Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 11: Không phải ghét bỏ
Sau khi chuyển khoản cho Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư bắt đầu cảm thấy có chút hối hận.
Bởi vì Úc Đàn chăm chú nhìn cậu một hồi lâu, rồi còn thốt ra lời khen ngợi: “Cậu cũng hào phóng gớm nhỉ!”
Hóa ra, mười vạn tệ là bị hớ, cho nhiều quá rồi sao?
(* Mười vạn nhân dân tệ (100.000 CNY) quy đổi ra tiền Việt khoảng 350 triệu đồng)
Nhưng khi cậu còn đang định thương lượng lại giá cả một chút, thì Úc Đàn đã xoay người bước xuống lầu.
Hồ Tiểu Ngư nhìn lại số dư tài khoản của mình, chỉ còn lại hơn năm vạn tệ.
(* hơn 5 vạn (khoảng 170 triệu VNĐ))
Số tiền đó vốn là tiền lương ứng trước, ban đầu có mười vạn, nhưng sau khi mời Úc Đàn đi ăn cộng với nạp tiền chơi game tiêu tốn một ít thì chỉ còn lại chừng này.
Từ ký ức của nguyên chủ, cậu biết được rằng đối với người bình thường, năm vạn tệ thực sự là một số tiền rất lớn.
Nhưng cứ nghĩ đến khoản viện phí dưỡng lão của bà nội là tiền nong lại trở nên vô cùng thiếu hụt.
Cũng may là Úc Đàn bao ăn bao ở, Hồ Tiểu Ngư tự nhủ đầy may mắn.
Hồ Tiểu Ngư tìm thấy bộ đồ ngủ của mình ở dưới sàn phía cuối giường.
Sàn nhà thì không bẩn lắm, nhưng bộ đồ ngủ nằm nhăn nhúm cả đêm, giờ mà tròng lại vào người thì thật sự có chút không đành lòng.
Cậu lôi từ dưới gối ra bộ đồ ngủ mà Úc Đàn mặc tối qua, mặc vào thì thấy hơi rộng, nhưng chất liệu lại rất thoải mái.
Còn về cái quần......
Nếu đã lỡ trả thừa tiền rồi, thì mặc đi một cái quần chắc cũng chẳng tính là gì đâu nhỉ?
A Cửu vừa tập thể dục buổi sáng về, đang đứng trong phòng khách uống nước.
Vô tình ngước mắt lên một cái, anh ta liền phun thẳng ngụm nước ra ngoài, tự làm mình sặc đến mức ho sù sụ, rung trời lở đất.
Hồ Tiểu Ngư đang mặc bộ đồ ngủ của Úc Đàn, ống quần phải xắn lên một mảng lớn, hai tay ôm chăn từ trên lầu đi xuống, suýt chút nữa thì bị động tĩnh của A Cửu làm cho giật mình ngã lăn xuống cầu thang.
Cậu còn chưa kịp nói gì thì A Cửu đã lật đật chạy tới.
A Cửu hết nhìn lên lầu lại nhìn sang Hồ Tiểu Ngư: “Cậu... cậu sao lại... sao lại như thế này...”
Lại thấy trên cổ Hồ Tiểu Ngư có một vết dấu đỏ hồng, A Cửu thầm nghĩ tốc độ của ông chủ nhà mình cũng quá nhanh rồi đi.
Vết dấu trên cổ Hồ Tiểu Ngư đích thực là do Úc Đàn hôn.
Nhưng bản thân cậu lại hoàn toàn không hay biết gì cả.
Lúc đó cậu đang ngủ rất say, mãi về sau mới bị cơn đau nơi cổ tay làm cho tỉnh giấc.
Thấy mặt A Cửu vì ho mà đỏ bừng lên, Hồ Tiểu Ngư tốt bụng giải thích: “Tôi trả tiền rồi, Úc Đàn anh ấy không trách tôi đâu.”
Trả... trả tiền?
