Tòa soạn báo Tô Châu là một căn lầu nhỏ ba tầng kết hợp kiến trúc Đông - Tây. Nó sừng sững bên một con phố không mấy rộng rãi, bảng hiệu nền trắng chữ đen treo khiêm tốn trên cửa chính, tổng thể trông rất nội liễm.
Cố Phương Bạch chỉ tò mò quan sát vài cái rồi bước lên những bậc thềm đá đã được mài nhẵn bởi vô số bước chân để vào tầng một, ngay lập tức một mùi mực in nồng nặc ập thẳng vào mặt.
Cô vô thức nín thở, vừa chào buổi sáng các đồng chí ở khoa phát hành đang đóng gói vừa rảo bước thật nhanh lên tầng hai.
Mãi đến khi vào văn phòng bộ biên tập, cô mới dám thở phào. Thực ra ở đây vẫn có mùi mực nhưng tốt hơn tầng một rất nhiều, ít nhất là trong phạm vi có thể chịu đựng được.
"... Cứ tưởng hôm nay cậu sẽ đi muộn chứ."
Cô gái đang nói tên là Hồ Dao Anh, 25 tuổi. Hai người trạc tuổi nhau, thâm niên công tác cũng tương đương, lại còn ngồi đối bàn nên được coi là đồng nghiệp khá hợp cạ, thậm chí có thể nói là bạn tốt của nguyên chủ.
Cố Phương Bạch cất túi da và hũ đồ ăn vào ngăn kéo rồi mới nặn ra một nụ cười đáp: "Yên tâm, mình tính thời gian rồi."
"Cậu tự biết tính toán là tốt, ê... Bác cả gọi cậu về là để xem mắt hả?" Sợ người khác nghe thấy, Hồ Dao Anh không chỉ hạ giọng thật thấp mà còn đứng bật dậy, nhoài cả người qua bàn.
Trong ký ức, nguyên chủ đúng là có nhắc chuyện xem mắt với cô gái có gò má bầu bĩnh trông rất có phúc khí này. Cố Phương Bạch liền thản nhiên gật đầu.
Có được câu trả lời khẳng định, mắt Hồ Dao Anh sáng rực lên.
Cô nàng lập tức đứng dậy, bước vài bước rồi ngồi xổm xuống bên cạnh ghế của bạn, mặt đầy vẻ hóng hớt: "Thế nào? Anh chàng đó đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Gia cảnh thế nào?..."
Cái kiểu hỏi như súng liên thanh này làm Cố Phương Bạch giật giật khóe miệng: "Vẫn chưa xem mắt."
Hồ Dao Anh hơi ngẩn người: "Hả? Thế... làm nghề gì thì chắc phải biết chứ?"
Cái này thì đúng là biết, chỉ là cô chưa kịp mở miệng thì chủ nhiệm đã thông báo bắt đầu buổi học chính trị. Cố Phương Bạch đành nói: “Lát nữa nói sau.”
Sau buổi học chính trị, nhóm biên tập lại họp nội bộ. Đến khi nhận xong nhiệm vụ mới từ tổng biên tập và quay lại bàn làm việc thì đã hơn chín giờ sáng.
Hồ Dao Anh cũng nhận nhiệm vụ mới, đang nhăn mặt than vãn: "Bản thảo trước của mình bị tổng biên tập trả lại hai lần rồi, bài cũ còn chưa thông đã giao nhiệm vụ mới, lại còn là thể loại phê bình mà mình không thạo nhất nữa chứ..."
Cố Phương Bạch lấy từ ngăn kéo ra một viên kẹo, nhẹ nhàng ném sang bàn đối phương, tiện tay nhắc nhở một câu: "Đây cũng là nhu cầu của công tác cách mạng mà."
Hồ Dao Anh vốn đang bực dọc lập tức tỉnh táo lại, nhìn quanh quất xác định không ai chú ý mới nở một nụ cười cảm kích: "Đúng đúng đúng, mình sẽ tăng ca để đuổi kịp tiến độ."
