Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 51: Mặt trời lặn
Hoàng hôn buông xuống nơi trời Tây, mây như bị lửa thiêu rụi, sắc trời tối dần mang theo dư vị u ám, bóng núi trở nên mơ hồ, bóng cây cũng vội vã đổ dài.
Trên đỉnh núi, hai bóng người bị kéo dài bởi ánh tà dương.
“Em là chó con à?”
Thích Yến nét mặt ôn hòa, buồn cười nhìn Fellnax đang cầm tay hắn, dùng đầu lưỡi l**m qua lòng bàn tay có vết thương, răng nanh khẽ kéo miết qua miệng vết thương, vừa ẩm ướt lại vừa ngứa.
Hàng mi rũ che đi con ngươi sâu thẳm, Fellnax hơi dùng sức cắn nhẹ đầu ngón tay kia: “Nếu ngươi dùng tinh thần lực an ủi ta, có lẽ ta sẽ không quyến luyến máu ngươi như vậy.”
Vừa rồi Thích Yến nói muốn để lại máu của hắn trong thân thể y, để sau này tiện định vị vị trí của y, phòng trường hợp có chuyện bất trắc sẽ không tìm thấy được.
Fellnax vui vẻ đồng ý, lại không ngờ rằng luồng máu mang theo tinh thần lực nồng đậm đó sẽ khiến tinh thần hải vốn đã hơi rối loạn của y càng thêm chao đảo.
Thích Yến không đáp, dùng ngón tay còn lại mạnh mẽ cạy hàm răng y ra, rút ngón tay về: “Đừng l**m nữa, ngứa lắm.”
Fellnax cắn răng đến mức đầu lưỡi cũng nhức, cuối cùng cũng lấy lại một chút tỉnh táo, phát ra âm thanh khàn khàn từ trong xoang mũi.
Thích Yến bật cười, bước đến ôm y vào lòng, hương rừng thông nồng đậm trong nháy mắt bá đạo tràn ngập trong xoang mũi hắn. Hắn vòng tay ôm lấy eo sau của y, từng chút từng chút một rót tinh thần lực vào.
Trong mắt Fellnax có một thoáng ngẩn ngơ, y há miệng liền cắn lên vai cổ có mùi hoa nhè nhẹ kia, đem tiếng kêu nghẹn lại trong khoang miệng.
“Tê…”
Thích Yến khẽ hít một tiếng, nhưng không né tránh, chỉ tiếp tục từng chút rót tinh thần lực vào: “Em thật sự thích cắn người đó.”
Fellnax không nói gì, hàng mi dài cụp xuống, ánh mắt như thú hoang cuối cùng cũng chậm rãi trở lại bình thường. Trong đầu y bắt đầu hiện lên từng đoạn ký ức.
Tư thế giống hệt, nơi chốn cũng giống hệt.
Chỉ là lần trước, y không có ý thức.
Y từ từ buông răng, kéo xuống cổ áo bị chính mình cắn đến nhăn nhúm, để lộ vai cổ mang dấu răng, rồi rũ mi xuống, khẽ hôn lên đó.
“Thích Yến.”
“Ừ?”
Thích Yến đang vì cảm giác mềm mại nơi vai cổ mà tâm thần có chút lơ đãng, vốn định bảo y đừng làm loạn, nhưng rồi lại nghe thấy âm thanh lạnh nhạt ấy vang lên.
“Ta thích ngươi.”
Khóe môi Thích Yến khẽ cong: “Ta biết.”
Fellnax không nói gì thêm, chỉ vùi đầu vào cổ Thích Yến, ra sức ngửi lấy hương thơm từ cổ hắn đang dần chuyển thành mùi cỏ cây.
“Hương vị tin tức tố của ngươi rất dễ ngửi.”
Thích Yến nghiêng đầu, hắn cũng không rõ tin tức tố của mình có mùi gì, nhưng hắn thực sự rất vui vì Fellnax có thể thích nó.
“Em cũng vậy.”
“Vậy hiện tại chúng ta coi như là đang ở bên nhau rồi?”
“Ừm hử, đừng có quỵt nợ đấy, thượng giáo đại nhân.”
Trong đáy mắt Fellnax lộ ra ý cười, khóe môi cũng dần cong lên, y vỗ nhẹ lưng Thích Yến: “Được rồi.”
Nếu lại rót thêm tinh thần lực nữa thì y sợ mình sẽ mất khống chế… theo một nghĩa khác.
Thích Yến nghe vậy liền dừng lại động tác, phát hiện lần này thời gian rót vào ngắn hơn nhiều so với lần trước. Nhưng nghĩ đến lần trước tinh thần hải của y là hoàn toàn bạo loạn, còn lần này chỉ là hơi bất ổn, thì chuyện này cũng có thể chấp nhận được về mặt cảm xúc.
Vừa định buông Fellnax ra thì lại bị y ôm chặt trong ngực, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
“Ta sẽ không quỵt nợ, vậy… ta có thể hôn ngươi không? Ái nhân của ta.”
Thích Yến khẽ nhếch môi, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, nhưng nơi đáy mắt lại ánh lên vẻ giảo hoạt. Hắn lùi về sau hai bước, tránh khỏi vòng tay đang ôm mình, cười cợt như chẳng để tâm:
“Xem biểu hiện của em thế nào đã.”
Fellnax hơi híp mắt lại, cánh sau lập tức mở rộng, y bế Thích Yến lên, lao thẳng về phía trước bay đi.
Thích Yến nhướng mày, điều chỉnh lại tư thế một chút, trong lòng không khỏi có chút tò mò — Fellnax định làm gì?
Gió lạnh lúc chạng vạng lướt qua gương mặt, cuốn đi vài phần dư âm ngọt ngào và nóng bỏng. Fellnax không ngừng bay cao, cho đến khi cây cối núi rừng dưới chân dần trở nên nhỏ bé, mây mù bắt đầu trôi qua trước mắt, y mới dừng lại.
Đôi cánh màu đen khổng lồ chậm rãi vỗ nhẹ để giữ thăng bằng, đôi mắt đỏ tươi chăm chú nhìn Thích Yến đang ở trong ngực:
“Thánh Tháp Tư lúc mặt trời lặn là phong cảnh đẹp nhất toàn bộ tinh hệ Ares. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà sẽ nhuộm đỏ cả tinh cầu này, tốc độ trôi của thời gian cũng dường như chậm lại. Có truyền thuyết nói rằng, nếu hôn nhau vào khoảnh khắc này… sẽ có thể vĩnh hằng.”
“Trước kia ta vốn không tin mấy lời đó.”
Ánh hoàng hôn màu cam đỏ dịu dàng phủ lên đôi mắt vàng sẫm, đồng thời phản chiếu lên đôi mắt đỏ rực kia. Thích Yến nâng khuôn mặt Fellnax lên, chậm rãi hôn xuống.
Đồng tử co lại sâu sắc, Fellnax cảm nhận được sự ấm áp trên môi thì cả người cứng đờ, nhưng dưới sự dẫn dắt của Thích Yến, y từ từ thả lỏng, nhắm mắt lại, kề sát nhau trong không gian này, cùng nhau đón lấy khoảnh khắc hoàng hôn.
Có lẽ thời gian sẽ không vì vậy mà chậm lại.
Nhưng bọn họ — nhất định sẽ vĩnh hằng.
“Không xong rồi! Thi thể của Delasar không thấy nữa!”
“Cái gì?! Trùng phân, có biết là ai lấy đi không?!”
“Không… không biết. Lúc ta đến đổi ca ở phòng thí nghiệm trùng thì lính canh với mấy giáo sư ở đó… đều đã ch·ết…”
“Chết tiệt, tránh ra! Ta phải lập tức báo cáo!”
