu Trác Linh Quân một cái: "Đạo hữu luôn phải suy nghĩ cho đứa bé con Tào Võ này chứ?"
Trác Linh Quân vốn dĩ còn có chút tức giận nghe thấy lời này lại suýt chút nữa bật cười.
Lấy Lục Dạ tới uy hiếp mình?
Tên này e là không biết những lời này của mình nực cười đến mức nào.
Tâm niệm xoay chuyển Trác Linh Quân nhìn Lục Dạ một cái.
Lục Dạ truyền âm nói: "Không sao, cứ làm theo lời hắn nói."
Trác Linh Quân gật đầu làm theo.
Mà phản ứng này của nàng rơi vào trong mắt bọn người Lăng Thiên Hầu lại biến thành ý tứ bị ép thỏa hiệp.
"Tiểu oa nhi, có thể nhìn ra Trác đạo hữu vẫn rất quan tâm ngươi."
Lăng Thiên Hầu nụ cười hiền lành: "Trên đường đi tiếp theo bản tọa bảo đảm cũng sẽ dành cho ngươi sự chiếu cố đặc biệt!"
Lục Dạ không để ý tới chỉ lẳng lặng uống một ngụm rượu.
"Tiểu gia hỏa, ngươi nên cảm thấy may mắn mới đúng ở tầng thứ Bão Chân Cảnh có thể được Lăng Thiên Hầu đại nhân đối đãi như vậy cũng chỉ có một mình ngươi."
Ánh mắt Cổ Thạch nghiền ngẫm.
Lục Dạ vẫn không để ý tới điều này khiến trong lòng Cổ Thạch rất là khó chịu một thứ nhỏ bé giả vờ giả vịt cái gì trước mặt một vị đại năng Thiên Cực Cảnh như mình?
Không bao lâu, Trác Linh Quân mang theo chiếc ô thanh đồng bao phủ đạo văn kỳ dị kia trở về giao cho Lăng Thiên Hầu.
Lăng Thiên Hầu cất bảo vật này đi mặt đầy nụ cười tâm trạng vô cùng tốt: "Trác đạo hữu, lần này trên Ngũ Hành Tinh Hải bản tọa bảo đảm sẽ không để ngươi chịu bất kỳ tổn thương nào!"
Trác Linh Quân lạnh mặt không để ý tới.
Đoàn người tiếp tục đi đường.
Theo lời Cổ Thạch không tới hai ngày là có thể đến Lục Hợp Đảo.
Mà Lục Hợp Đảo chính là nơi Lục Dạ chuyến này nhất định phải đến.
Bởi vì chỉ có ở đó mới có cơ hội nghe ngóng được tin tức và manh mối liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ.
Nhưng ai ngờ chỉ một ngày sau liền có một trận đại biến cố xảy ra.
Một nhóm nhân vật lão bối của Ứng Long Tộc cản trở trên đường phía trước!
Dẫn đầu đội ngũ là thái thượng đại trưởng lão Ứng Thiên Bá của Ứng Long Tộc một lão cổ đổng có thể xưng là cấp hóa thạch sống.
Ở vùng đất Tứ Hải Bát Hoang thực lực của Ứng Thiên Bá hoàn toàn không yếu hơn Lăng Thiên Hầu đủ để xếp hạng trong top 5!
"Người của Ứng Long Tộc sao lại đột nhiên tìm tới cửa?"
Đôi mắt sao của Trác Linh Quân ngưng lại.
Nếu lần này không có Lục Dạ ở đây khi đối mặt với một đội ngũ do một đám lão gia hỏa của Ứng Long Tộc tạo thành như vậy nàng đã sớm quả đoán bỏ trốn.
Tuy nhiên bây giờ nàng một chút cũng không hoảng hốt chỉ là rất khó hiểu Ngũ Hành Tinh Hải bao la bát ngát như vậy người của Ứng Long Tộc sao có thể giống như biết trước được tương lai chặn trên đường phía trước.
Trong chuyện này tất có kỳ quặc!
Trác Linh Quân lập tức truyền âm nói ra suy đoán của mình.
Lục Dạ bình tĩnh đáp lại nói: "Cứ xem rồi hẵng nói."
Biến cố như vậy còn không đủ để khiến hắn cảm thấy kiêng kỵ.
"Lão gia hỏa này sao cũng tới rồi."
Cùng lúc đó, Lăng Thiên Hầu cau mày.
Hắn chỉ là muốn mượn tay Ứng Long Tộc để kiểm tra thực lực của Trác Linh Quân một chút lại không nghĩ tới muốn thực sự đẩy Trác Linh Quân vào chỗ chết.
Tuy nhiên, Lăng Thiên Hầu cũng không kiêng kỵ những thứ này.
Cho dù đánh nhau hắn cũng nắm chắc cứu Trác Linh Quân đi.
Tuy nhiên, càng ngoài dự liệu của Lăng Thiên Hầu là giờ khắc này Ứng Thiên Bá lại trước tiên chĩa mũi nhọn vào hắn.
"Lăng Thiên Hầu, cho ngươi một cơ hội thả Tinh Vũ đạo hữu và Cổ Thạch đạo hữu nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!"
Giọng nói của Ứng Thiên Bá như sấm ầm ầm vang vọng trên mặt biển sóng to gió lớn này.
Lăng Thiên Hầu suýt chút nữa nghi ngờ nghe nhầm.
Ứng Long Tộc và Linh Hoàng Tộc là kẻ thù truyền kiếp bọn họ nghe tin mà đến không đi nhắm vào Trác Linh Quân lại sao lại nhắm vào mình rồi?
Vũ Bạch Vũ tiếp tục nói: "Nhưng điều khiến ta nghi hoặc là trong Linh Thương Giới này hoàn toàn không ai nghe nói qua Cấm Đạo Chi Chiến!"
"Chuyện này rất không nên dù sao lúc trước trong Cấm Đạo Chi Chiến từng có rất nhiều đại nhân vật tiên đạo mất mạng một trận đại chiến như vậy cho dù không để lại di tích nhưng ít nhất cũng sẽ để lại một số lời đồn mới đúng."
"Nhưng... theo tin tức ta nghe ngóng được ngay cả lời đồn cũng không có!"
Trong lời nói bộc lộ ra đều là nghi hoặc.
Lục Dạ suy nghĩ nói: "Trận chiến này đã không để lại di tích cũng không để lại ghi chép và lời đồn không ngoài hai khả năng."
"Thứ nhất, thời gian xảy ra Cấm Đạo Chi Chiến quá mức xa xưa xa xưa đến mức ngay cả tu đạo giả thời đại Thượng Cổ của Linh Thương Giới cũng hoàn toàn không hiểu rõ đoạn năm tháng đó."
"Thứ hai, e là có liên quan đến kẻ thù của các ngươi trong Cấm Đạo Chi Chiến có lẽ chính là những kẻ thù đó đã xóa bỏ mọi dấu vết của Cấm Đạo Chi Chiến."
Nói đến đây Lục Dạ lại im lặng.
Trải nghiệm ở Thoát Phàm đệ bát giới khiến Lục Dạ hiểu rõ một chuyện tùy tiện một vị đại nhân vật tiên đạo ra tay đều có thể hủy diệt một thế giới phi thăng!
Mà phải biết rằng so với thế giới phi thăng Linh Thương Giới còn bất kham hơn chỉ là thế giới phàm tục!
Trong tình huống này trận Cấm Đạo Chi Chiến có đông đảo tiên nhân tham gia kia nếu xảy ra ở Linh Thương Giới thế giới này e là sớm đã bị đánh nổ hóa thành tro bụi biến mất sao có thể kéo dài đến hiện tại? Rõ ràng, nếu Cấm Đạo Chi Chiến thực sự xảy ra ở Linh Thương Giới vậy thì có nghĩa là Linh Thương Giới tuyệt không đơn giản chỉ là một thế giới phàm tục nước trong này rất sâu!
"Tiền bối phân tích cũng chính là điều ta suy đoán."
Vũ Bạch Vũ nói: "Tuy nhiên, ta càng nghiêng về khả năng thứ hai! Là những kẻ thù trong Cấm Đạo Chi Chiến đã xóa bỏ tất cả dấu vết liên quan đến trận chiến này!"
Lục Dạ không tiếp tục truy hỏi chuyện này nữa câu chuyện chuyển hướng nói: "Trang kinh thư tràn ngập lực lượng nguyền rủa kia lại có lai lịch gì?"
Vũ Bạch Vũ lắc đầu nói: "Không nhớ nữa sau khi ta luân lạc thành nghiệt linh trang kinh thư kia liền rơi rớt lại trong Thiên Đăng Quỷ Thành ta từng nghiêm túc suy diễn nhưng vì ký ức thiếu hụt nghiêm trọng cho đến ngày nay cũng không thể nhìn thấu huyền cơ trong đó."
Lục Dạ ngẩn ra nói: "Ngươi không phải nói ngươi luân lạc thành nghiệt linh liền có liên quan đến trang kinh thư này?"
Vũ Bạch Vũ ngượng ngùng nói: "Ta... lúc đó không tin tưởng tiền bối mới có thể thuận miệng bịa chuyện."
Lục Dạ: "..."
"Tuy nhiên, ta cũng không lừa tiền bối trang kinh thư kia thực sự rất tà môn tràn ngập lực lượng nguyền rủa!"
Vũ Bạch Vũ vội vàng giải thích.
Lục Dạ lạnh lùng nói: "Ngươi tốt nhất đàng hoàng một chút trong Ngũ Hành Tinh Hải này không chỉ có một nghiệt hồn như ngươi nếu để ta biết từ chỗ nghiệt hồn khác những lời ngươi trả lời ta có vấn đề một luồng nghiệt hồn này của ngươi cũng không cần thiết phải tồn tại nữa!"
Vũ Bạch Vũ run giọng nói: "Tiền bối yên tâm trong lòng ta hiểu rõ!"
Đáng tiếc là trong cuộc nói chuyện tiếp theo Lục Dạ không nhận được thêm bí mật có giá trị nào nữa.
Ngược lại là một phen lời nói của Vũ Bạch Vũ đã nhắc nhở Lục Dạ.
Tại sao sau khi trận thiên địa kịch biến này xảy ra những nghiệt hồn bị phong ấn không biết bao nhiêu năm tháng kia lại hoành không xuất thế?
Lôi kiếp màu xám trắng bao phủ trên bầu trời Ngũ Hành Tinh Hải lại cớ gì đang nhắm vào những nghiệt hồn kia?
Lục Dạ xác định manh mối liên quan đến trận Cấm Đạo Chi Chiến kia cùng với chân tướng mà hắn muốn hiểu rõ có lẽ liền có liên quan đến trận thiên địa kịch biến này.
Nguyên nhân rất đơn giản Ngũ Hành Tinh Hải chính là nơi khởi nguồn của trận thiên địa kịch biến này!
"Xem ra, lần này mình thật sự đến đúng lúc rồi ai dám tưởng tượng bí mật ẩn giấu trong Ngũ Hành Tinh Hải này lại không thể tin nổi như thế?"
"Nếu có thể hiểu rõ chân tướng trong đó có lẽ còn có thể hiểu thêm về bộ mặt thật của nơi phàm tục Linh Thương Giới này!"
Lục Dạ lấy bầu rượu ra uống một ngụm trong lòng nảy sinh mong đợi.
...
"Đại nhân, tiểu nhân dám chắc chắn một tờ kinh thư trên đạo đài Thiên Đăng Quỷ Thành kia chắc chắn rơi vào tay Trác Linh Quân ngài vừa rồi tại sao không ra tay lấy lại?"
Trên không trung mặt biển sóng trào cuộn trào Cổ Thạch dẫn đường phía trước truyền âm hỏi thăm.
"Không vội."
Lăng Thiên Hầu thuận miệng nói: "Thịt đã vào trong nồi còn có thể chạy mất sao?"
Cổ Thạch khâm phục nói: "Công phu hàm dưỡng của đại nhân thực sự lợi hại."
"Bớt vuốt mông ngựa đi trên đường đi tiếp theo ngươi giúp ta làm một chuyện."
Lăng Thiên Hầu truyền âm nói.
"Đại nhân xin cứ nói!"
"Tìm một cơ hội thăm dò thực lực thực sự của Trác Linh Quân."
"Cái này..."
Cổ Thạch lập tức có chút hoảng: "Với thực lực của ta căn bản không phải đối thủ của Trác Linh Quân đại nhân hay là ngài sắp xếp để Tinh Vũ Yêu Tôn ra tay?"
Lăng Thiên Hầu nhíu mày.
Quả nhiên là bùn nhão không trát được tường Cổ Thạch này mặc dù là một kẻ hung ác tuyệt thế quỷ quyệt xảo trá nhưng tâm tính và khí phách lại kém xa.
Lập tức, Lăng Thiên Hầu truyền âm cho Tinh Vũ Yêu Tôn.
"Đại nhân, ta có một cách hay có thể kiểm chứng thực lực của Trác Linh Quân cho ngài."
Tinh Vũ Yêu Tôn truyền âm nói: "Ta nghe nói một số lão gia hỏa của Ứng Long Tộc mấy ngày trước đã tiến vào Ngũ Hành Tinh Hải Ứng Long Tộc và Linh Hoàng Tộc là kẻ thù truyền kiếp chúng ta chỉ cần truyền tin tức ra ngoài bọn họ tất sẽ trước tiên đến tìm Trác Linh Quân gây phiền phức!"
Lăng Thiên Hầu nói: "Làm thế nào truyền tin tức ra ngoài?"
"Đơn giản, thời gian qua ta và Cổ Thạch cùng các đạo hữu nhiều lần xông pha Ngũ Hành Tinh Hải có liên lạc với không ít đạo hữu."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Thông qua mạng lưới quan hệ của bọn họ tự nhiên có thể khuếch tán tin tức ra ngoài để những lão gia hỏa của Ứng Long Tộc kia nhận được trước tiên!"
Lăng Thiên Hầu tán thưởng nói: "Cứ làm như vậy."
"Đại nhân, ta có thể biết ngài lần này tới Ngũ Hành Tinh Hải lại là vì cái gì không?"
Tinh Vũ Yêu Tôn bỗng nhiên nói.
Lăng Thiên Hầu hơi trầm ngâm nói: "Ngươi từng nghe nói qua Nghiệt Long Hải Mộ chưa?"
"Nghe nói qua."
Tinh Vũ Yêu Tôn nói: "Nghe nói vùng biển kia chôn cất thi thể của rất nhiều đại năng Long tộc trong trận thiên địa kịch biến này vùng biển nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc cũng xảy ra kịch biến."
"Theo ta được biết không ít kẻ liều mạng đi tới xông pha đều ngã xuống ở đó. Hiện nay đã bị liệt vào một trong những khu vực nguy hiểm nhất trong Ngũ Hành Tinh Hải."
"Đại nhân lần này chẳng lẽ là hướng về Nghiệt Long Hải Mộ mà đến?"
Tinh Vũ Yêu Tôn nói xong theo bản năng nhìn về phía Lăng Thiên Hầu.
Lăng Thiên Hầu không giải thích gì chỉ gật đầu.
Trong lòng Tinh Vũ Yêu Tôn trầm xuống.
Khu vực nơi Nghiệt Long Hải Mộ tọa lạc kia vô cùng nguy hiểm nhưng Lăng Thiên Hầu chỉ cần đi tới định sẵn sẽ mang theo nàng và Cổ Thạch!
"Yên tâm, ta nếu dám đi tự nhiên có chỗ dựa sẽ không dẫn các ngươi đi chịu chết."
Lăng Thiên Hầu liếc Tinh Vũ Yêu Tôn một cái.
Vừa nói đến đây hắn bỗng nhiên có sở giác nhìn về phía vòm trời cực xa xôi.
Một mảng lôi kiếp màu xám trắng từ trên trời giáng xuống khiến vùng biển kia ầm ầm sôi trào.
Sau đó, một chiếc ô thanh đồng bao phủ đạo văn thần bí vậy mà lướt ra từ dưới nước biển ngạnh sinh sinh đỡ được mảng lôi kiếp màu xám trắng kia.
Lại một món vật bất tường!!
Mắt Lăng Thiên Hầu sáng lên.
Gần như cùng lúc Cổ Thạch và Tinh Vũ Yêu Tôn cũng lộ ra vẻ dị thường.
Bọn họ không ai quên Trác Linh Quân từng đích thân ra tay hàng phục một cái quan tài đá màu đen đồng dạng được gọi là vật bất tường cho Lăng Thiên Hầu!
"Đạo hữu, lần này lại phải làm phiền ngươi ra tay rồi."
Lăng Thiên Hầu nụ cười ôn hòa: "Sau khi chuyện thành công bản tọa tất có hậu báo!"
Trác Linh Quân trong lòng chán ghét cực điểm lão già này quả thực một chút tướng ăn cũng không có!
"Lần này, nếu ta từ chối thì sao?"
Trác Linh Quân chậm rãi mở miệng thần sắc lạnh lùng.
Lăng Thiên Hầu nhìn sâu Trác Linh Quân một cái: "Đạo hữu luôn phải suy nghĩ cho đứa bé con Tào Võ này chứ?"
Trác Linh Quân vốn dĩ còn có chút tức giận nghe thấy lời này lại suýt chút nữa bật cười.
Lấy Lục Dạ tới uy hiếp mình?
Tên này e là không biết những lời này của mình nực cười đến mức nào.
Tâm niệm xoay chuyển Trác Linh Quân nhìn Lục Dạ một cái.
Lục Dạ truyền âm nói: "Không sao, cứ làm theo lời hắn nói."
Trác Linh Quân gật đầu làm theo.
Mà phản ứng này của nàng rơi vào trong mắt bọn người Lăng Thiên Hầu lại biến thành ý tứ bị ép thỏa hiệp.
"Tiểu oa nhi, có thể nhìn ra Trác đạo hữu vẫn rất quan tâm ngươi."
Lăng Thiên Hầu nụ cười hiền lành: "Trên đường đi tiếp theo bản tọa bảo đảm cũng sẽ dành cho ngươi sự chiếu cố đặc biệt!"