Thấy đối phương đã hiểu ý mình, Cố Phương Bạch cúi đầu xem nhiệm vụ mới được giao.
Bản thảo phóng viên nộp lên mới chỉ là bản ghi chép phỏng vấn, cần phải mài giũa kỹ lưỡng. Tiêu đề là: “Người sắt” - Công nhân tiêu biểu XXX, nén đau bệnh kiên trì bám trụ tuyến đầu. Ừm... một điển hình quên mình vì việc công.
Việc Cố Phương Bạch cần làm là nhanh chóng kiểm duyệt định hướng chính trị, nâng cao giá trị, trau chuốt nội dung... dường như có vài chỗ cấu trúc cũng cần điều chỉnh.
Cô không rõ công việc biên tập ở hậu thế ra sao nhưng nhiệm vụ thời này thực sự rất nặng nề. Năm giờ là giờ tan làm nhưng trừ trường hợp đặc biệt, hầu như ai cũng "tự nguyện" và "tích cực" kéo dài thời gian làm việc.
Người bận rộn đến tám chín giờ tối là chuyện thường, kiên trì đến tận mười một mười hai giờ đêm cũng không hiếm. Đó cũng là lý do nguyên chủ dọn ra ở ký túc xá đơn vị.
Hôm nay Cố Phương Bạch không muốn tăng ca nên cô buộc phải đưa bản thảo cho tổng biên tập duyệt trước giờ về... đành phải vùi đầu vào làm thôi.
Con người ta một khi bận rộn sẽ hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua, chớp mắt đã đến giờ cơm trưa. Nếu không phải Hồ Dao Anh gọi đi nhà ăn, tâm trí cô vẫn còn chìm đắm trong bài viết.
Tại nhà ăn, vì có sẵn hũ cá kho và bánh nắm, Cố Phương Bạch chỉ tốn 5 xu mua thêm một món rau.
Hồ Dao Anh thì vẫn như mọi khi, mua một phần cơm 100g và một món mặn, một món chay.
Cô nàng cũng không hẹp hòi, trước khi ăn cá của bạn đã chia cho bạn một nửa món mặn của mình: "Ăn cơm xong đi cùng mình ra cửa hàng cung ứng (Hợp tác xã) một chuyến nhé?"
Nghỉ trưa được một tiếng rưỡi, Cố Phương Bạch vốn định ăn xong sẽ tiếp tục làm việc: "Mua gì thế?"
"Chẳng là chị họ mình bán vải ở đó, tuần trước mình có cắt vải may váy, tính thời gian thì chắc xong rồi. Định bụng tối tan làm mới đi lấy nhưng mà..."
Từ tòa soạn đi bộ ra cửa hàng cung ứng mất 15 phút, Cố Phương Bạch không phải không sắp xếp được thời gian, chỉ là...
"Ngoài trời lại mưa rồi, không để hôm khác được sao? Đến lúc đó mình lại đi cùng cậu." Cô không thích ngày mưa, đâu đâu cũng ẩm ướt, dính dấp.
Nhắc đến chuyện này, Hồ Dao Anh hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng: "Thì... không phải dạo này mình cũng sắp đi xem mắt sao. Cái váy mới đó mặc vào trông gầy lắm, mình muốn lấy về sớm cho yên tâm. Bà mai bảo anh chàng đó lái xe tải lớn, cũng tốt nghiệp cấp ba như mình, mình khá là ưng ý..."
Chính vì ưng ý nên mới sốt sắng, nhỡ đâu đối tượng đến xem mắt vào đúng hai ngày này thì cô ấy đào đâu ra cái váy mặc trông cho gầy?
Chuyện này đúng là không nên trì hoãn, cộng thêm Cố Phương Bạch cũng sực nhớ ra mình không nên đi tay không đến thăm bà nội nên cô dứt khoát đồng ý, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cậu mặc thế này không tính là béo đâu."
