Hơn… hơn một triệu! Đôi mắt đen láy của Đường Điềm mở to đầy kinh ngạc.

Phó Hi không có lý do gì để lừa cô, khả năng cao là thật.

Cô tranh thủ lúc anh không để ý giành lại hộp trang sức, lập tức kiểm tra kỹ phần đáy túi có dính dầu mỡ không. May mắn là sau khi lau cẩn thận, phần đáy túi không có dấu vết gì.

Biết được giá trị trang sức bên trong lên đến cả triệu, cô còn chẳng dám cầm mạnh tay.

Đường Điềm giơ tay đ.á.n.h vào tay anh một cái, trách mắng: "Suýt nữa thì dính dầu, nếu mà dính tôi không đền nổi đâu."

Dù chỉ là cái túi đựng hộp trang sức, nếu bị làm bẩn, cô biết đi đâu mà tìm được một cái túi hàng hiệu đắt đỏ như vậy để thay? Phó Hi bị cú đ.á.n.h ấy làm cho càng vui, khuôn mặt tuấn tú càng hiện rõ nụ cười rạng rỡ. Bị đ.á.n.h mà anh cảm thấy đó là yêu thương, nhất là người đ.á.n.h là Đường Điềm mềm mại đáng yêu, chẳng khác gì một trò chơi tình ái.

"Cậu ta tặng em rồi thì món quà đó em muốn xử lý sao chẳng được."

Đường Điềm vẫn đang kiểm tra xem bên trong có bị dính dầu không. Thật ra tay của Phó Hi rất sạch, nhưng cô vẫn thấy không yên tâm.

Nghe thấy anh hỏi như vậy, cô liền đáp: "Quá đắt, lát nữa tôi sẽ trả lại cho anh ấy. May mà anh nói tôi mới biết."

Phó Hi lập tức xua tan mọi cảm xúc tiêu cực, cười tươi rói: "Nhận quà của cậu ta làm gì? Anh có món còn tốt hơn, đắt hơn, thực tế hơn tặng em."

Đường Điềm lúc này chỉ lo nghĩ làm sao ra khỏi phòng Phó Hi để trả lại quà cho Ôn Thiệu Hàn.

Nên lời Phó Hi nói chỉ vào tai này rồi ra tai kia.

Nhưng cô vẫn bắt được trọng tâm câu nói của anh, vội nói: "Anh đừng tặng tôi gì cả, tôi thực sự không cần đâu."

Phó Hi đã hiểu rõ tính cách của cô, không định tiết lộ sớm: "Không sao, anh chỉ tiện miệng nói thôi."

Nghe vậy, Đường Điềm mới yên tâm, đặt đĩa salad cuối cùng lên bàn ăn.

"Phó tiên sinh, mời anh dùng bữa."

Cô đẩy xe thức ăn định rời đi, tay vẫn xách theo chiếc túi trang sức mà giờ đây như nặng cả ngàn cân.

Phó Hi giữ c.h.ặ.t cổ tay cô, đứng chắn lối đi, cúi người áp sát.

Ánh mắt sâu thẳm của anh dừng lại trên đôi môi cô, giọng trầm thấp vang lên: "Không thưởng cho anh à?"

Động tác áp sát đột ngột của anh khiến Đường Điềm hoảng hốt lùi nhanh về sau: “Thưởng… thưởng cái gì cơ?”

Cô có một thói quen không tốt, cứ hễ hoảng loạn là dễ bị nói lắp, từ kiếp trước đến giờ vẫn chưa sửa được.

Phó Hi mạnh mẽ siết eo cô lại, như thể không thể kiềm chế được h*m m**n gần gũi, trực tiếp nhấc cô lên khỏi mặt đất.

Anh cúi đầu nhìn chăm chăm vào đôi môi mềm mại của cô, giọng khàn khàn nặng nề: “Anh muốn hôn em.”

Đường Điềm lập tức giãy giụa vài cái, cảm nhận được điều gì đó, mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ, không dám động đậy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phó… Phó tiên sinh, anh thả tôi xuống trước đi, chúng ta đã hẹn là bốn tháng sau mà…”

Phó Hi nghe cô dùng từ “chúng ta” thay vì “tôi với anh”, tâm trạng liền trở nên rất hài lòng.

Giọng anh khàn khàn, cọ nhẹ sau gáy cô không thể kìm nén: 

“Phải để anh có điều gì đó để mong chờ chứ, nếu không… anh sợ mình sẽ không nhịn nổi nổi một tháng đâu, sẽ muốn em ngay lập tức.”

Hơi thở nóng bỏng cùng đôi môi anh lướt nhẹ trên làn da mẫn cảm khiến Đường Điềm như bị k*ch th*ch ở mọi điểm. Cô… cũng đang phải gắng gượng chịu đựng cảm giác khó chịu lan tỏa khắp cơ thể.

Lông mi cô run rẩy khi nghĩ đến: Sao hai người đàn ông này… ai cũng giỏi dụ dỗ đến vậy?

Đường Điềm biết nếu tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ lại mất kiểm soát một lần nữa.

Cô run giọng hỏi: “Vậy… phải làm sao đây?”

Cô thực sự không thể chống đỡ nổi sự mãnh liệt của họ, nhất là khi cô chưa từng yêu ai, cơ thể lại nhạy cảm như vậy.

Điều quan trọng là hai người này đều cao ráo, đẹp trai, thân hình rắn chắc, lại còn sạch sẽ… Cô cũng là phụ nữ, có cảm xúc, có h*m m**n, chỉ là lý trí vẫn đang kháng cự. Nhưng sự cám dỗ đến mức cực hạn như thế… thực sự quá khó để chịu đựng.

Đôi môi Phó Hi miết mạnh lên vành tai rồi cổ cô, nếu không phải cô đang bị anh giữ c.h.ặ.t trong lòng, e rằng đã không thể đứng vững.

Anh lấy túi trang sức từ tay cô đặt sang một bên, rồi đưa ra điều kiện: “Mỗi tuần cho anh hôn một lần.”

Đường Điềm không đồng ý: “Không… không được.”

Giọng Phó Hi tối lại: “Đường Điềm, anh biết em đang nghĩ gì. Anh chịu nhịn là vì anh thích em rất nhiều, đừng ép anh phải quá đáng.”

Nghe vậy, tim Đường Điềm đập thình thịch, da thịt càng đỏ bừng rõ rệt.

“Vậy… hai tháng hôn một lần?”

Phó Hi đặt một nụ hôn lên cổ cô: “Một tháng một lần, đây là giới hạn của anh.”

Đường Điềm còn đang do dự thì Phó Hi tiếp tục: “Anh không đùa giỡn với em. Anh muốn làm bạn trai chính thức của em…”

Anh vừa nói vừa ngậm lấy d** tai cô, đầu lưỡi khẽ khiêu khích, khiến cô phát ra tiếng rên nhẹ không nhịn nổi, thân thể cũng mềm nhũn trong vòng tay anh.

Phó Hi gần như không thể kìm chế.

Giọng anh cực thấp, vừa thì thầm vừa tiếp tục trêu đùa tai cô: “… Sau đó làm chồng em nữa.”

Đường Điềm cố gắng chịu đựng cảm giác ướt nóng từ tai và sau gáy, cuống cuồng gật đầu đồng ý, không thể chống đỡ được nữa:

“…Vậy thì… một tháng một lần.”

Phó Hi vẫn không chịu buông cô ra, môi nóng bỏng như châm lửa, từ sau gáy miết dần lên đến khóe môi cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 91 | Đọc truyện chữ