A Cửu: “……”
Những gì Hồ Tiểu Ngư nói, từng chữ một A Cửu đều nghe hiểu, nhưng khi ghép chúng lại thành một ý nghĩa hoàn chỉnh để thấu hiểu, thì dường như mọi thứ cứ phải đảo lộn hết cả lên mới xuôi được.
Chuyện Hồ Tiểu Ngư trả tiền để "xảy ra chuyện gì đó" với Úc Đàn, chẳng mấy chốc mà quản gia Hồng đã hay tin.
Cũng là do A Cửu cảm thấy não bộ mình không đủ dùng, nên mới phải đi thỉnh giáo nguyên do từ chỗ quản gia Hồng.
Đến cả quản gia Hồng cũng cảm thấy... tiến triển này quá nhanh rồi.
Chủ yếu là vì thiếu gia trước kia... Tiểu Ngư lại đáng yêu, được lòng người đến thế, vậy mà đã trao cho...
Có lẽ, có lẽ lần này sẽ không giống với những lần trước?
Nghĩ vậy, ông lại riêng tư đề cập chuyện này với Úc Đàn.
Trung tâm tư tưởng của ông là nếu hai người đã ở bên nhau, Úc Đàn lớn tuổi hơn một chút thì phải biết yêu thương và xót xa người ta.
Úc Đàn từ nhỏ đã nhận rất nhiều ân huệ của quản gia Hồng, nên đối với ông rất tôn kính.
Cứ như vậy, dù sắc mặt tối sầm lại, hắn vẫn cố giải thích vài câu, lấy lý do là Hồ Tiểu Ngư sợ sấm sét nên mới tạm thời ở nhờ mà thôi.
Quản gia Hồng không tin: “Thiếu gia, Tiểu Ngư trên cổ...”
Úc Đàn mặt không đổi sắc: “Muỗi đốt.” Nhưng trong lòng lại nghĩ, nếu còn có lần sau, hắn nhất định phải cắn đứt cổ cái đồ ngốc hay nói linh tinh kia mới được!
Nói thật, trong lòng quản gia Hồng vẫn có chút không yên tâm.
Sau đó, ông lại tìm đến Hồ Tiểu Ngư.
Quản gia Hồng đương nhiên chẳng thể hỏi thẳng vết đỏ trên cổ Hồ Tiểu Ngư là thế nào, nếu thật sự là do thiếu gia để lại, hỏi ra thì ngại ngùng biết bao.
Ông hỏi khéo Hồ Tiểu Ngư rằng mùa hè muỗi nhiều, cậu có thấy phiền lòng vì chúng không.
Hồ Tiểu Ngư có linh lực hộ thân, đám muỗi hay sâu bọ nhỏ sẽ không cắn cậu, nhưng lại bị hơi thở thuần khiết của cậu hấp dẫn, cứ rảnh rỗi là lại bay quanh vài vòng.
Đôi khi cũng thấy hơi ồn ào thật.
Nghĩ vậy, Hồ Tiểu Ngư liền gật gật đầu.
Lần này thì quản gia Hồng hoàn toàn tin rằng Hồ Tiểu Ngư và thiếu gia nhà mình thật sự không có gì với nhau.
Haz... Cứ tưởng là thiếu gia cuối cùng cũng đã hồi tâm chuyển ý rồi chứ.
Hồ Tiểu Ngư không biết quản gia Hồng đang nghĩ gì, nhưng cậu thật sự có một chuyện không rõ, bèn hỏi ông tại sao nhiệt độ trong phòng Úc Đàn lại thấp đến vậy.
Quan trọng nhất là, cậu đã lạnh đến mức run cầm cập, mà Úc Đàn lại giống như không hề cảm thấy gì cả.
Quản gia Hồng ánh mắt phức tạp, như thể có nỗi niềm khó nói, cuối cùng mới bảo: “Thiếu gia khi còn nhỏ... từng không cẩn thận bị nhốt trong kho lạnh, sau này liền thích những nơi có nhiệt độ thấp.”
Bị lạnh một lần, mà lại có thể thích cái cảm giác bị đông cứng sao?
Hồ Tiểu Ngư không tin.
