Quản lý thấy Ôn tổng chú ý đến Đường Điềm, vội giải thích: “Cô ấy là nhân viên mới, tên là Đường Điềm, hôm nay tụ họp là để chúc mừng cô ấy vào công ty. Không ngờ t.ửu lượng cô ấy lại yếu đến mức uống hai ly rượu trái cây là gục luôn.”
Ôn Thiệu Hàn còn định nói gì đó thì Đường Điềm – người đang gục đầu – chợt ngồi thẳng dậy, tay ôm đầu, ánh mắt vẫn còn lơ mơ vì rượu.
Cô nhận ra mọi người đang nhìn mình, rồi quay đầu nhìn ra cửa.
Khi nhìn thấy Ôn Thiệu Hàn, cô hơi đờ ra một lúc, tưởng mình say đến mức hoa mắt.
Cô giơ tay vỗ nhẹ trán, nhìn lại lần nữa… hình ảnh của Ôn Thiệu Hàn vẫn còn ở đó.
“Ôn… Ôn tiên sinh?”
Quản lý ngạc nhiên: “Đường Điềm, cô quen Ôn tổng à?”
Vừa nói xong mới sực nhớ Ôn tổng còn là ca sĩ nổi tiếng, không quen mới lạ.
Đường Điềm nhận ra đây không phải là ảo giác vì say, nhất thời không biết nên gật đầu hay không.
Ôn Thiệu Hàn hiếm khi tỏ thái độ nghiêm khắc. Anh sải bước đến, vòng tay ôm eo bế cô rời khỏi phòng.
Cửa phòng đóng lại, mọi người bên trong nhìn nhau không nói thành lời, toàn bộ đều đờ người như bị đ.á.n.h dấu hỏi vào mặt.
Đường Điềm cũng ngơ ngác, phải ra khỏi phòng mới kịp phản ứng — anh thế mà lại bế cô đi? Cô lập tức la lên: “Ôn… Ôn tiên sinh?!”
Ôn Thiệu Hàn không phản ứng lại, đưa cô đến xe, sắp xếp cho cô ngồi ở ghế phụ.
Đường Điềm nhìn anh tỉ mỉ điều chỉnh ghế ngồi cho mình, cảm thấy… chắc là vì anh lo lắng cho cô.
Lúc anh cúi người cài dây an toàn, khuôn mặt hai người sát gần nhau, vừa cài xong, thân người anh dịch chuyển — môi cô khẽ chạm nhẹ lên má anh.
Chỉ một cái chạm nhẹ thôi, Đường Điềm đã vội che miệng, xấu hổ đến mức không biết làm gì.
Trên người Ôn Thiệu Hàn phảng phất hương thơm từ cô, cái chạm vừa rồi lại càng khơi dậy h*m m**n chiếm hữu b*nh h**n trong anh.
Xe chạy bon bon trên đường, cơn say của cô cũng dần tan biến.
Ôn Thiệu Hàn vừa lái xe vừa dặn: “Sau này đừng uống rượu nữa.”
Đường Điềm lập tức gật đầu: “Em cũng không ngờ mình t.ửu lượng kém đến vậy. Sau này em sẽ không uống một giọt nào.”
Cô liếc nhìn anh rồi đọc địa chỉ nhà mình.
“Làm phiền Ôn tiên sinh rồi.”
Ôn Thiệu Hàn không đáp, gương mặt tuấn tú âm trầm rõ rệt.
Đường Điềm thấy anh không nói gì, tưởng rằng anh biết địa chỉ nhà của Thẩm Yến Lễ nên không cần chỉ đường. Dù sao hai người họ là bạn, lại cùng sống trong khu biệt thự cao cấp, anh chắc cũng có nhà ở đó.
Chỉ là… không hiểu sao sắc mặt anh trông không còn ôn hòa như trước, mà có chút tối tăm.
Xe rẽ vào một khu biệt thự sang trọng, Ôn Thiệu Hàn dừng trước một căn biệt thự lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Điềm nhìn cảnh vật xa lạ bên ngoài, định nói gì đó với anh.
Anh đã xuống xe, vòng qua bên ghế phụ, mở cửa xe, tháo dây an toàn, rồi vòng tay ôm eo cô, bế lên lần nữa.
Khi bị anh bế lên, đầu óc của Đường Điềm vẫn còn mơ hồ, ngay sau đó là cảm giác luống cuống không biết phải làm sao.
“Ôn… Ôn tiên sinh, em tỉnh rồi, giờ không còn say nữa, anh có thể thả em xuống được rồi.”
Hành động như vậy quá thân mật, cô vội vàng mở miệng ngăn cản.
Vẻ mặt ôn hòa, nhã nhặn của Ôn Thiệu Hàn vẫn không thay đổi, nhưng anh cũng chẳng có ý định buông cô ra.
Vì đang mang giày cao gót, nên cô không dám giãy dụa mạnh, nếu bị ngã xuống thì rất dễ trật chân.
