Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 13: Tổng tài nói không ghen, nhưng hành động thì rất thành thật

Tôi bắt đầu phát hiện ra một quy luật rất thú vị.

Mỗi lần có người đàn ông khác nói chuyện với tôi, Tạ Cảnh Thâm sẽ xuất hiện.

Không phải kiểu chạy tới ngay lập tức.

Mà là kiểu… xuất hiện rất “tình cờ”.

Ví dụ như buổi chiều hôm đó trên bãi biển.

Sau khi chơi kéo co xong, công ty tổ chức một hoạt động tự do. Ai muốn đi dạo thì đi dạo, ai muốn chơi bóng chuyền thì chơi bóng chuyền.

Tiểu Mễ kéo tôi ra mép nước.

“Đi chụp ảnh đi!”

Chúng tôi đang chụp ảnh thì Lục Thành đi tới.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Bãi đá phía bên kia đẹp lắm, em có muốn qua xem không?”

Tôi nhìn theo hướng anh chỉ.

Xa xa có một dải đá nhô ra biển, sóng vỗ vào nhìn khá đẹp.

Tôi đang định nói “được” thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Không đẹp.”

Tôi quay đầu lại.

Tạ Cảnh Thâm đang đứng phía sau.

Tôi nhíu mày.

“Anh đi lúc nào vậy?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Vừa đến.”

Lục Thành hơi ngạc nhiên.

“Tạ tổng?”

Anh gật đầu nhẹ.

Sau đó nhìn ra phía bãi đá.

“Chỗ đó gió lớn.”

Lục Thành nói: “Nhưng phong cảnh rất đẹp.”

Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ hai giây.

“Đẹp, nhưng nguy hiểm.”

Tôi nhìn anh.

“Anh vừa nói không đẹp mà?”

Anh nhìn tôi.

“Đẹp nhưng không an toàn.”

Tôi: “……”

Đây là logic gì vậy? Lục Thành cười gượng.

“Vậy thôi, để lúc khác.”

Anh ta quay người rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh ta một chút rồi quay sang Tạ Cảnh Thâm.

“Anh vừa rồi… đang làm gì vậy?”

Anh hỏi lại.

“Ý em là?”

“Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Trùng hợp.”

Tôi bật cười.

“Anh có biết mỗi lần anh nói “trùng hợp” thì trông rất đáng nghi không?”

Anh nhìn tôi.

“Thật sự là trùng hợp.”

Tôi khoanh tay.

“Vậy anh đang định đi đâu?”

Anh chỉ về phía con đường ven biển.

“Đi dạo.”

Tôi nhìn theo hướng đó.

Đúng là con đường rất đẹp.

Nhưng tôi nhớ rất rõ.

Lục Thành vừa định rủ tôi đi dạo ở đó.

Chúng tôi đi dọc theo bờ biển.

Gió biển thổi khá mạnh, mặt biển lấp lánh ánh nắng.

Một lúc sau tôi hỏi.

“Anh thật sự không ghen à?”

Anh trả lời ngay.

“Không.”

“Tại sao?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Bởi vì không cần.”

Tôi chớp mắt.

“Ý anh là gì?”

Anh nhìn tôi.

“Bởi vì em đã đồng ý hẹn hò với tôi.”

Câu trả lời quá thẳng thắn khiến tôi không nói được gì.

Buổi tối công ty tổ chức tiệc BBQ trên bãi biển.

Mọi người ngồi quanh bàn dài, vừa ăn vừa trò chuyện.

Tiểu Mễ ngồi cạnh tôi, vừa nướng thịt vừa thì thầm.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Lục Thành hình như đang tìm cậu.”

Tôi quay đầu nhìn.

Quả nhiên anh ta đang đứng cách đó không xa.

Tiểu Mễ cười.

“Tôi nghe nói anh ấy muốn tỏ tình.”

Tôi suýt làm rơi kẹp nướng.

“Cậu đừng nói linh tinh.”

“Thật mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô ấy nhún vai.

“Tôi nghe phòng thiết kế nói vậy.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một cái đĩa đặt xuống trước mặt.

Tạ Cảnh Thâm.

Trên đĩa là thịt nướng.

Anh nói rất bình tĩnh.

“Ăn đi.”

Tiểu Mễ lập tức nhìn tôi với ánh mắt đầy ý nghĩa rồi đứng dậy.

“Tôi đi lấy nước.”

Trong vòng ba giây, tôi bị bỏ lại một mình với tổng tài.

Tạ Cảnh Thâm ngồi xuống cạnh tôi.

Anh bắt đầu nướng thịt.

Tôi nhìn anh vài giây.

“Anh không định về sớm à?”

“Không.”

“Tôi tưởng anh không thích mấy buổi tiệc đông người.”

Anh lật miếng thịt.

“Đúng.”

“Vậy sao anh vẫn ở đây?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Bởi vì có người đang định tỏ tình với bạn gái tôi.”

Tôi suýt nghẹn.

“Anh nói nhỏ thôi!”

Anh nhìn tôi.

“Nhưng đó là sự thật.”

Đúng lúc đó Lục Thành đi tới.

“Chi Hạ.”

Tôi quay đầu lại.

“Ừ?”

Anh ta có vẻ hơi căng thẳng.

“Anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì Tạ Cảnh Thâm đã đứng dậy.

Anh nhìn Lục Thành.

“Chuyện gì?”

Lục Thành hơi ngập ngừng.

“Chuyện riêng.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu.

“Vậy nói ở đây cũng được.”

Cả bàn tiệc im lặng.

Tôi cảm thấy tình huống này bắt đầu hơi… nguy hiểm.

Lục Thành nhìn tôi.

“Chi Hạ, anh…”

Anh vừa nói được hai chữ thì Tạ Cảnh Thâm đặt tay lên vai tôi.

Động tác rất tự nhiên.

Sau đó anh nói rất bình tĩnh.

“Xin lỗi.”

“Cô ấy đã có bạn trai.”

Không khí xung quanh lập tức im lặng.

Lục Thành đứng đó vài giây rồi cười gượng.

“Vậy… chúc hai người hạnh phúc.”

Anh ta quay người rời đi.

Tôi quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm.

“Anh vừa rồi…”

Anh hỏi lại.

“Sao?”

“Tại sao anh lại nói vậy?”

Anh nhíu mày.

“Không đúng sao?”

“Đúng thì đúng…”

Tôi thở dài.

“…nhưng anh nói thẳng quá.”

Anh suy nghĩ một chút.

“Vậy lần sau tôi sẽ nói khéo hơn.”

Tôi bật cười.

“Anh còn định có lần sau à?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Hy vọng là không.”

Sau đó anh nói thêm một câu.

“Nhưng nếu có, tôi vẫn sẽ nói vậy.”

Buổi tối khi về phòng, tôi mở laptop viết chương mới.

Tôi nhớ lại cảnh vừa rồi.

Tạ Cảnh Thâm đứng giữa bữa tiệc, nói câu đó với vẻ mặt hoàn toàn bình tĩnh.

Tôi bắt đầu gõ.

Nữ chính phát hiện ra một chuyện.

Tổng tài không phải không ghen.

Chỉ là anh ghen rất lịch sự.

Lịch sự đến mức trực tiếp tuyên bố:

“Cô ấy là bạn gái tôi.”

Tôi đọc lại đoạn đó rồi bật cười.

Bởi vì lần này…

Tổng tài ngoài đời thậm chí còn không thèm che giấu nữa.

...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình - Chương 13 | Đọc truyện chữ