Ánh trăng trắng nhạt chiếu xuyên qua toàn bộ cửa sổ sát đất, soi sáng phòng ngủ của Betchar·Gero Dea. Y uể oải xoa mái tóc dài của mình, chiếc trường bào lỏng lẻo càng làm nổi bật thân thể mảnh mai.
Trường bào màu trắng ngà, hơi mỏng và có phần trong suốt.
Sau một hồi lau tóc, đôi mày xinh đẹp của y khẽ nhíu lại, Betchar mất kiên nhẫn ném khăn lông sang một bên.
Y Khuê Nhĩ vẫn chưa quay về, y không thể không đem chuyện thi thể Delasar bị đánh cắp liên tưởng tới hắn.
Hàng mi trắng che khuất đôi mắt màu tím, trông tối tăm và khó đoán.
Khi Thích Yến và Fellnax chuẩn bị rời khỏi Thánh Tháp Tư thì bị một thượng úy thuộc hiệp hội quân đoàn chặn lại.
Trùng đó hành lễ với Fellnax trước rồi mới giải thích:
“Xin lỗi, trưởng quan, có vật quan trọng trong vương cung bị đánh cắp, toàn bộ Thánh Tháp Tư đã phong tỏa lối ra, hiện đang khẩn cấp điều tra.”
Fellnax gật đầu, môi vẫn còn hơi sưng đỏ, y xoay người rời đi.
Thích Yến bước theo bên phải phía sau y, mãi đến khi đi xa mới mở miệng:
“Là em làm?”
Fellnax lắc đầu:
“Không hẳn, là cái người hầu thân cận bên cạnh Betchar ra tay.”
Thích Yến nhướn mày, kể lại những gì mình từng thấy trước đó cho Fellnax nghe.
Fellnax cũng hơi bất ngờ, nhưng khi nghĩ đến phong cách hành sự của Gero Đề Á thì lại thấy cũng không quá bất ngờ nữa.
Thích Yến rũ mắt trầm ngâm, bỗng nhiên trong mắt lóe lên một tia sáng:
“Fellnax, em có phát hiện… cái người hầu kia trông có chút giống Delasar không?”
Fellnax nhìn thẳng vào mắt hắn, cả hai đều thấy được sự giễu cợt trong mắt đối phương.
“Nếu vậy, cứ để bọn họ chó cắn chó đi.”
“Ừm.”
“Thánh Tháp Tư tạm thời chắc chưa thể giải giới nghiêm, chúng ta tìm chỗ ở tạm đi.”
“Ta có một tòa trang viên ở Thánh Tháp Tư.”
Thích Yến nhướng mày, ánh mắt cong cong nhìn vẻ mặt bình thản của vị quân thư:
“Vậy thì đi thôi, thượng giáo.”
“Ừm.”
Trời đã hoàn toàn tối đen, bầu trời đầy sao rực rỡ hòa với ánh đèn hai bên đường lát ngọc thạch, cùng nhau chiếu sáng đêm dài này. Hai bóng người cao gầy sóng bước đi trên đường, tiếng nói cười đan xen phá tan một đường yên lặng.
Khi đến được trang viên thì đã gần nửa đêm.
Trang viên này quanh năm đều có người hầu phụ trách quét dọn, bọn họ đến là có thể trực tiếp vào ở. Thích Yến chọn một căn phòng gần phòng Fellnax nhất.
Bị đôi mắt đỏ rực của Fellnax nhìn chằm chằm, Thích Yến bật cười, khẽ ôm y một cái:
“Ngủ sớm một chút.”
Fellnax giữ chặt Thích Yến đang định rời đi, hung hăng hôn lên đôi môi kia. Nhưng y không dám dùng lực, chỉ có thể kéo dài răng nanh cọ nhẹ, sau đó dùng đầu lưỡi chậm rãi l**m qua.
Thích Yến nhẹ nhàng cắn môi y một cái, khiến Fellnax buông ra, th* d*c không đều. Đầu lưỡi lướt qua đôi môi ướt át, ánh mắt nhạt dần trở nên sâu sắc, mang theo chút nguy hiểm.