Ôn Thiệu Hàn bế cô lên lầu hai, đặt cô ngồi xuống chiếc sofa trong phòng ngủ, trong khi túi xách của cô vẫn còn để trong xe.
Đường Điềm đứng dậy khỏi ghế sofa, nói: “Ôn tiên sinh, em thực sự không sao, em có thể tự về được.”
Ôn Thiệu Hàn nhìn cô, vẻ mặt vẫn điềm đạm nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự tối tăm và quỷ dị khiến người ta bất an, cảm giác nguy hiểm tỏa ra từ anh khiến Đường Điềm cuối cùng cũng cảm nhận được có điều không ổn.
Đối diện với ánh mắt đó, cô bắt đầu lùi lại đầy căng thẳng: “Ôn tiên sinh, anh đang…”
Anh nhìn cô, giọng trầm thấp: “Em đang sống chung với Yến Lễ à?”
Đường Điềm gật đầu, không hiểu anh hỏi vậy để làm gì.
Ôn Thiệu Hàn chậm rãi bước đến gần cô, vẻ mặt dịu dàng nhưng lại khiến người ta sởn da gà, đến mức ngón tay cô cũng bắt đầu run lên.
“Ôn tiên sinh…”
Thân hình cao lớn của anh tiến đến trước mặt cô, đưa tay khẽ vén sợi tóc trước trán cô bằng những ngón tay thon dài và đẹp đẽ.
Đường Điềm sợ hãi đối diện với ánh mắt sau cặp kính của anh, cảm xúc u uất và b*nh h**n bị đè nén lâu ngày trong anh mãnh liệt đến mức khiến cô gần như không thể thở nổi.
Anh dịu dàng nói: “Đừng ở bên cậu ta, hãy ở bên anh.”
Một câu nói mềm mỏng như vậy lại khiến tim cô run lên dữ dội. Cô… cô không nghe nhầm chứ?
“Ý… ý anh là gì?”
Ngón tay anh nhẹ lướt qua sau tai cô, cô cố gắng kiềm chế cơn rùng mình, toàn thân cứng đờ tại chỗ.
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Anh nhẹ giọng nói: “Cũng tại anh… trước giờ chưa từng nói với em.”
“Anh rất thích em, nên từ hôm nay, em chỉ có thể ở bên cạnh anh.”
Lời anh nói khiến đầu óc Đường Điềm như trống rỗng, cô chớp lấy thời cơ nhấc chân định bỏ chạy.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cô đã bị Ôn Thiệu Hàn ôm eo giữ lại, ngăn cô trốn thoát.
Ôn Thiệu Hàn còn định nói gì đó thì Đường Điềm – người đang gục đầu – chợt ngồi thẳng dậy, tay ôm đầu, ánh mắt vẫn còn lơ mơ vì rượu.
Cô nhận ra mọi người đang nhìn mình, rồi quay đầu nhìn ra cửa.
Khi nhìn thấy Ôn Thiệu Hàn, cô hơi đờ ra một lúc, tưởng mình say đến mức hoa mắt.
Cô giơ tay vỗ nhẹ trán, nhìn lại lần nữa… hình ảnh của Ôn Thiệu Hàn vẫn còn ở đó.
“Ôn… Ôn tiên sinh?”
Quản lý ngạc nhiên: “Đường Điềm, cô quen Ôn tổng à?”
Vừa nói xong mới sực nhớ Ôn tổng còn là ca sĩ nổi tiếng, không quen mới lạ.
Đường Điềm nhận ra đây không phải là ảo giác vì say, nhất thời không biết nên gật đầu hay không.
Ôn Thiệu Hàn hiếm khi tỏ thái độ nghiêm khắc. Anh sải bước đến, vòng tay ôm eo bế cô rời khỏi phòng.
Cửa phòng đóng lại, mọi người bên trong nhìn nhau không nói thành lời, toàn bộ đều đờ người như bị đ.á.n.h dấu hỏi vào mặt.
Đường Điềm cũng ngơ ngác, phải ra khỏi phòng mới kịp phản ứng — anh thế mà lại bế cô đi? Cô lập tức la lên: “Ôn… Ôn tiên sinh?!”
Ôn Thiệu Hàn không phản ứng lại, đưa cô đến xe, sắp xếp cho cô ngồi ở ghế phụ.
Đường Điềm nhìn anh tỉ mỉ điều chỉnh ghế ngồi cho mình, cảm thấy… chắc là vì anh lo lắng cho cô.
Lúc anh cúi người cài dây an toàn, khuôn mặt hai người sát gần nhau, vừa cài xong, thân người anh dịch chuyển — môi cô khẽ chạm nhẹ lên má anh.
Chỉ một cái chạm nhẹ thôi, Đường Điềm đã vội che miệng, xấu hổ đến mức không biết làm gì.
