Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột

Chương 12: Tiểu hồ ly nghèo khó

Hồ Tiểu Ngư híp mắt co rúm vào góc tường ngủ gật, lúc bị đánh thức, cậu còn ngỡ rằng mình đang gặp ảo giác.

​Sao Úc Đàn lại ở chỗ này?

​Hai giây sau, cậu hoàn toàn tỉnh táo lại, phản ứng đầu tiên chính là che mặt mình đi.

​Chỉ là khi bàn tay lạnh lẽo của Úc Đàn nắm lấy cổ tay cậu, Hồ Tiểu Ngư vẫn để mặc cho hắn kéo bàn tay đang che mặt mình ra.

​Trong lòng cậu khẽ thở dài, thế là đi tong một vạn tệ (35 triệu VNĐ) rồi.

​Nhưng mà, Úc Đàn lại chủ động nắm tay cậu kìa...

Hồ Tiểu Ngư một mặt thì thấy xót tiền, nhưng mặt khác lại cảm thấy sướng râm ran, ngoan ngoãn để mặc người ta dắt ra khỏi đồn công an.

​Chờ đến khi ngồi vào trong xe, Úc Đàn mới mở lời: “Đau ở đâu?”

​Hồ Tiểu Ngư lắc đầu.

​Ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng nói cứng nhắc của Úc Đàn: “Đánh nhau ẩu đả, bản lĩnh gớm nhỉ, hửm?”

​Hồ Tiểu Ngư liếc nhìn hắn, đáp lại một cách đầy lý lẽ: “Là bọn họ ra tay trước mà.”

Cậu cùng Kim Bảo đi ăn đồ nướng thì có gì sai chứ, cái gã thối tha kia cứ nhất quyết đòi sán lại gần, còn định sờ vào mặt cậu nữa.

​Cậu chính là Cửu Vĩ Thiên Hồ triệu năm mới có một của hồ tộc, muốn sờ... thì cũng chỉ cho một mình Úc Đàn sờ lông thôi.

​Thực ra tên đó không chỉ muốn sờ mặt mà còn nói những lời rất dơ bẩn.

​Nhưng vì một nguyên nhân nào đó, Hồ Tiểu Ngư không muốn nói điều này cho Úc Đàn biết.

​Úc Đàn nhìn thấy Hồ Tiểu Ngư chớp chớp mắt, trực giác mách bảo rằng tên ngốc này vẫn còn điều gì đó giấu giếm mình.

Chỉ là hắn vừa định hỏi, lại biết tên này vốn dĩ đã ngốc mà còn rất bướng bỉnh, nếu không dùng cách thức ôn hòa để hỏi thì chắc chắn sẽ chẳng cạy miệng cậu ta ra được câu nào.

​Thế nhưng, những phương thức không ôn hòa thì trong nhất thời Úc Đàn cũng chẳng nỡ dùng lên người Hồ Tiểu Ngư.

​Cứ như vậy, trong lòng hắn vẫn cứ thấy nghẹn một cục tức.

​Đặc biệt là cảm giác lo lắng đến thắt lòng trên suốt quãng đường lao đến đồn công an lúc nãy, khi đó hắn không để ý, nhưng giờ nhớ lại, tất cả nỗi lo ấy đều chuyển hóa thành cơn thịnh nộ.

​Hắn hỏi: “Tại sao không gọi điện thoại cho tôi?”

Hồ Tiểu Ngư có chút ngượng ngùng, nhưng cậu không muốn lừa dối Úc Đàn nên lí nhí đáp: “Để... tiết kiệm tiền.”

​Tuy rằng phía bên kia đông người, nhưng đều bị cậu đánh gục cả, thậm chí có đứa còn phải nhập viện.

​Cách giải quyết lúc đó, hoặc là bồi thường tiền, hoặc là bị tạm giam vài ngày, hoặc là gọi người nhà, bạn bè đến bảo lãnh.

