Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 52: Người quen
Ngày hôm sau Thích Yến tỉnh lại thì đã là hai giờ chiều, Fellnax từ sớm đã rời nhà, không biết đi đâu. Lúc hắn ngáp dài đi xuống lầu, quản gia lập tức mang bữa sáng đã nguội đi hâm lại.
Thích Yến nhướng mày.
[Cuộc sống xa xỉ của quý tộc, hai giờ chiều mà vẫn còn bữa sáng để ăn.]
【Quân thư kia đã dặn dò qua rồi.】
Khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên, Thích Yến tùy ý dựa vào tay vịn cầu thang uống một ngụm nước ấm, ánh mắt trong trẻo mà sâu lắng.
[Ta nhớ là ngươi còn nợ ta một điều kiện.]
【······】
【Ngươi muốn cái gì?】
[Ngươi đã có thể mang ta từ địa cầu đến cái chỗ quỷ quái này, thì cũng phải có khả năng mang một sinh mệnh ở nơi này trở lại địa cầu chứ?]
【Ngươi muốn đưa quân thư đó về?】
[Ừ.]
【Ta không nghĩ y sẽ đồng ý.】
[Chuyện đó không cần ngươi lo.]
【Được thôi.】
[Hợp tác vui vẻ.]
Đặt ly nước thủy tinh lên tay vịn cầu thang, Thích Yến xoay người về phòng thay quần áo, rồi lại xuống lầu bắt đầu dùng bữa sáng đến trễ của mình.
Đợi đến lúc ra khỏi nhà thì đã gần bốn giờ chiều, trùng ở thời gian tan tầm đông đúc huyên náo, cũng có một vài trùng đang nhàn nhã tản bộ.
Từ sau khi Tinh Võng đóng cửa, số lần và thời gian trùng tộc ra ngoài đều nhiều hơn trước.
Thảnh thơi đi ngang qua một quảng trường, cuối cùng Thích Yến tìm được một quán cà phê trông không tệ, uống trà chiều, hiếm khi được thư thả như vậy.
Nhìn ra ngoài cửa sổ nơi trùng tộc muôn hình muôn vẻ qua lại, Thích Yến nhấp nhẹ ngụm trà hoa nhài sánh với tơ lụa phô mai, đôi con ngươi nhạt màu thích ý nheo lại.
[Từ trước đến nay, điều duy nhất ta cảm thấy Trùng tộc đáng được khen ngợi chính là thời gian tan tầm của bọn họ.]
Buổi chiều dễ khiến người ta mệt mỏi, không nên là thời gian đi làm.
Buổi tối thì càng không nên, vì phải ngủ.
Buổi sáng tinh thần không tốt, cũng không nên đi làm.
【….Đó chỉ là ở Thánh Tháp Tư thôi, những nơi khác vẫn phải tăng ca như thường.】
Thích Yến bật cười thấp, tiếng cười khàn nhẹ vang lên từ cổ họng, vẻ mặt tùy ý: “Giá trị thặng dư thì ở đâu cũng được chào đón như nhau cả.”
“Chỉ là thế giới này dị dạng và tr*n tr** hơn một chút.”
“Zarlak?”
Nụ cười trên mặt Thích Yến vụt tắt, hắn cụp mắt che đi lạnh lẽo nơi đáy mắt, không để tâm đến âm thanh truyền đến từ phía sau.
“Không phải sao?”
Giọng nói ấy thì thầm, sau đó bị một tiếng quát lạnh ngắt cắt ngang.
“Ngươi đang làm gì?”
Âm thanh ban đầu lập tức đáp lại, ngữ khí mang theo run rẩy: “Xin, xin lỗi.”
Tiếng xe lăn lăn bánh vang lên, động tác chuẩn bị rời khỏi góc khuất tầm mắt của người khác đột nhiên dừng lại. Thích Yến nhìn thấy một mái tóc màu cam quen thuộc, cùng với cánh tay lộ ra trên xe lăn – vết sẹo và những mảng bầm tím trên đó vô cùng rõ ràng.
Thích Yến híp mắt lại, ngồi xuống lần nữa, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm chậm rãi.
Thiếu niên mắt màu xanh cam đẩy chiếc xe lăn đến vị trí chếch đối diện với Thích Yến. Trùng ngồi xe lăn đưa lưng về phía hắn, nhưng thiếu niên thì lại chính diện nhìn thấy mặt hắn. Động tác trên tay chợt dừng, đồng tử co rút, môi khẽ mấp máy.
Khóe miệng Thích Yến mang theo nụ cười có phần nghiền ngẫm, giơ ly cà phê ra hiệu về phía Alonak.
Trùng ngồi xe lăn gọi Alonak mấy tiếng nhưng không nhận được phản hồi thì nhíu mày chặt lại. Gã theo ánh mắt của thiếu niên nhìn về sau, tầm nhìn của trùng có mắt cơ khí giả soi quét võng mạc quét thấy hắn. Kalani·Gero Dea trợn to mắt, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập, siết chặt cánh tay máy đến mức vang lên tiếng kim loại nứt vỡ.
Nụ cười bên môi Thích Yến dần dần phai nhạt, ánh mắt cũng trở nên ngày càng lạnh nhạt.
Tên xui xẻo này, vẫn chưa chết à.
Alonak mấp máy môi, trong lòng có đến cả vạn câu muốn nói, nhưng khi đến bên miệng thì một âm tiết cũng không thốt ra được.
Chú ý đến sự hỗn loạn bên cạnh, y hoảng hốt hoàn hồn lại, lập tức quỳ xuống, run rẩy đưa tay muốn nắm lấy cánh tay máy đang siết chặt kia. Nhưng lại bị mạnh mẽ đẩy ra, ngã sấp xuống đất. Mái tóc cam dài rũ xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt y. Y không hề rên một tiếng, lại một lần nữa bò dậy, quỳ xuống bên chân Kalani.
Rõ ràng là nước mắt đã muốn rơi ra, nhưng trên mặt lại còn cố gắng nở nụ cười lấy lòng:
“Hùng chủ, bác sĩ dặn ngài không được để cảm xúc kích động.”
Thích Yến như đang suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt dừng lại ở vở kịch đã thu hút sự chú ý của không ít trùng xung quanh. Hắn nhìn Kalani đẩy Alonak ra lần nữa, sau đó tự mình đẩy xe lăn tiến về phía hắn.
Alonak lập tức đứng dậy, vội vàng đón lấy xe lăn, cúi mình chào Thích Yến:
“Xin lỗi, tiên sinh, ta vừa rồi nhận nhầm trùng. Ngài có thể tạm thời rời đi được không? Sau đó ta sẽ gửi tới ngài lời xin lỗi và bồi thường.”
Alonak – gầy đi rất nhiều – điên cuồng dùng ánh mắt ra hiệu cho Thích Yến, trong mắt lục sắc ảm đạm đầy cầu xin và hối lỗi.
Thích Yến im lặng, không rời đi. Hắn chỉ tiến lên hai bước, chậm rãi ngồi xổm xuống, từ từ ghé sát vào Kalani. Cảm nhận được thân thể đối phương đột ngột cứng đờ, khóe môi hắn càng nhếch lên.
“Vẫn chưa chết à?”
Giọng nói của hắn rất thấp, cực kỳ thấp, dường như không phải vang bên tai mà là từ nơi vực sâu vọng tới.
Mắt cơ khí giả của Kalani gần như muốn bật ra khỏi hốc mắt, thân thể run lên không ngừng, thậm chí quên luôn cả hô hấp.
Thích Yến khẽ cười, chậm rãi đứng dậy. Trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa vừa đủ, cúi người về phía Alonak:
“Không sao, trên thế giới này có rất nhiều trùng có gương mặt giống nhau, ta cũng không quá để ý. Nhưng mà vị tiên sinh này, vết thương trên tay ngươi có lẽ nên đi bác sĩ khám qua. Bệnh viện Đệ Nhất rất có kinh nghiệm trong việc điều trị vết thương ngoài da.”
Alonak chợt cúi đầu, kéo tay áo để che vết thương trên cánh tay, hoảng loạn đến luống cuống tay chân.
Thích Yến bình tĩnh nhìn y hai giây, rồi mới nở nụ cười nhẹ nhàng chào tạm biệt.
Ánh mắt của Kalani vẫn luôn dõi theo hắn không rời, Thích Yến cười càng rạng rỡ, giơ hai ngón tay chỉ vào huyệt Thái Dương của mình, làm khẩu hình một tiếng “đoàng”.