Đặc biệt là vào sáng sớm và lúc chạng vạng, Úc Đàn luôn có thói quen ra ghế nằm ngoài ban công ngồi một lát, khi ánh mặt trời dịu nhẹ và hoàng hôn ấm áp buông xuống, rõ ràng là hắn rất thích.
Thế nhưng khi hỏi thêm, quản gia Hồng thế nào cũng không chịu nói gì thêm nữa.
Đến tối, Hồ Tiểu Ngư phân ra một luồng linh lực nhỏ rồi để nó len lỏi bò lên tầng hai.
Luồng linh lực này sưởi ấm khắp cơ thể Úc Đàn, và thông qua nó, cậu cũng nhìn thấy đôi lông mày của hắn dần giãn ra vì cảm giác ấm áp dễ chịu này.
Xem đi, chẳng có ai lại thích bị đông lạnh cả.
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy mình đã tìm ra nguyên nhân khiến sức khỏe của Úc Đàn không tốt.
Một người mà cứ luôn ngủ ở nơi chẳng khác nào hầm băng thì dù cơ thể có khỏe mạnh đến đâu cũng sẽ bị tàn phá mà thôi.
Thứ hai đi làm, Hồ Tiểu Ngư theo lệ thường ngồi ở ghế sau xe, ngay bên cạnh Úc Đàn.
Cậu nhận ra mấy ngày nay Úc Đàn không mấy mặn mà với mình, dáng vẻ trầm mặc ít nói trông chẳng khác nào một ông cụ non.
Hồ Tiểu Ngư liền ghé sát lại gần: “Úc Đàn, buổi tối anh muốn ăn gì?”
Úc Đàn đẩy cái đầu đang ghé sát trước mắt mình ra: “Buổi sáng ăn không no à?”
“Không phải, cơm tối để tôi làm, anh có món gì đặc biệt thích ăn không?” Hồ Tiểu Ngư hỏi.
Nếu là trước kia, cậu khẳng định sẽ cứ theo kinh nghiệm cũ mà làm.
Chỉ là Úc Đàn kiếp trước thích uống sữa bò, đời này lại không thích, cũng không biết còn có những thay đổi nào khác nữa không.
“Cậu làm?” Úc Đàn liếc nhìn cậu một cái: “Muốn biết sở thích của tôi là phải trả giá đấy.”
Hồ Tiểu Ngư liền hỏi cái giá đó là gì.
Đuôi chân mày Úc Đàn hơi nhướn lên, hắn đưa mã QR nhận tiền trên điện thoại áp sát lại gần: “Một câu hỏi 500 tệ.”
(* 500 tệ: Khoảng 1,7 triệu VNĐ)
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy như vậy không đúng chút nào, rõ ràng cậu đang muốn tốt cho Úc Đàn, sao lại còn phải mất thêm tiền.
Nhưng mà, đây dường như lại là một cơ hội.
Hồ Tiểu Ngư chuyển khoản luôn một ngàn tệ.
Úc Đàn thề rằng đây là số tiền nhỏ nhất mà hắn từng nhận được kể từ khi tiếp quản Úc thị đến nay.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bực dọc vô cớ, hắn gần như ác ý hỏi: “Thấp hèn như vậy, cậu rốt cuộc mưu đồ cái gì?”
Hồ Tiểu Ngư nhìn hắn, đôi mắt hồ ly vẫn luôn nghiêm túc như mọi khi: “Tôi muốn làm cho anh vui.”
Úc Đàn buột miệng thốt ra: “Muốn làm tôi vui, vậy thì để tôi đè cậu đi!”
Hồ Tiểu Ngư: “Đè... đè cái gì cơ?”
Ngón tay Úc Đàn m*n tr*n chiếc cổ mịn màng của thiếu niên trước mắt, hơi siết nhẹ lại như muốn vặn gãy nó, nhưng ngón cái lại ôn nhu và ch*m r** v**t v* làn da tinh tế, thậm chí còn mang theo một tia suồng sã khó nhận ra: “Còn giả bộ không hiểu? Tôi muốn l*m t*nh với cậu, muốn ngủ với cậu, muốn khiến cậu không xuống giường nổi, đã đủ rõ ràng chưa?”
