Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 65: Theo ta đi
Tiếng chuông thông báo từ trí não vang lên, Fellnax cúi đầu nhìn thoáng qua, lại là của Hector·Osses gọi tới, y trực tiếp cắt đứt.
Thích Yến buồn cười nói: “Gã gọi cho em bao nhiêu lần rồi?”
“Không biết.”
“Em không định nghe một lần à? Nhỡ đâu thực sự có chuyện gì thì sao, về sau có khi không còn cơ hội nữa.”
Thích Yến nhéo khớp ngón tay của y, khớp xương phát ra tiếng nhẹ.
Fellnax cụp mắt xuống, không lên tiếng.
Vài phút sau, tiếng chuông lại vang lên lần nữa, lần này Fellnax tiếp nhận.
Âm thanh của Hector truyền đến từ trí não: “Fellnax, ngươi bây giờ còn phản nghịch hơn trước kia.”
Sắc mặt Fellnax không thay đổi, lạnh nhạt đáp lại: “Có chuyện thì nói thẳng.”
“Ta là trưởng bối của ngươi, ít ra ngươi nên cho ta thêm một chút tôn trọng.”
Fellnax lạnh lùng liếc gã một cái, đang chuẩn bị cắt đứt kết nối thì Hector nhanh chóng nói tiếp: “Chúng ta muốn nói chuyện với Zarlak·As.”
Y thu tay lại, nhìn thấy Thích Yến gật đầu mới đem giao diện của trí não chuyển về phía Thích Yến, bên trong hiện lên hình ảnh Hector đang ngồi trong khoang chiến hạm.
Thích Yến nhướng mày, cất tiếng: “Ngươi muốn nói gì?”
“Ta biết thứ chống đỡ phía sau ngươi là gì.”
Ánh mắt không biểu lộ cảm xúc đối diện với ánh nhìn của Thích Yến.
Thích Yến khẽ cười, không tỏ thái độ, sắc mặt không thay đổi, tay dưới tầm quét của giao diện khẽ nhéo tay Fellnax một cái.
Thấy Thích Yến không đáp lời, Hector mở miệng trước: “Ta cho rằng chúng ta thật ra không cần phải khiến sự việc thành ra thế này. Chúng ta vốn không phải kẻ địch. Thứ ngươi muốn, chúng ta cũng không phải không thể cho — dù là tinh tệ, địa vị, danh tiếng, trùng cái, hay thậm chí là… thi thể trùng mẫu.”
Thích Yến bật cười khe khẽ, thản nhiên nói: “Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng ta nhất định phải thông qua các ngươi mới có thể lấy được thi thể trùng mẫu?”
Thái độ của hắn không khiến Hector tức giận, gã đặt tay lên tay vịn, sắc mặt vẫn có thể xem là hòa nhã:
“Ta thấy tư liệu phòng thí nghiệm số 1 mà ngươi đăng trên Tinh Võng, chẳng lẽ ngươi chưa từng thấy trùng mẫu bên trong?”
Thích Yến vẫn giữ nụ cười vừa đủ: “Nếu ta chưa từng thấy, thì vừa rồi ta đã không nói như vậy.”
Hắn ngẩng cằm: “Hector tiên sinh, ngươi không ngại đem cái gọi là lợi thế của mình phóng đại thêm chút nữa đi. Bởi vì hiện tại, ta thật sự không biết trên người các ngươi có cái gì mà ta muốn.”
Khóe miệng Hector khẽ cong lên nụ cười nhạt, trong vẻ nhân từ lại chứa sự thăm dò không thể dò được tận đáy mắt.
“Lúc trước trong trung tâm thực nghiệm từng có nghiên cứu viên phân tích trùng mẫu, ghi chép được văn tự, là một vài tín hiệu cầu cứu. Tuy rằng do nguyên nhân nào đó mà bị gián đoạn, nhưng mục đích ngươi đến nơi này hẳn là vì trùng mẫu đi. Ngươi nói những lời vừa rồi, chắc chắn là đã từng gặp qua trùng mẫu, hơn nữa còn biết làm sao mang ‘thần’ rời đi.”
Thích Yến nghe y lải nhải mấy câu vô nghĩa mà không nói một lời.
Hector thong thả mở miệng: “Chúng ta có thể đưa ra lợi thế gì, điều đó phải xem As các hạ muốn cái gì.”
“Nếu ta nói, ta muốn các ngươi bị hủy diệt thì sao?”
Thích Yến mỉm cười nói ra suy nghĩ của mình, nhìn Hector từng chút từng chút thu lại nụ cười nơi khóe miệng.
“Xem ra, không có gì để nói tiếp rồi.”
“Có chứ, chẳng qua là xem các ngươi có bằng lòng đưa ra hay không thôi.”
Hector lạnh nhạt nhìn vẻ mặt cười giả tạo trong giao diện: “As các hạ nói đùa rồi, chúng ta thật ra không nhất thiết phải dùng đến binh khí đối đầu nhau.”
Thích Yến nhướng mày: “Ta cũng không cho rằng chúng ta có khả năng đứng cùng một chiến tuyến.”
“Vậy thì ta chỉ có thể nói xin lỗi với hài tử của ta thôi.”
Nói xong, Hector cắt đứt liên lạc.
Fellnax đóng giao diện lại, khẽ nhíu mày suy tư: “Tuy ta không hiểu rõ gã, nhưng gã không thể nào dễ dàng từ bỏ như vậy.”
Thích Yến nhéo tay y như để trấn an, hướng y mỉm cười: “Bất kể bọn họ còn âm mưu gì, mọi thứ cũng sắp kết thúc rồi. Ta đã để Steven kích hoạt hấp thụ ánh sáng mà Gero dùng để bố trí phòng ngự, mấy tọa độ lãnh địa tinh của những gia tộc khác cũng đã bị ánh sáng hấp thu, còn bên Carlo thì vừa vặn ‘mất’ đi một đám quân… hỏa.”
“Fellnax, chúng ta đã làm quá đủ rồi, những chuyện còn lại, cứ để chính bọn họ tự giải quyết đi.”
Lông mày Fellnax dần dần giãn ra, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phủ đầy sương mù, trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác bình lặng, chậm rãi gật đầu.
“Lần tiếp theo quỹ đạo tinh di chuyển khi nào?”
Thích Yến nhìn nghiêng gương mặt y, nét mặt dần dần mềm lại, trong đôi mắt màu nhạt của hắn tràn đầy hình bóng Fellnax, ánh sáng lấp lánh như có vô số vì sao rực rỡ.
Đang định mở miệng nói gì đó, sương mù bao phủ rừng rậm bỗng dần tan biến, nhưng bầu trời trên đỉnh đầu vẫn đen đặc nặng nề như cũ.
Ngẩng đầu nhìn lên, tầm mắt có thể thấy được toàn là chiến hạm màu đen.
Kỳ lạ là, những hạm đội này lại bày ra thế trận như thể hai phe giằng co.
Có vài chiến hạm mang dấu hiệu của một số gia tộc, hỏa lực dường như không mấy dồi dào. Phía đối diện, vậy mà lại là Hiệp hội quân đoàn.
Lông mày Thích Yến dần nhíu lại, sau đó nghe thấy Fellnax mở miệng: “Bọn họ muốn ẩn mình sau tấm màn.”
“Tựa như năm xưa dùng Đặc Mỗ làm đầu tàu cho loài trùng, âm thầm làm đảo lộn cả thế giới này.”
“Chúng ta đánh cược đi, Fellnax.”
“Nói nghe thử xem.”
“Ta cược lần này bọn họ không thể ngóc đầu trở lại.”
Giọng cười khẽ phát ra từ quân thư, trong đôi mắt đỏ thẫm kia chứa đầy thú vị và ý cười:
“Vậy ta cược bọn họ sẽ thành công.”
Thích Yến trừng mắt nhìn y, khóe môi chậm rãi cong lên: “Vậy tiền đặt cược phải định thế nào cho ổn đây?”
Fellnax nhướng mày: “Giao cho ngươi quyết.”
“Vậy thì… nếu ta thắng, em gả cho ta.”
“Vậy nếu ngươi thua thì sao?”
“Ta cũng gả cho em.”
“Thương vụ này nghe thế nào cũng không thấy lỗ.”
【…ngươi rốt cuộc có định quay về không】
(âm thanh truyền đến nhưng Thích Yến không để tâm)
Thích Yến không để ý đến thần, chỉ khẽ cong khóe môi, trong khi ánh sáng đạn lửa của hai phe giao chiến phản chiếu vào mắt hắn, khiến đôi mắt ấy như được nhuộm rực: “Vậy em lựa chọn như thế nào? Thượng giáo?”
Fellnax ngẩng cằm, vươn tay ra: “Ta nhớ hình như vừa rồi là ta hỏi ngươi trước.”
Thích Yến đưa tay nắm lấy bàn tay thon dài ấy, cúi đầu hôn lên trán y:
“Đạn pháo nổ tung tinh cầu cũng có thể coi là vì sao.”
Vừa dứt lời, đạn pháo vừa được phóng ra lập tức khựng lại giữa không trung, những chiến hạm đang rơi xuống một nửa cũng giống như bị ai đó ấn nút tạm dừng.
Thế giới bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng. Trong lồng ngực Fellnax cũng lặng ngắt không còn hơi thở, toàn bộ thế giới như thể bị đóng băng.
Thời gian, không gian – toàn bộ đều đình trệ.
Thần, đã giáng lâm.
Toàn bộ thế giới bị nhuộm thành một tầng sắc xám mờ. Âm thanh trầm thấp ù ù vang lên từ đỉnh đầu, từ bốn phương tám hướng, từ trong tim, từ tận sâu linh hồn, là tiếng thở dài mà không thể hiểu được.
Không trung như đang từng chút từng chút hạ xuống, từng điểm từng điểm ép sát mặt đất, chậm rãi, trùng khớp.
Sau đó, Thích Yến nhìn xuyên qua không trung, mơ hồ thấy được một tầng không trung khác.
“Kaw koj ob lub qhov muag thiab tsis saib ncaj nraim tom ntej.”
(Nhắm mắt lại, đừng nhìn thẳng về phía trước.)
“Đây là ngôn ngữ của các ngươi sao?”
Từ khi thoát khỏi đoạn ý thức của Marta, Thích Yến đã muốn hỏi câu này, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội. Lần này… có lẽ cũng là lần cuối cùng có thể hỏi.
“Tsis tau, koj tsis tau hnov peb hom lus, nws tseem nyuam qhuav automatically txhais ua ib daim ntawv uas koj yuav to taub.”
(Không phải, ngươi không thể thật sự nghe được ngôn ngữ của chúng ta, nó chỉ là tự động chuyển hóa thành một dạng mà ngươi có thể hiểu được thôi.)
Thích Yến gật đầu: “Ta cần phải làm gì?”
“Xav tias cov hnub qub, ces rub tawm koj rab riam.”
(Cảm thụ các vì sao, sau đó rút đao của ngươi ra.)
Thích Yến cố gắng lý giải lời y nói, nắm lấy tay Fellnax, nỗ lực đi cảm thụ.
Nhưng trong thời không bị đình trệ ấy, đến cả gió cũng không có, chỉ còn tiếng thì thầm thấp thoáng của Đức Vưu Tư vang vọng.
Nếu Fellnax không bị thời không ngưng lại, y hẳn đã có thể thấy tinh thần lực màu kim của Thích Yến từng điểm từng điểm chảy ra từ giữa trán hắn, chậm rãi quấn quanh toàn thân, rồi lan tỏa ra xung quanh.
Từ từ, Thích Yến “thấy” được — không phải bằng mắt thường, mà bằng một dạng cảm giác kỳ diệu khác, một sự nhìn thấy của ý thức.
Hắn nhìn thấy, ở hướng trạm nghiên cứu, có một nhóm điểm sáng năng lượng đang từ từ bay tới, không ngừng phát ra ánh sáng nhạt. Trong đó có một vài nhóm năng lượng lẫn lộn với những khối thịt thối rữa hỗn loạn.
Là Marta.
Sau đó hắn nhìn thấy Đức Vưu Tư.
Hắn không cách nào hình dung được hình thái của Thần. Thần vượt xa mọi giới hạn nhận thức của hắn, vượt khỏi mọi thứ có thể diễn đạt bằng lời.
Đức Vưu Tư dường như chú ý tới hắn, khẽ gật đầu chào.
Hắn bắt đầu nhìn về phía trước — thấy được thời gian và không gian, thấy được duy độ, sinh mệnh, cũng thấy được văn minh.
Nhưng tất cả những gì hắn thấy, hắn đều không thể diễn đạt, vì không có bất kỳ khái niệm nào trong nhận thức của hắn có thể dùng để mô tả những thứ tương tự như vậy.
Đột nhiên, giữa trán hắn truyền đến một trận lạnh buốt, chắn lại tầm nhìn của hắn.
“Đừng nhìn về phía trước nữa, nếu tiếp tục, tư duy ngươi sẽ bị thăng cấp, sau đó vĩnh viễn bị quy tắc loại trừ khỏi Địa Cầu hoặc Ares.”
Thích Yến thu hồi “tầm mắt”, chuyển hướng nhìn về một phương khác.
Xuyên qua một đám hỗn độn các hạt và đường tuyến, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy được “ngôi sao”, nằm ở chỗ sâu nhất trong một thông đạo đen ngòm.
“Nrhiav tau nws sai sai.”
(Nhanh như vậy đã tìm thấy rồi.)
Âm thanh của Đức Vưu Tư vang lên, như đang chỉ dẫn.
“Ua rau nws nyob rau hauv, ces kos ib rab riam thiab txiav lub hnub qub.”
(Dẫn y vào trong, sau đó rút đao ra, chém vào ngôi sao kia.)
Thích Yến siết chặt tay Fellnax, “tầm mắt” hắn vừa chạm thấy y thì đột nhiên sững người đứng tại chỗ.
Đức Vưu Tư thấy hắn dừng lại, phát ra một tiếng cười nhẹ.
“Nws plig yog li kub.”
(Linh hồn của y thật sự nóng bỏng.)
Thu lại “tầm mắt”, Thích Yến cất bước đi về phía ngôi sao kia.
Khi hắn càng tiến sâu vào, thế giới dần dần khôi phục âm thanh — tiếng đạn pháo nổ vang vọng từ nơi xa, gió bắt đầu luân chuyển, mang theo hương thơm từ hạt đỗ tràn vào xoang mũi.
“Thích Yến?”
Giọng nói quen thuộc vang lên. Thích Yến kéo tay y, cuối cùng cũng mở mắt ra.
Quay đầu lại, hắn chỉ thấy Fellnax.
“Fellnax, theo ta đi.”
“Được.”
Trường đao xé gió, “ngôi sao” không ngừng mở rộng. Thích Yến kéo Fellnax bước vào.
Sau đó, hắn nhìn thấy pháo hoa.
Chính văn hoàn.