Cùng lắm là hơi tròn trịa, nhưng da cô nàng trắng, mặt lại tròn, trông như một búp bê phúc lộc, nhìn vào là thấy vui vẻ.
Được đại mỹ nhân công nhận khen ngợi, Hồ Dao Anh đắc ý vô cùng: "Mình cũng thấy mình thế này là vừa đẹp. Mẹ mình bảo nhà thường thường bậc trung còn không nuôi nổi đứa con gái có phúc khí như mình đâu."
Cố Phương Bạch nghiêm túc gật đầu: "Bác gái nói đúng đấy!"
Đừng nhìn bát của họ có cả cá lẫn thịt mà lầm, đó là vì điều kiện gia đình của cả hai đều thuộc hàng khá giả ngay cả ở một thành phố giàu có như Tô Châu.
Bên ngoài còn đầy người ăn không đủ no, đương nhiên không thể nuôi ra được một cô gái "ngọc tròn hoa thắm" như thế này.
"Thế chứ... thôi không nhắc chuyện này nữa, nói tiếp về đối tượng xem mắt của cậu đi..."
“...”
Ngòi bút của Cố Phương Bạch cũng khá ra trò. Mới hơn hai giờ chiều, cô đã thành công thông qua bản thảo chỗ tổng biên tập. Thế nên khi đồng hồ điểm năm giờ, cô chỉ nán lại vài phút rồi xách theo một hộp bánh quy đào mà bà nội thích, chào tạm biệt các đồng chí đồng nghiệp đang méo mặt vì tăng ca.
Xét về mặt nhân tình thế thái, tốt nhất là nên nán lại đến sau sáu giờ, dù sao mọi người đều ở đó, chỉ mình mình cứ đến giờ là chuồn, lại còn chuồn hai ngày liên tiếp. Nhưng Cố Phương Bạch không quản được nhiều thế nữa, cô đang nóng lòng muốn gặp bà nội.
Thêm một lý do nữa là, nếu kế hoạch thuận lợi, công việc biên tập này chắc cũng chẳng làm được bao lâu... Bởi theo ký ức của bà nội, tháng 7 năm 68 chính là thời điểm gian nan nhất của anh cả bà - Sở Ngọc, cũng là lúc bà đang phân vân không biết có nên nhờ nguyên chủ làm mai mối hay không.
Nay cô đã đến, đồng nghĩa với việc bà nội không cần phải trăn trở nữa. Chỉ là không biết đột nhiên thấy mình, bà nội có giật mình không?
... Đúng rồi, không được gọi là bà nội nữa, Cố Phương Bạch thầm nhắc nhở mình trong lòng.
Bây giờ cô mới là người lớn tuổi hơn, phải gọi tên mới được. Nếu thực sự gọi một cô gái 23 tuổi là "bà nội", không biết sẽ khiến người ta sợ đến mức nào...
Từ tòa soạn đến nhà họ Sở tính cả đi bộ và ngồi xe mất khoảng hơn nửa tiếng.
Suốt dọc đường, Cố Phương Bạch suy nghĩ vẩn vơ đủ thứ, cộng thêm việc tự ám thị bản thân rằng gặp mặt không được khóc, phải giữ bình tĩnh... Tóm lại, dưới đủ loại đấu tranh tư tưởng, thời gian trôi qua rất nhanh.
Chẳng mấy chốc, cô đã đứng trước cửa nhà họ Sở.
Tính cách Cố Phương Bạch rất kiên cường, đến lúc này cô lại hoàn toàn bình tĩnh lại. Cô chỉ hít thở sâu hai cái rồi giơ tay gõ cửa: "Cộc, cộc, cộc..."
Đây là một căn lầu nhỏ hai tầng, cũng là ngôi nhà duy nhất trên danh nghĩa của nhà họ Sở sau khi đã quyên góp phần lớn gia sản.