Hồ Tiểu Ngư đẩy Úc Đàn ra, cả người dán chặt vào cửa xe, lắc đầu liên tục: “Không... không được.”
Úc Đàn muốn đuôi của cậu, muốn tiền của cậu, hay muốn bất cứ thứ gì khác đều được.
Nhưng mà đè... lên giường sao?
Hồ tộc từ trước đến nay đều là hồ ly đực cùng hồ ly cái giao phối, hồ yêu tu thành hình người cũng là một nam một nữ làm loại chuyện này, hai người nam sao có thể...
Hồ Tiểu Ngư cũng biết, ở thế giới này nam với nam thậm chí có thể kết hôn.
Nhưng đây không phải thế giới của cậu.
Nhân loại đúng là một giống loài kỳ quái, rõ ràng quy tắc khuôn sáo nhiều đến mức khiến các giống loài khác nhìn vào thôi cũng đủ đau đầu, nhưng đôi khi lại bứt phá đến mức khiến loài hồ phải trợn mắt há hốc mồm.
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy mình còn phải học hỏi nhiều.
Nhưng mà cùng Úc Đàn làm chuyện đó, cũng quá kỳ quái rồi.
Úc Đàn nhìn thần sắc biến đổi liên tục của Hồ Tiểu Ngư, tức đến bật cười: “Sao nào, cậu là đang chê bai tôi, hay là nói... cậu thích phụ nữ?”
Hồ Tiểu Ngư vò đầu: “Tôi không có chê anh, tôi... tôi thích phụ nữ.”
Về chuyện tình ái nam nữ, cậu chưa từng thích ai bao giờ, nhưng nếu phải chọn giữa việc chê bai Úc Đàn và thích phụ nữ, thì thôi vẫn nên là thích phụ nữ vậy.
Úc Đàn không vui, thực sự không vui chút nào.
Hồ Tiểu Ngư cư nhiên lại thích phụ nữ, vậy thì cậu ta cứ sán lại gần hắn để làm cái gì chứ?
Nếu không phải từng nghe lén được cuộc đối thoại giữa cậu và Liễu Loan Châu, Úc Đàn đã tưởng rằng Hồ Tiểu Ngư là do Liễu Loan Châu phái tới để mê hoặc mình, rồi mượn cơ hội đó nhục nhã hắn thêm lần nữa.
Gương mặt Úc Đàn âm trầm, nhưng vẫn còn nhớ rõ là đã thu tiền của Hồ Tiểu Ngư.
Hắn chỉ nói mình không có sở thích gì đặc biệt, bảo Hồ Tiểu Ngư cứ nhìn mà nấu, rồi lại thúc giục: “Còn một câu hỏi nữa!”
Hồ Tiểu Ngư liền hỏi: “Phòng của anh tại sao... tại sao lại lạnh như vậy?”
Úc Đàn lúc này càng không vui hơn, gắt gỏng nói: “Để nhắc nhở bản thân đừng có phạm ngu ngốc nữa, được chưa?”
Nói ra miệng rồi, chính hắn cũng ngẩn người ra một lát, vì trong lời nói đã chẳng còn chút che đậy nào.
Hồ Tiểu Ngư còn muốn hỏi thêm, nhưng Úc Đàn đã quay đầu sang hướng khác, thái độ từ chối rõ mười mươi.
c** nh* giọng lầm bầm: “Anh không có ngu, anh là người thông minh nhất, tốt bụng nhất mà tôi từng thấy.”
Úc Đàn: “... Nói bậy bạ!”
Thông minh nhất, tốt bụng nhất?
Hắn xấu xa đến mức nào, Hồ Tiểu Ngư e là có nghĩ nát óc cũng không tài nào tưởng tượng nổi.
Sau khi xe chạy đến dưới lầu công ty, Úc Đàn không lập tức xuống xe ngay.
