Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 64: Khi mọi chân tướng được công bố khắp thiên hạ
Lúc mở mắt ra một lần nữ, hắn đang được Fellnax cõng trên lưng.
Nhìn vị trí xung quanh thì rõ ràng đã trở lại A Đà Tư Mật Lâm,Balakra cũng đang ở bên cạnh bọn họ.
Thích Yến vỗ vỗ bả vai Fellnax, ý bảo mình đã tỉnh lại.
Fellnax lập tức thả hắn xuống, lông mày đang nhíu chặt cũng khẽ giãn ra: “Ngươi tỉnh rồi.”
Thích Yến gật đầu, nhìn thấy trong mắt y vẫn còn vương nỗi lo lắng, lòng hắn bỗng mềm nhũn, nhẹ nhàng cười, cúi đầu hôn khẽ lên môi y một cái: “Xin lỗi, khiến em lo lắng rồi.”
Cảm xúc căng thẳng bao phủ quanh Fellnax dần dần dịu xuống, Thích Yến cũng chậm rãi rời khỏi vòng tay y.
Fellnax chăm chú nhìn hắn thật lâu, sau khi xác định hắn thực sự không sao mới nhẹ nhàng thở ra.
Balakra ở bên cạnh vẫn nhìn chằm chằm hai người không rời mắt.
“Sao ngươi lại đột nhiên ngất xỉu vậy?”
Thích Yến đan ngón tay mình vào kẽ tay y, nhẹ giọng đáp: “Không rõ lắm, chỉ là đột nhiên tiến vào thần thức, nhìn thấy một vài thứ.”
Fellnax nghe ra được hắn đang nói đến ai, lông mày khẽ nhíu lại: “Ngươi thấy gì?”
Thích Yến ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thẳng qua lớp sương mù phía sau, như thể nhìn xuyên qua tầng hơi nước bên ngoài, hướng thẳng vào sâu bên trong.
“Ta thấy được, nguyên nhân của tất cả.”
Hắn dùng giọng điệu bình thản, đơn giản kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ban đầu, từng chi tiết được tóm gọn, khi câu cuối cùng vừa kết thúc, không khí chung quanh lập tức rơi vào yên lặng.
Balakra cuối cùng cũng mở miệng nói câu đầu tiên từ lúc cả nhóm hội tụ đến nay: “Những gì ta điều tra được chỉ là bọn họ đã thả xuống trùng được tạo ra từ trùng và viết lại liên kết gien… không ngờ còn có cả những chuyện như vậy…”
Gã thật sự không tìm được lời nào để miêu tả cho hết sự kinh ngạc và chấn động trong lòng.
Gã biết trong khu A của phòng thí nghiệm có một cấp bậc cơ mật tối cao được gọi là “Quái vật”, nhưng lại không ngờ rằng “Quái vật” ấy đến từ mấy ngàn năm trước, thậm chí là sinh vật chỉ tồn tại trong thần thoại mịt mờ – “Trùng mẫu”.
Fellnax trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi mở miệng:
“Cho nên bọn họ không ngừng lật đổ chính quyền, không ngừng tạo ra thống khổ và t·ai n·ạn, tất cả chỉ là vì muốn nắm chặt lợi ích trong tay chính mình.”
“Ngay cả việc bảo hộ trùng đực, giương cao ngọn cờ của phú quyền Đặc Mỗ, cũng chẳng qua chỉ để củng cố quyền lực vào trong tay họ mà thôi.”
“Đúng vậy.”
Thích Yến đưa ra câu trả lời.
Trước kia hắn đã từng nghĩ đến nhiều khả năng khác nhau, nhưng khi chân tướng thực sự phơi bày ra trước mắt, hắn lại cảm thấy điều đó vô cùng hoang đường — thế nhưng ngẫm lại thì vốn dĩ phải là như thế.
Tham lam. Bất kính. Tùy tiện làm bậy. Đảo điên. Ngạo mạn. Che giấu. Đổ vỡ.
Hắn không rõ vì sao Trùng tộc lại phản kháng Trùng mẫu, cũng không rõ tại sao Marta – vốn là sinh vật cao duy – lại trở thành con cá nằm dưới đao của bọn họ. Nhưng những điều ấy, đến hiện tại, đều không còn quan trọng nữa.