Diện tích ngôi nhà khá lớn, sau khi gõ cửa, Cố Phương Bạch im lặng đợi khoảng một phút. Thấy không ai ra, cô vừa định gõ lại lần nữa thì dư quang liếc thấy ổ khóa treo bên cửa đã bị bóng tối chập choạng che lấp. Cô mới sực nhận ra, có phải bà nội vẫn chưa đi làm về?
Theo tính toán thời gian, lúc này bà đã bị điều chuyển khỏi vị trí giáo viên do vấn đề thành phần gia đình, sang làm hậu cần ở thư viện trường.
Ngay lúc Cố Phương Bạch đang lưỡng lự không biết nên đứng đợi tiếp hay đi tìm ở trường thì trong tiếng mưa rả rích vang lên tiếng bước chân.
Cô vô thức quay đầu lại, qua làn ánh sáng mờ nhạt, cô thấy cách đó vài mét có hai bóng người, một cao một thấp đang che ô chậm rãi tiến lại gần.
Dù chiếc ô đã che khuất khuôn mặt người tới nhưng Cố Phương Bạch chắc chắn cái bóng dáng mảnh mai thấp hơn kia chính là bà nội thời trẻ.
Quả nhiên, chỉ vài nhịp thở, hai người vốn không xa đã đi tới trước mặt và nâng chiếc ô lên.
Đúng là bà nội rồi!!!
Là người bà nội rạng rỡ và xinh xắn mà cô đã thấy vô số lần qua những tấm ảnh đen trắng 2 inch ngày trước!
Khoảnh khắc này, bao nhiêu ám thị tâm lý cũng vô dụng. Khi thực sự nhìn thấy một người bà nội bằng xương bằng thịt, trẻ trung và tràn đầy sức sống, Cố Phương Bạch hoàn toàn không khống chế được cảm xúc, nước mắt ngay lập tức tràn mi.
Cô bỗng thấy may mắn vì ngày mưa nên trời tối sớm, bóng tối đã cho cô cơ hội để kìm lại những giọt nước mắt.
Ở phía đối diện.
Sở Hương Tuyết ngẩn ngơ đứng hình hồi lâu mới không dám tin hỏi: "Phương... Phương Bạch? Sao cậu lại ở đây? Là... là đến tìm mình sao?"
Cố Phương Bạch đã kìm nén được xúc động, nở một nụ cười nhạt: "Đến thăm cậu."
Nghe câu này, Sở Hương Tuyết bỗng chốc trở nên lúng túng nhưng đầy ngạc nhiên: "Thật sao?"
Suốt một năm qua, những người quen đều né tránh cô ấy như tránh tà, cô ấy thực sự không ngờ người bạn học thời cấp ba lại đến tìm mình.
Cố Phương Bạch nhìn chằm chằm đối phương, mỉm cười khẳng định: "Thật mà! Hương Tuyết, đã lâu không gặp!"
"Lâu quá rồi, tốt nghiệp cấp ba xong là chưa gặp lại, nhưng mình vẫn luôn biết cậu đi học đại học... Ái chà, xem mình vui quá nên lú lẫn luôn rồi, chúng mình vào nhà trước đi."
Sở Hương Tuyết 23 tuổi ngây thơ, nhiệt tình và cởi mở. Sau khi xác định người bạn cũ không hề xa lánh mình, cô ấy vui mừng khôn xiết, kéo tay cô định vào nhà, hoàn toàn quên mất vị hôn phu vừa đưa mình về.
Mãi đến khi một giọng nam ấm áp vang lên: "Hương Tuyết, vậy anh về trước đây."
Sở Hương Tuyết đã bước một chân qua ngưỡng cửa bèn áy náy quay đầu: "Em xin lỗi anh Tri Phàm, xem cái đầu óc của em này... Cảm ơn anh đã đưa em về."
Phương Tri Phàm!!!
Cố Phương Bạch đang ẩn mình trong bóng tối vẫn giữ nụ cười không đổi nhưng ánh mắt đã hoàn toàn lạnh ngắt.
Cô đoán không sai, gã đàn ông trông có vẻ đạo mạo trước mặt này quả nhiên chính là tên tra nam đó!