“Phanh ——”
Kalani đột nhiên toàn thân run bắn, cúi gằm đầu không dám nhìn hắn nữa, nghiến chặt hàm răng đến bật ra hương vị tanh của máu. Hận thù và sợ hãi hoàn toàn bao trùm lấy gã.
Ý cười trên mặt Thích Yến càng sâu, nhưng đáy mắt thì lạnh băng, hắn hơi nâng cằm, xoay người bỏ đi.
[Alonak làm sao lại trở thành thư hầu của Kalani?]
Hắn thật sự không nghĩ rằng Alonak – một á thư – lại sẽ trở thành thư hầu của Gero Dea.
【Là thư nô.】
Thích Yến khựng lại một chút.
【Lý do cụ thể ta không rõ, chỉ biết là trong cơ sở dữ liệu hiện tại thì quan hệ của bọn họ là hùng chủ và thư nô.】
Thích Yến không nói thêm gì, chỉ tìm một góc khuất để chờ. Đại khái khoảng hai mươi phút sau, cuối cùng hắn thấy Alonak đẩy Kalani ra khỏi nơi đó, rồi lập tức hướng về phía Bệnh viện Đệ Nhất.
【Ta không khuyên ngươi giúp y. Bây giờ lợi ích của y đã hoàn toàn trói buộc với Kalani-Gero Dea rồi.】
Bước chân của Thích Yến không dừng lại.
[Ta biết. Hơn nữa ta còn biết, hai mươi phút vừa rồi tám phần là Kalani đang cố biểu đạt ý muốn xử lý ta.]
Nhưng gã không có cách nào truyền ra tin tức.
【Vậy còn ngươi?】
[Ta muốn xem thử y sẽ lựa chọn như thế nào.]
Đến Bệnh viện Đệ Nhất thì đã hơn nửa giờ, lại đợi thêm một giờ nữa, cuối cùng Thích Yến cũng thấy á thư kia ở cổng bệnh viện. Y đã thay sang một bộ quần áo có tay áo dài hơn.
Thấy Thích Yến, Alonak bước đến đầy bất an, cười gượng gạo:
“Chào… đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp, ngươi bây giờ là…?”
Thích Yến cười ôn hòa, ánh mắt dừng lại trên người y, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại như chọc đúng nỗi đau.
Chạm phải đôi mắt nhàn nhạt gần như trong suốt ấy, Alonak vội vã tránh đi ánh nhìn, siết chặt tay áo, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi giày tiêm của mình:
“Ta… ta đã gả cho một hùng(trùng đực), là… Gero Đề Á… đạo… sư.”
Nghe y nói lắp bắp, từng câu không trọn vẹn, ngữ khí của Thích Yến lại càng thêm ôn hòa:
“Không sao, ngươi có thể từ từ nói.”
Alonak cúi đầu, chậm rãi gật nhẹ. Mái tóc màu cam kia đã dài hơn rất nhiều, không còn hỗn độn rối tung như trước. Ngay cả nhúm tóc dựng ngốc nghếch trên đỉnh đầu cũng đã mềm xuống.
“Vết thương trên tay ngươi là chuyện gì xảy ra?”
Cơ thể Alonak đột nhiên cứng đờ, siết chặt tay áo, thật lâu sau mới chậm rãi thở ra một hơi, buông lỏng phần vải nhàu nhĩ trong tay.
“Ta… hắn… ta…” Alonak lại siết chặt tay áo, hung hăng cắn đầu lưỡi một cái, hít sâu một hơi mới cố nặn ra câu chữ:
“Bởi vì hùng chủ thân thể không khỏe, cảm xúc thường xuyên mất kiểm soát, cho nên đôi khi… sẽ không kiềm chế được bản thân.”
Thích Yến vẫn cười ôn hòa như cũ, hắn hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào Alonak:
“Alonak, đây gọi là bạo lực gia đình.”
Ánh mắt Alonak lại lần nữa trốn tránh, toàn thân y như chìm vào u ám:
“Nhưng hắn là hùng chủ của ta…”
Ánh mắt Thích Yến sâu thẳm, từng câu từng chữ đều rõ ràng:
“Ta có thể giúp ngươi.”
Alonak đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt trợn lớn, thoáng hiện lên hy vọng lẫn kinh hoảng, cuối cùng lại tràn đầy vẻ không dám tin:
“Thật… thật sao?”
Ánh mắt Thích Yến tối lại, nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng:
“Thật sự.”