Nhìn số lượng trùng trong phòng live stream không ngừng tăng lên, Thích Yến đem toàn bộ tội ác phủ bụi kia phơi bày ra ngoài ánh sáng.
Chiến hạm của năm đại gia tộc đã đến Trạch Cách Tinh.
Thích Yến quay sang nói với Balakra:
“Ngươi đi theo lộ tuyến Fellnax đã chỉ, rời khỏi nơi này. Năm đại gia tộc đã lần theo dấu tới rồi.”
Balakra nhìn hắn thật sâu, gật đầu, xoay người rời đi ngay không chút do dự.
Sau khi gã đi, Thích Yến lấy toàn bộ báo cáo thí nghiệm mà hắn thu được từ khu C trong không gian, bày hết lên mặt đất, bắt đầu lần lượt kiểm tra từng phần một.
“Ngươi đang tìm cái gì?” – Fellnax hỏi.
“Phần báo cáo của em.” – Hắn đáp.
Fellnax lập tức điều chỉnh giao diện ánh sáng của trí não, kéo dữ liệu ra:
“Ở đây.”
Thực nghiệm đánh số: Ne-α-999
Địa điểm thực nghiệm: Phòng thí nghiệm khu cấm cấp CSL-5
Chủ nhiệm nghiên cứu: Dr. █████
I. Mục đích thực nghiệm
Th·i th·ể của Trùng mẫu (danh hiệu: X) gần đây xuất hiện lượng lớn vật chất không rõ nguồn gốc, hoạt tính tế bào gia tăng dị thường (xem Phụ lục A). Thực nghiệm này nhằm thông qua biên tập gien để tạo ra một sinh vật chuyên biệt gọi là “Thí thần giả” (danh hiệu: Infernus), lợi dụng đặc tính sinh học của sinh vật này để hoàn toàn phân giải th·i th·ể của Trùng mẫu.
II. Tài liệu và phương pháp thực nghiệm
1. Tài liệu
- 1. Tế bào mẫu X: Lấy từ cơ thể X, phân tích được tế bào kích thước 3μm, tế bào 1μm không thể phân tích được.
- 2. Gien mẫu Trùng tộc: Tế bào miễn dịch của Hector· Osses.
- 3. Vật dẫn: Hệ thống biên tập gien GRISPR.
- 4. Khoang nuôi dưỡng: Dịch sinh học hoạt tính.
Ở phần sau, Thích Yến tùy ý lật xem vài tờ, phần lớn đều là ghi chép các số liệu cơ thể và đột biến gien của Fellnax.
Hắn không khỏi sững người, cảm thấy lưỡi khô đắng:
“Bọn họ… vậy mà lại muốn dùng em phân giải th·i th·ể của Trùng mẫu.”
Ngay khoảnh khắc đó, Thích Yến cảm thấy khó mà tin nổi.
Fellnax cười lạnh một tiếng:
“Bởi vì số liệu thực nghiệm then chốt nhất về Trùng mẫu đã bị tiêu hủy, bọn họ sợ bản thân sẽ không thể kiểm soát được th·i th·ể của Trùng mẫu.”
“Ồ?” – Thích Yến nhướn mày.
“Balakra nói, trung tâm dữ liệu ban đầu đã được chế thành chip và cấy vào trong mỗi một thế hệ tuyến thể thuần chủng của gia tộc Đặc Mỗ. Một khi chip bị tiêu hủy, toàn bộ dữ liệu sẽ bị xoá sạch.”
“Thuần chủng…”
Thích Yến lặp lại hai chữ đó, dư âm như đọng mãi trong lòng.
Sắc mặt Fellnaxcũng trở nên u tối, đầu lưỡi khẽ quét qua răng nanh:
“Đúng vậy. Từ đầu đến cuối, tuyến thể thuần chủng không từng bị ‘trùng tạo trùng’ làm ô nhiễm huyết mạch. Nhưng cuối cùng, lại bị chính gia tộc có nguồn gốc từ trùng tạo trùng phản bội.”
Thích Yến trầm mặc, trong lòng không khỏi sinh ra cảm khái.
Cùng lúc đó, trên Tinh Võng đã hoàn toàn nổ tung:
【Cái gì cơ?! Trùng mẫu thật sự tồn tại à?!】
【Chẳng phải chỉ là thần thoại thôi sao? Hóa ra là thật?!】
【Cho nên trước kia bọn họ đè đầu trùng cái chúng ta xuống chính là vì chuyện này sao?!】
【Tôi đã nghi rồi, sao số lượng trùng đực lại ít đến kỳ lạ như thế…】
【Lẽ ra tôi có thể không bị rối loạn tinh thần hải! Tôi có thể tự do bay lượn, không cần gả cho cái thằng ngu hiện tại!】
【Điên rồi, điên thật rồi, thế giới này rốt cuộc là cái quái gì vậy?!】
【Tại sao lịch sử lại bị che giấu?!】
【Tại sao lại tạo ra gien khuyết tật trong chúng ta?! @trùng vương đặc trợ @tối cao toà án @quân sự hiệp hội @đệ nhất quân đoàn đoàn trưởng @đệ nhị quân đoàn đoàn trưởng…】
【Đám trùng lúc trước còn nghi ngờ As đâu rồi? Lăn ra đây trả lời đi!】
【Tôi thề, một kênh phát sóng trực tiếp khác đang chiếu cảnh trong Bá rừng rậm, cái xúc tu kia là cái quái gì vậy?!】
【Đáng ch·ết! As ở đâu rồi, tụi tôi muốn đi cứu hắn!】
【Tôi nghĩ chủ bá chắc không cần các người cứu đâu, không có ý gì khác, chỉ là tôi thấy không nên để lộ vị trí của As.】
【Đúng vậy, đám quý tộc kia hiện giờ bị l*t s*ch, chắc chắn sẽ không buông tha cho As!】
【Trùng mẫu chứng giám! Ta là tr·ùng ở Trạch Cách Tinh, nơi này thật sự xuất hiện rất nhiều chiến hạm, ta thấy cả Hiệp hội quân đoàn lẫn gia tộc Lucian đang giằng co đối đầu nhau!】
【Bọn họ tới Trạch Cách Tinh là vì As sao?!】
【Ta nhìn khu rừng kia rất giống A Đà Tư Mật Lâm, đó là cấm địa của Trạch Cách Tinh!】
【Không được, tuyệt đối không thể để As rơi vào tay bọn họ! As đã rất vất vả mới có thể vạch trần tất cả những thứ này, nếu As ch·ết rồi, chúng ta sẽ hoàn toàn trở thành súc vật bị đám quý tộc kia tùy ý xâu xé!】
【Tôi đã mua vé đến Trạch Cách Tinh!】
【Những tr·ùng của Trạch Cách Tinh! Lần này phải trông cậy vào các ngươi rồi!】
【Trông cậy cái đầu nhà ngươi! Bọn chúng ít nhất điều động hơn một trăm chiến hạm, chúng ta xông lên cũng chỉ là đồ ăn cho pháo thôi!】
【Con tr·ùng ngu! Lão tử đếm được ít nhất 310 chiến hạm rồi đấy!】
【Mẹ kiếp! Oanh tạc toàn bộ khu Song Tử Tinh cũng không cần đến từng ấy chiến hạm!】
【Cho nên điều này càng chứng minh lời As nói đều là thật!】
【Đồng bào! Chúng ta còn muốn tiếp tục im lặng sao?!】
【Nhưng chúng ta có gì? Chúng ta có thể làm được gì?!】
【Một con tr·ùng có thể không làm được gì, nhưng hàng ngàn, hàng vạn, hàng trăm triệu tr·ùng thì sao?!】
【Chúng ta không giúp được As, nhưng tuyệt đối không thể kéo chân hắn!】
【Xông vào đàn ******** này đi——!!!】
Trong khi đó, tại chiến hạm trung ương—
Hector·Osses nhìn tin tức đầy sắc màu đang cuồn cuộn trên Tinh Võng, sắc mặt u ám đến cực điểm.
“Đóng tinh võng! Ngươi đờ người ra đó làm gì?!”
Tiếng gào to của Victor vang lên, phá vỡ không khí căng thẳng trong khoang chỉ huy.