Bây giờ cứ nhìn thấy Hồ Tiểu Ngư là hắn lại nghĩ đến câu “Thích phụ nữ” kia, cảm thấy phiền muộn đến cực điểm, bèn trực tiếp cho cậu nghỉ phép ba ngày, muốn làm gì thì làm.
Hồ Tiểu Ngư vốn đang muốn tìm cơ hội gặp Kim Bảo một lát, lại còn muốn đi đến viện điều dưỡng một chuyến, nên đối với kỳ nghỉ từ trên trời rơi xuống này thì vô cùng cao hứng.
Có điều cậu vẫn cẩn thận hỏi một câu: “Có bị trừ lương không?”
Úc Đàn: “... Trong vòng 3 ngày tới, nếu cậu còn xuất hiện trước mặt tôi, cứ một lần tôi trừ một vạn tệ, dù sao cậu cũng có tiền mà, phải không?”
(* một vạn tệ: Khoảng 34 - 35 triệu VNĐ)
Hồ Tiểu Ngư hiện tại đang rất nghèo, nên cậu ghi tạc lời Úc Đàn nói vào trong lòng.
Sau khi xe chạy tới cửa sau công ty, liền có nhân viên chuyên trách đi tới để đưa xe vào bãi đậu.
A Cửu đi theo Úc Đàn vào công ty, lên tiếng nhắc nhở: “Ông chủ, khoảng cách từ đây về nhà cũ không gần, Hồ Tiểu Ngư tự đi về có lẽ sẽ không mấy thuận tiện đâu ạ.”
Giao thông quanh công ty rất thuận tiện, không hề có chuyện đi đâu mà không tiện cả.
Việc A Cửu nói "không thuận tiện" thực chất là đang ám chỉ gương mặt kia của Hồ Tiểu Ngư (quá mức nổi bật, dễ gây chú ý).
Úc Đàn hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, hắn nặng nề thở hắt ra một hơi: “Gọi điện thoại cho cậu ta, phái người đưa cậu ta về.”
Khi A Cửu gọi điện thoại qua, máy của Hồ Tiểu Ngư lại đang trong trạng thái bận.
“Nhanh như vậy đã có người để liên lạc rồi, thật là coi thường cậu ta quá!” Úc Đàn lạnh lùng thốt ra một câu, sau đó sải bước đi thẳng về phía trước.
A Cửu không dám nói thêm lời nào, lẳng lặng bước theo sau.
Lúc A Cửu gọi tới, Hồ Tiểu Ngư thực sự đang trò chuyện cùng Kim Bảo.
Kim Bảo hiện đang ở đoàn làm phim, nghe nói Hồ Tiểu Ngư có hứng thú với việc đóng phim, liền bảo người tới đón cậu.
Hơn một tiếng sau, Hồ Tiểu Ngư đã có mặt tại phim trường Thân Thành.
Phim trường là nơi hội tụ của các minh tinh, nhưng chẳng có ai lại có thể xinh đẹp đến mức như Hồ Tiểu Ngư cả.
Rất nhiều người thậm chí cứ thế bám theo để nhìn Hồ Tiểu Ngư, còn có người chạy lại xin chữ ký. Nếu không nhờ người đại diện của Kim Bảo đến đón kịp thời, Hồ Tiểu Ngư suýt chút nữa đã bị "bắt cóc" sang các đoàn làm phim khác mất rồi.
Trên quãng đường chỉ hơn mười phút từ lúc được người đại diện dẫn đi cho đến khi tới đoàn phim của Kim Bảo, Hồ Tiểu Ngư đã hạ quyết tâm phải làm diễn viên, hay đúng hơn là làm một minh tinh.
Bởi vì chỉ mới dạo một vòng quanh phim trường thôi mà tốc độ hấp thụ linh lực của cậu đã tăng lên rõ rệt, giống như từ xe đẩy tay đổi sang đi xe đạp vậy.
Sức cám dỗ này quả thực là quá lớn!
Về phía Úc Đàn, buổi tối hắn tan làm sớm nửa tiếng.
A Cửu cảm thấy kỳ lạ, bởi trong công việc, ông chủ trước nay chỉ có tăng ca thêm giờ, rất ít khi về sớm như vậy.
Anh ta không chỉ là vệ sĩ mà còn được coi là nửa người bạn của Úc Đàn, trong lòng nghi hoặc nên đã hỏi ra miệng.
Sắc mặt Úc Đàn thoáng một chút mất tự nhiên, rồi chợt trở nên âm trầm hơn: “Nhiều chuyện!”
A Cửu không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng vẫn còn đầy hoài nghi.
Hai người trở về dinh thự của Úc gia.
A Cửu nhìn ông chủ nhà mình liếc qua phòng bếp vài lần, liền cảm thấy dường như bản thân đã nắm bắt được điều gì đó.
Anh ta cất cao giọng hỏi: “Quản gia Hồng, Tiểu Ngư nói buổi tối sẽ nấu cơm, người đâu rồi ạ?”
Quản gia Hồng đang tưới hoa, xách ấm nước quay người lại: “À, Tiểu Ngư nói buổi tối có việc nên không về, còn bảo thiếu gia đã cho cậu ấy nghỉ phép...”
Úc Đàn không nghe hết câu đã xoay người lên lầu, trong lòng thầm nghĩ: Đồ lừa đảo!
Đến giờ cơm tối, A Cửu cứ cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó, thật quạnh quẽ lạ thường.
Quản gia Hồng đứng hầu hạ một bên cũng bớt đi hẳn nụ cười. Khi Tiểu Ngư không có ở đây, thức ăn trên bàn nhìn cũng chẳng còn vẻ gì là ngon lành nữa.
Nghĩ đoạn, quản gia Hồng thấy Úc Đàn đặt đũa xuống, vội vàng nói: “Thiếu gia, cậu vẫn chưa ăn được bao nhiêu mà...”
Úc Đàn nhạt giọng đáp: “Không có hứng ăn.”
Quản gia Hồng thở dài, ông nhớ lại thiếu gia vốn rất kén ăn, chuyện cơm nước cứ bữa có bữa không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng.
Nhưng đó là chuyện của trước kia.
Từ khi Tiểu Ngư đến, việc ăn uống của thiếu gia đã điều độ hơn nhiều...
Úc Đàn lên lầu, nhanh chóng vùi đầu vào công việc.
Hắn có bị nghiền xương thành tro sau khi chết cũng chẳng sao, nhưng khi còn sống, hắn tuyệt đối phải là kẻ đứng trên vạn người.
Mà để duy trì được tất cả những điều này, việc chỉ biết nằm ngủ ngon lành là điều không thể.
Chỉ là hắn vẫn không kìm lòng được mà nghĩ ngợi: Tối nay cái tên ngốc kia sẽ ngủ ở đâu?
Bị gia đình họ Hồ ép đến mức phải chịu thua sao?
Đang lúc thất thần, Thạch Cảnh Dương gọi điện tới: “Anh Úc, bảo bối nhỏ nhà anh đã về đến nhà chưa?”
Chuyện Hồ Tiểu Ngư ở tại nhà Úc Đàn, đám người Thạch Cảnh Dương đều đã biết rõ, sau lưng bọn họ đều gọi cậu là "bảo bối nhỏ nhà anh Úc".
Cái danh xưng này Úc Đàn đã nghe thấy một lần, nhưng cũng lười chẳng buồn quản.
Ngay khoảnh khắc này, hắn hỏi ngược lại: “Có ý gì?”
Thạch Cảnh Dương thầm nghĩ thôi hỏng rồi, thốt ra theo bản năng: “Cậu ấy không lẽ vẫn còn đang ngồi xổm ở trong đồn cảnh sát đấy chứ?”
Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy giọng nói của người ở đầu dây bên kia trầm xuống hẳn vài tông, áp lực nặng nề khiến dây thần kinh người ta phải căng ra: “Nói cho rõ ràng, Tiểu Ngư làm sao rồi?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận