Dưới ánh nhìn của cô, Ôn Thiệu Hàn tháo cặp kính gọng vàng xuống, tiện tay đặt sang một bên.

Đường Điềm muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng càng giãy thì cánh tay siết quanh eo cô càng c.h.ặ.t.

Cô vội nói: “Em với Thẩm Yến Lễ đã ở bên nhau rồi, em… không thể ở bên anh, hơn nữa, anh với Thẩm Yến Lễ là bạn bè, anh không thể…”

Nhưng Ôn Thiệu Hàn chẳng thèm nghe, mà còn đưa ra một “giải pháp” đầy nhẹ nhàng.

“Vừa hay, để anh gọi cho cậu ta, em nói chia tay, nói em ở bên anh rồi.”

Đường Điềm sững sờ, anh ta… không ngờ anh ta còn hơn cả kiểu nhân vật giả tạo văn nhã tà khí trong tiểu thuyết.

Rốt cuộc thì bản chất của anh trong truyện mới là thật! Mọi ấn tượng cô từng có về anh đều chỉ là ngụy trang.

“Không… không thể như vậy được, Ôn tiên sinh.”

Ôn Thiệu Hàn vẫn giữ vẻ nho nhã lịch thiệp, nhưng đưa ra hai lựa chọn: “Gọi cho cậu ta bây giờ, hay lát nữa?”

Đường Điềm vội lắc đầu, cố giữ bình tĩnh, tiếp tục dùng kế hoãn binh.

“Anh cho em hai ngày suy nghĩ được không? Dù có muốn chia tay, cũng phải để em chuẩn bị tâm lý.”

Ôn Thiệu Hàn mỉm cười dịu dàng: “Em chọn lát nữa gọi?”

Cô chưa kịp phản ứng thì đã bị anh bất ngờ hôn, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc—không ngờ anh hoàn toàn không bị mắc lừa! Ôn Thiệu Hàn hôn rất sâu, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để tránh né.

Đêm khuya, Đường Điềm nằm trên giường bị anh hôn đến nghẹt thở, trong đầu bỗng hiện lại giấc mơ trước kia, mọi chuyện giờ đây đang tái diễn đúng như trong mộng.

Trời tối tĩnh lặng, Ôn Thiệu Hàn dường như cực kỳ không hài lòng với thân phận bạn trai của Thẩm Yến Lễ.

Anh ôm Đường Điềm, gọi điện cho Thẩm Yến Lễ.

Bên kia điện thoại im lặng, Ôn Thiệu Hàn mỉm cười, đưa điện thoại lại gần tai Đường Điềm.

“Em nói với cậu ta, em muốn chia tay.”

Đường Điềm lắc đầu không chịu nói, thấy cô c.ắ.n môi, Ôn Thiệu Hàn dịu dàng bảo cô c.ắ.n tay anh thay vì tự làm đau mình.

Anh hoàn toàn phớt lờ Thẩm Yến Lễ đang nổi giận và chất vấn đầu bên kia điện thoại với giọng lạnh lùng.

Ôn Thiệu Hàn nói: “Từ giờ trở đi, Đường Điềm không còn là bạn gái của cậu nữa, mà là bạn gái của tôi.”

Anh cúi xuống hôn cô, cố ý để tiếng hôn vang lên lọt vào điện thoại khiến Thẩm Yến Lễ nghe thấy xong mới chậm rãi cúp máy.

Tại biệt thự nhà họ Thẩm, Thẩm Yến Lễ đã cầm chìa khóa xe, gương mặt điển trai phủ đầy sương lạnh và giận dữ, chỉ hận không thể lập tức g**t ch*t Ôn Thiệu Hàn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai tiếng trước, tại biệt thự ở ngoại ô, chân bị trật của Liễu Hiểu Chi đã được nghỉ ngơi hồi phục.

Nhưng tâm bệnh của cô ta thì chưa thể chữa lành. Trước đây khi còn làm việc ở biệt thự, cô rất tham lam, muốn chiếm được tình cảm của cả bốn người đàn ông.

Nhưng… từ sau khi chuyện tình cảm giữa Thẩm Yến Lễ và Đường Điềm bị công khai, cô mới nhận ra mình yêu Thẩm Yến Lễ đến mức nào.

Liễu Hiểu Chi buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, đồng hồ điểm mười hai giờ khuya, sau đó là tiếng máy móc vang lên bên tai.

[Tít——Hệ thống phát hiện cốt truyện đã lệch nghiêm trọng. Với tư cách là nữ chính trong truyện, bạn có muốn chỉnh sửa lại cốt truyện không?]

Liễu Hiểu Chi bị tiếng nói đột ngột đó dọa sợ, nhưng sau khi nghe nội dung, cô vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa.

“Ý mi là… thế giới hiện tại tôi đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết?”

Hệ thống không trả lời mà tiếp tục:

[Có muốn chỉnh lại cốt truyện không? Bạn chỉ có một lần cơ hội, sau khi chỉnh sửa, toàn bộ tình cảm của bốn nam chính với nữ phụ sẽ bị xóa sạch, ký ức của họ về nữ phụ sẽ trở lại như năm tháng trước, tất cả dấu vết trên mạng về mối quan hệ giữa nam chính và nữ phụ cũng sẽ bị xóa.]

Liễu Hiểu Chi nghe đến “bốn nam chính”, trong lòng trở nên kích động. Ý của nó là, vốn dĩ phải là cô với bốn nam chính, chứ không phải là Đường Điềm…

“Vậy… tôi sẽ phải trả giá gì?”

[Bạn là nữ chính trong truyện, không cần phải trả giá gì. Nhưng về sau có chinh phục được bốn người đó hay không, còn phải xem bản lĩnh của bạn.]

Liễu Hiểu Chi vô cùng kích động, trái tim vốn đã nguội lạnh bỗng lại bùng cháy hy vọng.

Cô nhớ lại cảnh Đường Điềm che ô cho mình dưới cơn mưa hôm đó…

Liễu Hiểu Chi thì thầm: “Xin lỗi, Đường Điềm. Tôi thực sự… rất yêu Thẩm Yến Lễ. Tôi không thể nhường anh ấy cho cô.”

Cô nói với hệ thống: “Tôi chọn chỉnh sửa cốt truyện.”

[Tít——Đã chọn chỉnh sửa cốt truyện, cốt truyện sẽ được chỉnh sửa sau sáu tiếng nữa.]

Liễu Hiểu Chi ngóng trông ánh bình minh ngày mai. Cô ta biết mình vẫn còn cơ hội để bước vào thế giới của họ một lần nữa.

Bình minh ló rạng, phá vỡ sự tĩnh lặng và ảm đạm của màn đêm.

Tại một biệt thự ở trung tâm thành phố S, khi tỉnh dậy, Ôn Thiệu Hàn ôm c.h.ặ.t mỹ nhân trong lòng như một báu vật, nhưng khuôn mặt cô ấy lại xa lạ đến mức khiến anh cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Anh cau mày, biểu cảm vốn dịu dàng nay chuyển sang lạnh lùng. Trí nhớ về đêm qua hoàn toàn trống rỗng, không để lại dấu vết nào.

Anh giơ tay vén nhẹ mái tóc của người phụ nữ, khi nhìn rõ gương mặt xinh đẹp ch.ói sáng của cô, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo.

Người phụ nữ này là giúp việc trong biệt thự, mới đến không lâu nhưng đã có những hành động không đứng đắn, thường xuyên dùng lời nói, cử chỉ để v* v*n và khiêu khích bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 124 | Đọc truyện chữ