Lucian cố nén lại cú tát suýt giáng xuống, nghiến răng nghiến lợi quay đầu rít qua kẽ răng:
“Ngươi tưởng chúng ta không muốn à?! Là không đóng nổi, đồ ngu!”
Tất cả các sĩ quan cấp cao đều siết chặt nắm tay, giọng nói độc ác chen qua từng kẽ răng nghiến:
“Tới nơi rồi thì trực tiếp oanh tạc cho ta!!”
Hector trầm mặc, nắm tay siết chặt đến mức run lên khe khẽ.
“Chỉ cần Zarlak ch·ết, mọi chuyện sẽ lại bình ổn. Chúng ta dùng thêm chút thủ đoạn nữa, đám tiện dân kia vốn dễ quên và ham sống, chuyện này rồi cũng nhanh chóng bị chôn vùi.”
“Bọn họ đã phát hiện rồi.”
Gia chủ Oren, người vẫn luôn giữ im lặng, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng y khàn khàn, nặng nề.
Khóe mắt Lucian như muốn nứt toạc, trừng mắt nhìn y:
“Phát hiện thì sao?!”
Oren chỉ lặng lẽ nhìn y thật sâu:
“Các ngươi còn chưa rõ sao? Bọn họ đã thức tỉnh rồi. Chúng ta đã thua.”
“Ngay từ khoảnh khắc số liệu trung t bị công khai, át chủ bài trong tay chúng ta cũng đã biến mất. Không chỉ Zarlak đối đầu với chúng ta – mà toàn bộ đám trùng ngoài kia đều đang chống lại chúng ta.”
Ánh mắt mờ đục của y quét qua từng vị đang ngồi trong phòng:
“Bảo thạch đỏ bên ngoài đã ngang ngược lộng hành suốt thời gian dài như vậy, trong lúc chúng ta chỉ biết ngồi yên hưởng lạc những năm qua, bọn họ đã sớm thừa cơ giấu dao dưới vương tọa của chúng ta.”
“Ngay từ đầu, việc đánh sập Đặc Mỗ Tinh đã là một sai lầm.”
“Đủ rồi!”
Hector gầm khẽ, ánh mắt lạnh băng quét thẳng về phía Oren:
“Ngươi nói mấy lời mã hậu pháo này lúc này có ích gì? Thay vào đó, tốt hơn nên suy nghĩ xem chúng ta nên làm gì tiếp theo.”
“Cuối cùng thì… cái tên Zarlak·As đó—”
Hắn nghiến răng, dứt lời bằng một tiếng gầm giận dữ, trong mắt ánh lên vẻ tàn bạo.
Kado hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng:
“Ta nghi ngờ… hắn có liên hệ với Trùng mẫu.”
Cả phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.
“Hắn xuất hiện quá đột ngột, toàn bộ hành động đều giống như chỉ nhằm vạch trần tất cả những thực nghiệm kia. Hắn sở hữu kỹ thuật vượt xa chúng ta.”
“Hơn nữa,” một người trầm giọng nói, “Betchar·Gero Dea kể rằng, lần trước khi oanh tạc hắn, tuy sau đó bị Fellnax ngăn cản, nhưng Zarlak lại… không hề bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều lập tức liên tưởng đến số liệu thực nghiệm ban đầu về Trùng mẫu. Sắc mặt mỗi người càng thêm trầm trọng.
“Thật sự… không còn cách nào sao?”
“Hừ! Thì sao chứ?” Một giọng nói đầy căm phẫn vang lên. “Gi·ết không ch·ết hắn thì giết những trùng khác! Hắn không phải muốn cứu vớt thế giới à? Vậy thì để hắn tận mắt nhìn thế giới này tan vỡ!”
“Ngươi điên rồi à?!”
“Ta không điên. Ta rất tỉnh táo. Ngươi cũng thế. Các ngươi cũng vậy, chẳng phải sao?”
Không khí lập tức rơi vào trầm mặc một lần nữa. Một hồi lâu sau, một tiếng nói khô khốc, phấn khởi vang lên.
Victor nghiến răng, nhổ một ngụm nước bọt:
“Hắn dám hùng hổ đối đầu, thì làm đi!”