Trên người Ôn Thiệu Hàn phảng phất hương thơm từ cô, cái chạm vừa rồi lại càng khơi dậy h*m m**n chiếm hữu b*nh h**n trong anh.
Xe chạy bon bon trên đường, cơn say của cô cũng dần tan biến.
Ôn Thiệu Hàn vừa lái xe vừa dặn: “Sau này đừng uống rượu nữa.”
Đường Điềm lập tức gật đầu: “Em cũng không ngờ mình t.ửu lượng kém đến vậy. Sau này em sẽ không uống một giọt nào.”
Cô liếc nhìn anh rồi đọc địa chỉ nhà mình.
“Làm phiền Ôn tiên sinh rồi.”
Ôn Thiệu Hàn không đáp, gương mặt tuấn tú âm trầm rõ rệt.
Đường Điềm thấy anh không nói gì, tưởng rằng anh biết địa chỉ nhà của Thẩm Yến Lễ nên không cần chỉ đường. Dù sao hai người họ là bạn, lại cùng sống trong khu biệt thự cao cấp, anh chắc cũng có nhà ở đó.
Chỉ là… không hiểu sao sắc mặt anh trông không còn ôn hòa như trước, mà có chút tối tăm.
Xe rẽ vào một khu biệt thự sang trọng, Ôn Thiệu Hàn dừng trước một căn biệt thự lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Điềm nhìn cảnh vật xa lạ bên ngoài, định nói gì đó với anh.
Anh đã xuống xe, vòng qua bên ghế phụ, mở cửa xe, tháo dây an toàn, rồi vòng tay ôm eo cô, bế lên lần nữa.
Khi bị anh bế lên, đầu óc của Đường Điềm vẫn còn mơ hồ, ngay sau đó là cảm giác luống cuống không biết phải làm sao.
“Ôn… Ôn tiên sinh, em tỉnh rồi, giờ không còn say nữa, anh có thể thả em xuống được rồi.”
Hành động như vậy quá thân mật, cô vội vàng mở miệng ngăn cản.
Vẻ mặt ôn hòa, nhã nhặn của Ôn Thiệu Hàn vẫn không thay đổi, nhưng anh cũng chẳng có ý định buông cô ra.
Vì đang mang giày cao gót, nên cô không dám giãy dụa mạnh, nếu bị ngã xuống thì rất dễ trật chân.
Ôn Thiệu Hàn bế cô lên lầu hai, đặt cô ngồi xuống chiếc sofa trong phòng ngủ, trong khi túi xách của cô vẫn còn để trong xe.
Đường Điềm đứng dậy khỏi ghế sofa, nói: “Ôn tiên sinh, em thực sự không sao, em có thể tự về được.”
Ôn Thiệu Hàn nhìn cô, vẻ mặt vẫn điềm đạm nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự tối tăm và quỷ dị khiến người ta bất an, cảm giác nguy hiểm tỏa ra từ anh khiến Đường Điềm cuối cùng cũng cảm nhận được có điều không ổn.
Đối diện với ánh mắt đó, cô bắt đầu lùi lại đầy căng thẳng: “Ôn tiên sinh, anh đang…”
Anh nhìn cô, giọng trầm thấp: “Em đang sống chung với Yến Lễ à?”
Đường Điềm gật đầu, không hiểu anh hỏi vậy để làm gì.
Ôn Thiệu Hàn chậm rãi bước đến gần cô, vẻ mặt dịu dàng nhưng lại khiến người ta sởn da gà, đến mức ngón tay cô cũng bắt đầu run lên.
“Ôn tiên sinh…”
Thân hình cao lớn của anh tiến đến trước mặt cô, đưa tay khẽ vén sợi tóc trước trán cô bằng những ngón tay thon dài và đẹp đẽ.
Đường Điềm sợ hãi đối diện với ánh mắt sau cặp kính của anh, cảm xúc u uất và b*nh h**n bị đè nén lâu ngày trong anh mãnh liệt đến mức khiến cô gần như không thể thở nổi.
Anh dịu dàng nói: “Đừng ở bên cậu ta, hãy ở bên anh.”
Một câu nói mềm mỏng như vậy lại khiến tim cô run lên dữ dội. Cô… cô không nghe nhầm chứ?
“Ý… ý anh là gì?”
Ngón tay anh nhẹ lướt qua sau tai cô, cô cố gắng kiềm chế cơn rùng mình, toàn thân cứng đờ tại chỗ.
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Anh nhẹ giọng nói: “Cũng tại anh… trước giờ chưa từng nói với em.”
“Anh rất thích em, nên từ hôm nay, em chỉ có thể ở bên cạnh anh.”
Lời anh nói khiến đầu óc Đường Điềm như trống rỗng, cô chớp lấy thời cơ nhấc chân định bỏ chạy.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cô đã bị Ôn Thiệu Hàn ôm eo giữ lại, ngăn cô trốn thoát.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận