Anh ép môi lên mép môi cô, hơi thở nóng rực đến đáng sợ.

Anh nói: “Hôm nay là tháng đầu tiên.”

Đường Điềm vừa mở miệng định nói gì thì đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn sâu, khi đầu lưỡi anh chạm vào lưỡi cô, cánh tay siết c.h.ặ.t quanh eo cũng lập tức thu lại.

Yết hầu Phó Hi khẽ động, anh không thể kìm nổi mà phát ra một tiếng rên gợi cảm, điên cuồng cuốn lấy lưỡi cô.

Đường Điềm ngửa đầu, hé môi, bị hôn đến mơ hồ mềm nhũn, thậm chí không nhận ra mình đã bị anh ép vào tường từ lúc nào.

Chỉ khi anh ngậm trọn lấy lưỡi cô, siết c.h.ặ.t gáy cô, hôn đến mức không biết mệt…

Cô mới yếu ớt kéo cánh tay anh, cố gắng khiến anh buông ra.

Phó Hi như muốn nuốt trọn cô, si mê đến vô độ.

Không biết đã hôn bao lâu, động tác của anh cuối cùng cũng chậm lại, lưu luyến buông tha cho lưỡi cô.

Phó Hi nhìn vào đôi mắt long lanh như mộng xuân của Đường Điềm, giống hệt như trong giấc mơ anh từng thấy.

Giọng anh khàn khàn: “Anh muốn nghe em gọi một tiếng ‘chồng’.”

Đặc biệt là cảnh trong mơ đó — khi cả hai đều mất kiểm soát, cô cũng nhìn anh bằng ánh mắt vừa yếu ớt vừa gợi cảm như vậy và nói: Chồng ơi, hôn hôn.

Nhìn cô hé môi, đưa đầu lưỡi đỏ au ra xin được hôn…

Giấc mơ đó khiến anh phát điên.

Phó Hi không thể quên cảm giác trong mộng, chân thực đến mức như sắp thành hiện thực.

Đường Điềm mơ màng đẩy anh ra, dù không đẩy nổi.

Cô nói: “Em… em phải đi rồi. Phi Phi chắc đã ra khỏi phòng của Thẩm tiên sinh, em ở đây lâu quá sẽ bị hiểu lầm.”

Phó Hi bật cười trầm thấp, xem ra… Đường Điềm chưa nhận lời làm bạn gái của Thẩm Yến Lễ.

Anh lại cúi xuống m*t lấy lưỡi cô thêm vài lần nữa, rồi mới chịu buông tha.

“Sợ bị hiểu lầm với anh đến vậy sao?”

Đường Điềm lắc đầu, anh đặt cô xuống đất, cô vừa quay người suýt nữa không đứng vững, lập tức bị anh ôm c.h.ặ.t từ phía sau.

Phó Hi hỏi nhỏ bên tai: “Sao lại nhạy cảm như vậy? Chỉ một nụ hôn đã khiến em suýt không đi nổi rồi.”

Thật khó tưởng tượng… sau này anh còn có thể mất kiểm soát đến mức nào.

Đường Điềm không dám giãy giụa, vội vàng lấy lại tỉnh táo.

“Em phải đi rồi, anh… anh đừng…”

Phó Hi giữ đúng lời, buông tay cô ra, nhìn cô xách túi trang sức, đẩy xe đồ ăn vội vội vàng vàng rời khỏi phòng anh.

Khi cửa phòng đóng lại, anh cúi đầu nhìn thoáng qua.

“Mk, thật là khó chịu.”

Đường Điềm vừa ra khỏi phòng Phó Hi liền rút mấy tờ khăn giấy lót bên dưới, nhanh ch.óng đặt túi trang sức vào ngăn cuối cùng của tủ xe đẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau đó cô đẩy xe ra chỗ cầu thang, may mà thang máy chỉ có xe đẩy, không thấy bóng dáng của Phi Phi, nếu không đôi môi bị hôn đến đỏ rực này sẽ rất dễ bị phát hiện.

Cô lấy lại túi trang sức rồi cũng xuống lầu.

Đường Điềm về phòng trước, giấu túi trang sức đi, lát nữa sẽ lên thu dọn khay ăn rồi trả lại đồ cho Ôn Thiệu Hàn.

Quá quý giá rồi, cô phải cất giữ cẩn thận.

Vài phút sau, Đường Điềm đứng ở máy lọc nước rót nước uống, vừa uống được mấy ngụm thì tình cờ bị Phi Phi nhìn thấy.

Phi Phi thắc mắc: “Đường Điềm, sao nãy tôi không thấy cô đi xuống?”

Đường Điềm đáp: “Tôi xuống trễ hơn cô một chút.”

Phi Phi không nghĩ ngợi gì thêm, lại nhìn thấy môi cô đỏ au.

“Môi cô bị bỏng à?”

Đường Điềm gật đầu: “Nãy uống nước có hơi lơ đễnh, suýt bỏng lưỡi.”

Phi Phi lo lắng: “Cô không sao chứ? Có cần bôi t.h.u.ố.c không?”

Đường Điềm lắc đầu: “Không sao đâu, một lát là hết.”

Phi Phi cũng không nói thêm gì nữa.

Đường Điềm không hỏi cô ấy về phản ứng của Thẩm Yến Lễ, thấy Phi Phi vẫn bình thường, rõ ràng là Thẩm Yến Lễ không tức giận - giống như cô đã dự đoán.

Tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống, Phó Hi so với Thẩm Yến Lễ… dễ đối phó hơn nhiều.

Ít nhất thì Phó Hi thật sự biết cách thỏa hiệp, còn… Thẩm Yến Lễ thì không như vậy, anh thật sự… sẽ nuốt trọn cô đến không còn gì.

Đường Điềm nghĩ, giờ chỉ còn chưa đầy bốn tháng nữa, sau khi từ chức thì cô sẽ an toàn thoát khỏi cốt truyện, cũng có thể tránh xa Thẩm Yến Lễ và Phó Hi.

Cô mong mỏi đến ngày rời đi thật nhanh, nếu không… đừng nói là Thẩm Yến Lễ và Phó Hi, dưới sức hấp dẫn mãnh liệt như thế này, ngay cả bản thân cô cũng chưa chắc giữ được lý trí.

Đường Điềm thầm nghĩ: Thật là làm khó cô mà.

Bốn mươi phút sau, Đường Điềm thấy Phi Phi lên tầng hai, cô lại đợi thêm một chút, chờ Phi Phi đi vào phòng Thẩm Yến Lễ. Nếu không để người ta thấy chỉ có cô được Ôn Thiệu Hàn tặng quà thì thật khó xử.

Tuy cô biết Ôn Thiệu Hàn không có ý gì với mình, nhưng cũng sợ bị hiểu lầm, chuyện này rất khó giải thích rõ ràng.

Đường Điềm đợi Phi Phi vào phòng rồi mới xách túi trang sức lên tầng hai, cẩn thận nhét vào ngăn dưới cùng của xe đẩy đồ ăn.

Khi đến phòng Ôn Thiệu Hàn để thu dọn khay thức ăn, cô tranh thủ thời gian thu dọn nhanh gọn, tháo găng tay ra, dùng khăn giấy lau sạch tay.

Lúc này mới mở tủ ra, lấy túi trang sức đặt lên bàn trà trong phòng khách.

Ôn Thiệu Hàn đang ngồi trên ghế sô pha, liếc mắt nhìn chiếc túi trang sức đặt lên bàn, đưa tay đẩy nhẹ gọng kính viền vàng.

Anh dịu dàng nhìn cô, hỏi: “Không thích kiểu dáng này à?”

Đường Điềm lắc đầu: “Tôi rất thích, nhưng… món quà quá đắt, tôi không thể nhận.”

Anh khẽ lặp lại: “Quá đắt?”

Cô gật đầu: “Dù mấy hôm nay tôi có phụ trách đưa đồ ăn cho mọi người, nhưng bên phía quản gia cũng đã nói sẽ trả thêm thù lao, tôi không thể nhận món quà đắt tiền như vậy nữa.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 92 | Đọc truyện chữ