Alonak lại cúi đầu, giọng nói khẽ run:
“Vậy… ngươi định giúp ta thế nào?”
Thích Yến đứng thẳng dậy, rũ mắt nhìn xuống y:
“Ta có thể đưa ngươi trốn đi. Ngay bây giờ cũng được.”
Alonak siết chặt tay áo, thân thể căng cứng, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, trịnh trọng gật đầu.
Thích Yến mỉm cười ôn hòa, chậm rãi xoay người:
“Ngươi đi theo ta trước. Ta sẽ đem ngươi đi giấu, gần đây thánh Tháp Tư không biết đã xảy ra chuyện gì, phòng vệ nghiêm ngặt hơn hẳn.”
“Được.”
Rời khỏi bệnh viện, bọn họ vòng qua hết con phố này đến con phố khác. Đúng lúc ấy, Alonak đột nhiên dừng bước, ôm bụng thống khổ rồi ngã ngồi xuống mặt đất.
“Ngươi sao vậy? Alonak!”
Giọng lo lắng vang lên khi Thích Yến tiến lên đỡ lấy á thư, hắn – trùng đực tóc đen mắt vàng – không hề chú ý điều bất thường. Đến khi phản ứng lại thì kim tiêm đã cắm thẳng vào bên gáy hắn.
Nhìn Zarlak chậm rãi ngã xuống đất, Alonak run rẩy vứt ống tiêm ra xa. Nước mắt không tự chủ mà tuôn rơi đầy mặt, y nghẹn ngào không ngừng nói lời xin lỗi.
Từ nơi xa, một trùng vận y phục cung đình tương tự phục sức của thị hầu chậm rãi bước tới, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn á thư đang khóc nức nở, hoàn toàn không mang theo chút cảm xúc nào.
Alonak lập tức ngậm miệng lại, nhưng bả vai và lồng ngực vẫn không ngăn được run rẩy kích động.
Âm thanh bánh xe lăn lăn tới vang lên, Kalani theo sát phía sau đã đến nơi. Khóe mắt gã đỏ bừng như muốn nứt toạc, nhìn chằm chằm trùng đang ngã dưới đất mà bật cười “hô hô” đứt quãng, giọng cười khàn khàn méo mó đến mức nghe như tiếng rách nát. Trong miệng gã cư nhiên… không còn đầu lưỡi. Cảnh tượng ấy khiến Alonak theo phản xạ toàn thân run bắn lên.
Y Khuê Nhĩ khẽ nhíu mày, nhỏ đến mức khó nhận ra, rồi mở miệng:
“Trùng này cần giao cho vương phi xử lý, ngươi tốt nhất nên an phận một chút.”
Kalani cũng không phản bác gì, chỉ nở nụ cười dữ tợn, khóe miệng kéo giãn, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Gã biết rõ gần đây đám trùng dưới trướng Betchar vì Zarlak mà bị làm cho sứt đầu mẻ trán, chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho hắn. Vì điểm này, gã cũng không để tâm chuyện Zarlak rơi vào tay mình hay không.
Thấy Kalani còn coi như biết điều, Y Khuê Nhĩ liếc mắt nhìn về hướng ba giờ, lập tức có mấy trùng mặc giáp thị vệ vương cung từ trên không bay xuống.
“Đem đi.”
Thích Yến cảm nhận được có một trùng đang vác mình trên vai, không nhịn được mà oán thầm:
[ Bị khiêng kiểu này thực sự rất khó chịu. ]
【 Ngươi có thể giết sạch bọn họ thì sẽ không thấy khó chịu nữa. 】
[ Như vậy thì lại chẳng còn gì vui để chơi. ]
Ban đầu hắn chỉ muốn xem thử Alonak sẽ lựa chọn ra sao, việc Y Khuê Nhĩ bất ngờ xuất hiện coi như là một cái lợi bất ngờ. Tuy hắn đã có suy đoán về mối liên hệ giữa đối phương và Đức Lạp Tác, nhưng rốt cuộc cũng chưa có chứng cứ cụ thể nào mang tính thực chất.
Mặc dù khi đánh nhau, cũng chẳng quan tâm đến mấy lợi thế kiểu này.
Chỉ là bên phía Fellnax… nếu hắn đột nhiên biến mất, y chắc chắn sẽ lo lắng.
[ Gửi cho y một tin, nói là ta không sao. ]
【….Được.】