​Đối với yêu quái mà nói thì thời gian có rất nhiều, bị nhốt thì cứ nhốt thôi.

​Còn bồi thường tiền á?

​Tuyệt đối không đời nào!

Nếu là trước kia, Hồ Tiểu Ngư đã sớm gọi điện thoại cho Úc Đàn rồi.

​Bởi vì điều quan trọng hơn cả tiền bạc chính là được ở bên cạnh Úc Đàn.

​Thế nhưng Úc Đàn đã nói trong vòng ba ngày không được xuất hiện, nếu không sẽ bị phạt tiền.

​Tính đi tính lại, Hồ Tiểu Ngư cảm thấy vào trong đó "ngồi xổm" mấy ngày là có lợi nhất, cái nghèo khiến con hồ ly này không thể không tính toán chi li.

​Thấy Úc Đàn có vẻ không hiểu, cậu nghiêm túc giải thích: “Là anh nói không muốn gặp tôi, còn bảo sẽ trừ tiền nữa mà.”

Úc Đàn im lặng, trái tim giống như bị ném vào hũ giấm, đột nhiên co rút lại một chút.

​Cảm giác này chợt lóe rồi biến mất, tựa như là một ảo giác.

​Hắn xoa xoa đầu Hồ Tiểu Ngư, giáo huấn: “Sau này tránh xa cái người gọi là bạn của cậu ra một chút!”

​“Anh đang nói Kim Bảo sao? Cậu ấy là người tốt lắm, còn mời tôi ăn đồ nướng nữa...”

​“Hai người cùng đánh nhau, mà lại bỏ mặc một mình cậu ở lại đây thì gọi là người tốt?”

​“Là tôi bảo cậu ấy về trước, nói rằng anh sẽ đến đón tôi mà.”

Thực tế thì, lời này của Hồ Tiểu Ngư có chút "thổi phồng" sự thật.

​Cậu đúng là có bảo Kim Bảo hãy đi về trước cùng người đại diện đến đón, nhưng Kim Bảo sống chết không chịu đi, còn đòi gọi điện cho Thạch Cảnh Dương để nhờ nghĩ cách.

​Thạch Cảnh Dương là bạn của Úc Đàn, nếu anh ta mà biết thì chẳng phải Úc Đàn cũng sẽ biết sao?

​Thế là, Hồ Tiểu Ngư đành dùng một chút linh lực để mê hoặc Kim Bảo, khiến cậu chàng ngoan ngoãn quay về nhà.

Chỉ là không biết sai sót ở đâu mà Úc Đàn vẫn tìm đến được.

​Úc Đàn vốn chẳng thích nghe Hồ Tiểu Ngư cứ nhắc đi nhắc lại tên người khác, hắn lạnh lùng ra lệnh: “Sau này không cho phép qua lại với cậu ta nữa!”

​Hồ Tiểu Ngư cau mày phản đối: “Không được, cậu ấy là bạn của tôi mà.”

​Lúc bị tạm giữ cùng Kim Bảo, cậu đã hỏi ngày sinh tháng đẻ của đối phương để bấm quẻ tính toán. Nửa đời trước của cậu ấy lận đận đủ đường, mà dạo gần đây còn vướng phải một vận đào hoa sát, sống chết khó lường.

(* Vận đào hoa sát: Từ chuyên môn trong bói toán/tử vi, chỉ vận may về tình cảm nhưng lại dẫn đến họa sát thân.)

Kim Bảo tính tình vừa tốt vừa thiện lương, chỉ tiếc là mệnh số lại không may mắn, gặp toàn gian truân.

​Dù chỉ là vì viên kẹo mà Kim Bảo đã cho lúc ban đầu, mặc dù cậu không thể thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cậu ấy, nhưng Hồ Tiểu Ngư vẫn hy vọng nếu tương lai có cơ hội, cậu có thể giúp đỡ người bạn này một tay.