“Các ngươi tự mà làm. Ta sẽ không tham dự.” Đó là giọng của Oren.
Lucian lạnh lùng liếc y một cái, ánh mắt lướt một vòng quanh cả phòng:
“Những người còn lại, các ngươi nghĩ sao?”
Ngón tay Hector không ngừng gõ lên tay vịn ghế, sự táo bạo giữa đôi mày dần tan đi, chỉ để lại vẻ lạnh lùng như băng:
“Nếu ngươi cảm thấy sống đủ rồi, thì tự mình đi tìm ch·ết đi.”
Lucian bật cười lạnh:
“Thế nào? Đợi bảo bối nhi tử của ngươi mang theo tình lang đến gi·ết ngươi sao?”
Một đôi mắt sâu thẳm vô đáy, bình tĩnh mà lạnh lẽo, lặng lẽ nhìn thẳng vào gã.
Sau lưng Lucian, mồ hôi lạnh không biết từ lúc nào đã chảy ròng ròng xuống sống lưng.
“Đủ rồi.”
Kado trầm giọng mở miệng. Hector cuối cùng cũng dời mắt, chậm rãi cất tiếng:
“Ngươi định để cả cơ nghiệp mấy chục năm qua bị một tên mao tặc phá nát trong tay mình? Trong đầu ngươi có óc hay phân vậy?”
“Ngọc nát đá tan chỉ là lựa chọn của kẻ yếu.”
Nắm tay Lucian siết đến phát ra tiếng kêu răng rắc, cuối cùng vẫn không ra tay. Y chỉ cắn chặt răng, ánh mắt gắt gao khóa chặt Hector:
“Vậy gia chủ Osses… có cao kiến gì?”
Hector thở dài một hơi:
“Đi đến bước đường hôm nay cũng không phải không có nguyên nhân. Chúng ta – những gia tộc này – thật sự càng ngày càng sa sút.”
“Ngươi bớt ngụy biện đi, Hector, đừng tưởng ngươi thật sự tính toán đâu ra đấy.”
Kado lạnh giọng cắt ngang.
Hector hừ lạnh, liếc hắn bằng ánh mắt khinh miệt:
“Thua thì thua, chúng ta cũng không phải chưa từng trải qua bóng tối. Chỉ là ngủ đông mà thôi. Trước đây cũng đã bố trí mai phục, vẫn còn có thể dùng được.”
“Kia…” – Có người ngập ngừng hỏi.
“Đương nhiên, không phải bây giờ liền từ bỏ.” Hector dứt khoát.
“Trước tiên đi đàm phán với Zarlak, nếu thành công, năm đại gia tộc vẫn có thể tiếp tục vinh quang. Nếu không thể hợp tác…”
Ánh mắt hắn lóe lên tia âm hiểm.
“Thì năm đại gia tộc cũng không phải không thể trở thành nền móng dựng nên thánh tượng cho hắn.”
“Chỉ là, nền móng đó dùng vật liệu gì, khi nào sụp đổ — đều là do chính chúng ta quyết định.”
Kado trầm mặc giây lát rồi dần dần gật đầu.
Oren thở dài một hơi thật sâu, giọng nói khàn đục mà tang thương:
“Ta rốt cuộc cũng hiểu, vì sao năm đó Đặc Mỗ lại ch·ết nhanh như vậy.”
“Vậy đáp án của ngươi thì sao, Oren?” Kado hỏi, giọng trở nên nặng nề. “Ngươi vẫn còn một cơ hội.”
Đôi mắt vẩn đục của Oren lặng lẽ nhìn qua lớp kính khoang thuyền ra cảnh sắc bên ngoài.
Y chống quải trượng, chậm rãi đứng dậy.
“Gia tộc Oren… đã hưởng đủ vinh quang rồi.”
Khi câu nói cuối cùng kết thúc, y rút ra một thanh kiếm từ trong quải trượng, thẳng tay đâm vào ngực mình.
Máu phun trào, đôi mắt vẩn đục chậm rãi nhắm lại.
Cùng lúc đó, ở tận Thánh Tháp Tư, trí não của Darren nhận được một tin nhắn ngắn.
