Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 12: Tổng tài lần đầu ghen rõ ràng

Chuyến team building của công ty diễn ra vào cuối tuần.

Địa điểm là một khu nghỉ dưỡng ven biển cách thành phố khoảng hai tiếng lái xe. Khi xe của công ty vừa dừng trước cổng resort, cả phòng marketing đã bắt đầu náo nhiệt.

Tiểu Mễ kéo tay tôi xuống xe, ánh mắt sáng rực.

“Biển kìa!”

Tôi cũng hơi phấn khích. Gió biển thổi qua mang theo mùi muối rất dễ chịu, xa xa là bãi cát trắng trải dài.

Nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài khoảng mười giây.

Bởi vì tôi vừa bước xuống xe đã cảm nhận được một ánh nhìn quen thuộc.

Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh xe của ban lãnh đạo, tay đút túi quần, dáng vẻ vẫn bình tĩnh như mọi khi. Anh mặc áo sơ mi trắng và quần tối màu đơn giản, nhưng đứng giữa đám đông vẫn nổi bật một cách rất vô lý.

Tiểu Mễ thì thầm bên tai tôi.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Tạ tổng đang nhìn cậu.”

Tôi quay đầu nhìn sang.

Đúng là anh đang nhìn tôi.

Không phải kiểu nhìn thoáng qua, mà là ánh mắt rất rõ ràng.

Tôi đành đi lại gần.

“Anh đến thật à?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

“Tôi tưởng anh không thích mấy hoạt động đông người.”

Anh nhìn tôi hai giây rồi nói.

“Đúng.”

“Vậy sao anh vẫn đến?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Bởi vì em đến.”

Tôi im lặng.

Tiểu Mễ đứng phía sau nghe được câu đó liền ho khẽ một tiếng rồi kéo vali chạy mất.

Sau khi nhận phòng xong, mọi người tập trung ở bãi biển để tham gia các trò chơi nhóm.

Quản lý nhân sự cầm micro nói lớn.

“Trò chơi đầu tiên là chia đội kéo co!”

Cả đám nhân viên lập tức ồn ào.

Tôi vừa định tìm chỗ đứng thì có người gọi.

“Chi Hạ!”

Tôi quay đầu lại.

Là Lục Thành.

Anh ta chạy tới, tay cầm hai chai nước.

“Đi đường xa chắc em mệt, uống nước đi.”

Tôi nhận chai nước.

“Cảm ơn anh.”

Lục Thành cười khá ngượng ngùng.

“Không có gì.”

Chúng tôi đứng nói chuyện vài câu về trò chơi sắp tới. Tôi không để ý đến xung quanh cho đến khi cảm thấy bầu không khí phía sau hơi… lạnh.

Tôi quay đầu lại.

Tạ Cảnh Thâm đang đứng cách đó không xa.

Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như mọi khi.

Nhưng ánh mắt thì rõ ràng không bình tĩnh lắm.

Quản lý nhân sự bắt đầu chia đội.

Một đội mười người.

Tôi đứng cạnh Tiểu Mễ.

Đúng lúc đó Lục Thành nói.

“Chi Hạ, em qua đội này đi.”

Anh ta kéo tôi sang bên đội của mình.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

“Không được.”

Cả đám người quay đầu lại.

Tạ Cảnh Thâm bước tới.

Quản lý nhân sự ngạc nhiên.

“Tạ tổng?”

Anh gật đầu nhẹ.

Sau đó nói rất bình tĩnh.

“Chi Hạ ở đội tôi.”

Cả bãi biển im lặng hai giây.

Tôi nhìn anh.

“Anh cũng chơi à?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

Quản lý nhân sự vội vàng gật đầu theo.

“Được được, vậy Tạ tổng làm đội trưởng!”

Thế là trong chưa đầy một phút, tôi đã bị chuyển sang đội của Tạ Cảnh Thâm.

Tiểu Mễ đứng phía sau thì thầm.

“Tôi bắt đầu thấy mùi ghen rồi.”

Trò kéo co bắt đầu.

Mọi người đứng hai bên dây, hò hét rất náo nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Cảnh Thâm đứng phía trước làm đội trưởng.

Anh quay sang nhìn tôi.

“Em đứng phía sau.”

“Tại sao?”

“Ít tốn sức.”

Tôi nhìn đội hình của chúng tôi.

Những người khỏe nhất đều đứng phía trước.

Tôi đột nhiên hiểu ra.

Tổng tài đang… thiên vị.

Sau khi trò chơi kết thúc, mọi người nghỉ ngơi trên bãi cát.

Tôi ngồi uống nước thì Lục Thành lại đi tới.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Chiều nay có hoạt động đi dạo ven biển, em có muốn đi cùng không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì có người ngồi xuống cạnh tôi.

Tạ Cảnh Thâm.

Anh cầm một lon nước lạnh đưa cho tôi.

“Uống đi.”

Sau đó anh mới quay sang nhìn Lục Thành.

“Chiều nay cô ấy có việc.”

Lục Thành hơi ngạc nhiên.

“Việc gì?”

Tạ Cảnh Thâm trả lời rất bình tĩnh.

“Đi dạo.”

Tôi: “……”

Chúng ta vừa nói về chuyện đó xong mà! Lục Thành nhìn chúng tôi vài giây rồi cười gượng.

“Vậy… lần sau.”

Anh ta rời đi khá nhanh.

Tiểu Mễ lập tức chạy tới ngồi cạnh tôi.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Tôi vừa chứng kiến một cảnh rất thú vị.”

“Tình huống gì?”

Cô ấy hạ giọng.

“Tạ tổng vừa ghen.”

Tôi quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh mình.

Anh vẫn bình tĩnh uống nước như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi hỏi nhỏ.

“Anh ghen à?”

Anh nhìn tôi.

“Không.”

“Tại sao anh lại ngăn Lục Thành?”

Anh suy nghĩ hai giây rồi trả lời.

“Tôi chỉ giúp em từ chối.”

“Tôi chưa từ chối mà.”

Anh gật đầu.

“Nhưng em sẽ từ chối.”

Tôi bật cười.

“Anh chắc vậy sao?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rất nghiêm túc.

“Ừ.”

“Tại sao?”

Anh trả lời một câu khiến tim tôi đập lệch một nhịp.

“Bởi vì em đã có bạn trai.”

Tôi im lặng.

Ba giây sau tôi mới nhận ra.

Anh nói rất tự nhiên.

Nhưng tai tôi lại nóng lên một chút.

Buổi tối hôm đó tôi mở laptop viết chương mới.

Tôi nhớ lại cảnh trên bãi biển.

Tạ Cảnh Thâm đứng giữa đám người, giọng nói bình tĩnh nhưng lại kéo tôi sang đội của anh.

Tôi bắt đầu gõ.

Nữ chính phát hiện ra một chuyện.

Tổng tài nói mình không ghen.

Nhưng mỗi lần có người đàn ông khác lại gần cô,

Anh đều xuất hiện đúng lúc.

Tôi đọc lại đoạn đó rồi bật cười.

Bởi vì lần này…

Tổng tài ngoài đời thậm chí còn không che giấu nữa.

...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình - Chương 12 | Đọc truyện chữ