​Đối với Hồ Tiểu Ngư mà nói, ở một chừng mực nào đó, Úc Đàn và Kim Bảo đều là những tồn tại tương đồng.

​Họ đều là những người rất thân thiện với cậu trong thế giới loài người này.

Dù rằng vị trí của mỗi người trong lòng cậu là khác nhau, ví như nếu cả Úc Đàn và Kim Bảo cùng gặp nạn, Hồ Tiểu Ngư nhất định sẽ cứu Úc Đàn trước, thế nhưng cậu cũng có những nguyên tắc sống riêng, không thể cứ thế mà lung lay. 

Kim Bảo đã là người bạn mà cậu thừa nhận, nên một khi không thấy phục lời Úc Đàn nói, cậu sẽ chẳng đời nào nghe theo.

​Thấy vẻ mặt khăng khăng không chịu thỏa hiệp của Hồ Tiểu Ngư, Úc Đàn gắt lên: “Thật là ngang bướng hết chỗ nói!”

​Hồ Tiểu Ngư thầm lẩm bẩm: Người ta là linh vật hàng cực phẩm đấy nhé.

Tuy nhiên, nể tình Úc Đàn đã chẳng quản đường xa đến đón, lại còn chưa nhắc gì đến chuyện trừ lương, cậu quyết định sẽ bao dung cho hắn một chút, không thèm tranh cãi với hắn nữa.

​Không gian trong xe rơi vào im lặng.

​Hồ Tiểu Ngư cả ngày hôm nay vừa đánh nhau lại vừa xem bói, linh lực tiêu hao không ít, nên đi được nửa đường đã bắt đầu thấm mệt.

​Cái đầu cậu gật gà gật gù, chẳng mấy chốc đã sắp va phải cửa sổ xe.

A Cửu nhìn qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt ông chủ vẫn âm trầm như đang tức giận, nhưng lòng bàn tay lại đang đỡ lấy đầu Hồ Tiểu Ngư, kéo về phía vai mình để cậu tựa vào.

​Động tác ấy trông vô cùng dịu dàng.

​Anh ta đã chứng kiến quá nhiều dáng vẻ tàn nhẫn vô tình của ông chủ, nên càng cảm thấy Hồ Tiểu Ngư đại khái chính là một cái "lỗi hệ thống" trong cuộc đời của hắn.

​Ông chủ rõ ràng là người không thể dùng tình cảm để dỗ dành, cũng chẳng thể dùng uy quyền để ép buộc, vậy mà khi đối mặt với một Hồ Tiểu Ngư kỳ kỳ quái quái, cư nhiên lại khoan dung hơn rất nhiều.

​Được rồi, A Cửu không thể không thừa nhận, Hồ Tiểu Ngư thật sự rất thú vị.

​Quan trọng nhất là, cậu ấy sống rất thật.

Những kẻ đi ra từ bóng tối như bọn họ, ngụy trang và toan tính đã trở thành bản năng. Trong thế giới tĩnh mịch ấy, đột nhiên có một người hoàn toàn khác biệt đâm sầm vào, lại còn tràn đầy sức sống, tung tăng nhảy nhót như thế, thật khó mà không bị thu hút.

​Trong cơn mơ màng, Hồ Tiểu Ngư ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

​Chẳng cần phải động não cậu cũng biết ngay được, đó chính là Úc Đàn đang ở bên cạnh mình.

Cậu không hề mở mắt, đôi tay cứ thế quờ quạng rồi ôm chặt lấy eo Úc Đàn, nghiêng người gối đầu lên đùi hắn mà chìm vào giấc ngủ sâu hơn.

​Úc Đàn: “...”

​Hắn thở dài, chấp nhặt làm gì với cái đồ ngốc này cơ chứ.

​Hắn chỉ khẽ véo cái má phúng phính còn thơm mùi sữa của Hồ Tiểu Ngư, thấp giọng mắng: “Đúng là ngốc hết chỗ nói!”

​Ngày hôm sau, Hồ Tiểu Ngư tỉnh dậy trên chiếc giường của chính mình.

​Lúc này mặt trời đã lên cao, Úc Đàn cũng đã đi làm từ sớm.

Ký ức trước khi ngủ của cậu vẫn còn dừng lại ở lúc ngồi trên xe cùng Úc Đàn, chẳng lẽ...

​Hồ Tiểu Ngư hớn hở chạy đi hỏi quản gia Hồng, sau khi biết mình đúng là được Úc Đàn bế vào phòng, trong lòng cậu sướng râm ran như muốn bay bổng lên trời.

​Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cậu lại có thể rúc vào lòng Úc Đàn một lát.

​Lần tới nếu có buồn ngủ, cậu nhất định phải chọn chỗ nào thật gần Úc Đàn mới chịu ngủ.

​Cứ thế này thì...

​Trong khi đó, Úc Đàn, người đang bị Hồ Tiểu Ngư thầm thương trộm nhớ, lúc này lại không có mặt ở công ty.

Hắn sở hữu rất nhiều bất động sản dưới tên mình, trong đó có vài nơi được sử dụng vào những mục đích cực kỳ đặc biệt, chẳng hạn như để tra tấn và tra hỏi.

​Khi Kim Bảo bị Thạch Cảnh Dương đưa đến trước mặt Úc Đàn, đôi chân cậu có chút bủn rủn.

​Thạch Cảnh Dương đã bao nuôi Kim Bảo được hai năm, hiện giờ vẫn còn đang trong giai đoạn mặn nồng nên lên tiếng an ủi rất dịu dàng: "Đừng sợ, anh Úc chỉ muốn hỏi em vài chuyện thôi. Nể mặt anh, anh ấy sẽ không động vào em đâu.”

Dĩ nhiên, nếu Kim Bảo thực sự làm điều gì khiến Úc Đàn nổi giận, Thạch Cảnh Dương sẽ là người đầu tiên không tha cho cậu.

​Dẫu sao cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ được bao nuôi, làm sao có thể đặt lên bàn cân so sánh với tình nghĩa anh em cho được.

​Thạch Cảnh Dương dẫn Kim Bảo vào trong xong thì tự mình bỏ đi loanh quanh chỗ khác.

​Trước đây khi còn làm ở quán bar Bóng Đêm, Kim Bảo đã từng nghe đồng nghiệp kể không ít lời đồn đại về Úc Đàn.

Người đàn ông này vốn là kẻ cao cao tại thượng lại tàn nhẫn độc ác. Tuy rằng hắn thường xuyên lui tới các hội sở, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai ở đó, dù là nam hay nữ, được phép lại gần mình. Cứ như thể hắn đến đó chỉ đơn giản là để xem kịch mà thôi.

​Lúc này, dù cho Úc Đàn không hề ngẩng đầu lên, Kim Bảo vẫn cảm thấy chỉ cần bị ánh mắt hắn quét qua là da đầu đã tê dại đi vì sợ.

​Nửa giờ sau, Kim Bảo bước ra ngoài trong trạng thái sức cùng lực kiệt như vừa thoát xác. Chỉ mới đối mặt với Úc Đàn bấy nhiêu thôi mà cậu đã cảm thấy đến cái lưng cũng không sao đứng thẳng nổi. 

Cậu thật không thể hiểu nổi vì sao mỗi lần nhắc đến Úc Đàn, Tiểu Ngư lại cứ có thể cười tủm tỉm hạnh phúc đến như vậy.

Trong phòng, bên tai Úc Đàn vẫn còn văng vẳng những lời Kim Bảo vừa nói.

​Kim Bảo kể rằng: “Tiểu Ngư từng hỏi tôi, cảm giác khi làm chuyện ấy với đàn ông là như thế nào.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 12 | Đọc truyện chữ