Lục Dạ không để ý tới chỉ lẳng lặng uống một ngụm rượu.
"Tiểu gia hỏa, ngươi nên cảm thấy may mắn mới đúng ở tầng thứ Bão Chân Cảnh có thể được Lăng Thiên Hầu đại nhân đối đãi như vậy cũng chỉ có một mình ngươi."
Ánh mắt Cổ Thạch nghiền ngẫm.
Lục Dạ vẫn không để ý tới điều này khiến trong lòng Cổ Thạch rất là khó chịu một thứ nhỏ bé giả vờ giả vịt cái gì trước mặt một vị đại năng Thiên Cực Cảnh như mình?
Không bao lâu, Trác Linh Quân mang theo chiếc ô thanh đồng bao phủ đạo văn kỳ dị kia trở về giao cho Lăng Thiên Hầu.
Lăng Thiên Hầu cất bảo vật này đi mặt đầy nụ cười tâm trạng vô cùng tốt: "Trác đạo hữu, lần này trên Ngũ Hành Tinh Hải bản tọa bảo đảm sẽ không để ngươi chịu bất kỳ tổn thương nào!"
Trác Linh Quân lạnh mặt không để ý tới.
Đoàn người tiếp tục đi đường.
Theo lời Cổ Thạch không tới hai ngày là có thể đến Lục Hợp Đảo.
Mà Lục Hợp Đảo chính là nơi Lục Dạ chuyến này nhất định phải đến.
Bởi vì chỉ có ở đó mới có cơ hội nghe ngóng được tin tức và manh mối liên quan đến Nghiệt Long Hải Mộ.
Nhưng ai ngờ chỉ một ngày sau liền có một trận đại biến cố xảy ra.
Một nhóm nhân vật lão bối của Ứng Long Tộc cản trở trên đường phía trước!
Dẫn đầu đội ngũ là thái thượng đại trưởng lão Ứng Thiên Bá của Ứng Long Tộc một lão cổ đổng có thể xưng là cấp hóa thạch sống.
Ở vùng đất Tứ Hải Bát Hoang thực lực của Ứng Thiên Bá hoàn toàn không yếu hơn Lăng Thiên Hầu đủ để xếp hạng trong top 5!
"Người của Ứng Long Tộc sao lại đột nhiên tìm tới cửa?"
Đôi mắt sao của Trác Linh Quân ngưng lại.
Nếu lần này không có Lục Dạ ở đây khi đối mặt với một đội ngũ do một đám lão gia hỏa của Ứng Long Tộc tạo thành như vậy nàng đã sớm quả đoán bỏ trốn.
Tuy nhiên bây giờ nàng một chút cũng không hoảng hốt chỉ là rất khó hiểu Ngũ Hành Tinh Hải bao la bát ngát như vậy người của Ứng Long Tộc sao có thể giống như biết trước được tương lai chặn trên đường phía trước.
Trong chuyện này tất có kỳ quặc!
Trác Linh Quân lập tức truyền âm nói ra suy đoán của mình.
Lục Dạ bình tĩnh đáp lại nói: "Cứ xem rồi hẵng nói."
Biến cố như vậy còn không đủ để khiến hắn cảm thấy kiêng kỵ.
"Lão gia hỏa này sao cũng tới rồi."
Cùng lúc đó, Lăng Thiên Hầu cau mày.
Hắn chỉ là muốn mượn tay Ứng Long Tộc để kiểm tra thực lực của Trác Linh Quân một chút lại không nghĩ tới muốn thực sự đẩy Trác Linh Quân vào chỗ chết.
Tuy nhiên, Lăng Thiên Hầu cũng không kiêng kỵ những thứ này.
Cho dù đánh nhau hắn cũng nắm chắc cứu Trác Linh Quân đi.
Tuy nhiên, càng ngoài dự liệu của Lăng Thiên Hầu là giờ khắc này Ứng Thiên Bá lại trước tiên chĩa mũi nhọn vào hắn.
"Lăng Thiên Hầu, cho ngươi một cơ hội thả Tinh Vũ đạo hữu và Cổ Thạch đạo hữu nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!"
Giọng nói của Ứng Thiên Bá như sấm ầm ầm vang vọng trên mặt biển sóng to gió lớn này.
Lăng Thiên Hầu suýt chút nữa nghi ngờ nghe nhầm.
Ứng Long Tộc và Linh Hoàng Tộc là kẻ thù truyền kiếp bọn họ nghe tin mà đến không đi nhắm vào Trác Linh Quân lại sao lại nhắm vào mình rồi?