Fellnax nuốt lại nhịp thở hỗn loạn, ánh mắt lạnh băng lấp lánh chút hân hoan:
“Tại sao lại không ở chung một phòng với ta?”
Thích Yến như đang suy nghĩ gì đó, ngẩng cằm nhìn vị quân thư, trong mắt không hề che giấu sự sâu thẳm và chiếm hữu. Khi Fellnax bắt đầu thở gấp, định ôm hắn lên, thì hắn lại xoay người bước vào phòng, đóng cửa lại.
Cánh cửa khép vào cuốn theo làn gió làm rối mái tóc trước trán y, cũng thổi rối cả dòng suy nghĩ trong đầu.
Đối diện cánh cửa gỗ đang đóng chặt, đôi mắt chớp chớp lặng đi, mà âm thanh trầm khàn kia vẫn còn quanh quẩn bên tai…
“Ngủ sớm một chút.”
Fellnax chậm rãi rũ mi xuống, che đi ánh mắt đang trào dâng mãnh liệt. Y xoay người trở về phòng.
【 Y đang mời ngươi đó. 】
[ Câm miệng! ]
Thích Yến dùng nước lạnh rửa mặt sạch sẽ, những giọt nước chậm rãi trượt xuống gương mặt trầm mặc của hắn. Hắn hít sâu một hơi, rồi ngã người xuống giường, ngơ ngác nhìn lên trần nhà.
【 Ta nhớ rõ thân thể ngươi không có bất kỳ vấn đề gì. Nếu ngươi không quen có người bên cạnh, ta có thể tạm thời rút lui. 】
Thích Yến nghiến răng, mạnh mẽ bật ra một tiếng rủa.
[ Thân thể ta đương nhiên không có vấn đề! ]
Hắn chỉ là… không biết phải làm như thế nào thôi.
【 ······ Kêu ngươi sớm tìm hiểu tri thức sinh lý Trùng tộc mà ngươi không chịu nghe. 】
Thích Yến bực dọc, vùi đầu vào gối, trong đầu không kìm được lại hiện lên hình ảnh Trùng Văn trên người y—đẹp đến mức giống như thiên sứ sa đọa.
Hắn cũng không ngờ mọi chuyện lại tiến triển đến bước này, hắn lại đi thích một trùng cái… hơn nữa còn muốn ở bên nhau.
【 Kỳ thật các ngươi hoàn toàn có thể hỗ trợ lẫn nhau, phần còn lại… chờ học sau cũng được. 】
Thích Yến nhíu mày.
[ Cao duy sinh vật các ngươi đều như vậy? ]
Đức Vưu Tư trầm mặc, không đáp lại nữa.
Thích Yến hít sâu một hơi, muốn ném hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu để ngủ. Nhưng đúng lúc đó, trí não của hắn đột nhiên vang lên một tiếng “tinh” rõ ràng.
Tinh Võng hiện vẫn đang trong trạng thái đóng cửa, vậy kẻ có thể gửi tin nhắn cho hắn chỉ có một — Đức Vưu Tư.
Hắn nhíu mày mở tin nhắn ra, liền thấy một loạt màu sắc rực rỡ đập vào mắt:
《 Khái quát cơ sở sinh lý Trùng tộc 》
《 Giải thích chi tiết cấu tạo sinh lý trùng cái 》
《 Trùng đực · Trùng cái · Á thư: Phân loại và vai trò 》
《 Luận sinh dục Trùng tộc 》
《 Làm sao để bảo vệ trùng cái trong “chuyện kia” 》
《 Hùng thư giao… xứng thập bát thức 》
······
Phía sau càng lúc càng lộ liễu, thậm chí còn kèm cả video minh họa.
Sắc mặt Thích Yến đen kịt, bàn tay nắm chặt, không biết nên trút giận vào đâu, cuối cùng chỉ có thể gầm lên một tiếng trong đầu:
[ Ngươi có bệnh đấy à?! ]
