Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 40: Hoang mang
Trợn mắt tỉnh lại, có chút hoảng hốt.
Fellnax·Osses xoa cái đầu đang căng phồng, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra hôm qua, nhưng ký ức chỉ dừng lại ở chỗ Thích Yến ôm lấy y.
Những gì xảy ra sau đó, y hoàn toàn không biết gì cả.
Cửa bị đẩy ra, Darren thấy y tỉnh liền vội vàng lao tới: “Tốt quá rồi, ngươi cuối cùng cũng tỉnh, suýt nữa thì dọa ta ch·ết khiếp.”
Fellnax định nói gì đó, nhưng cổ họng khô rát khiến y không phát ra nổi tiếng, chỉ khẽ ho hai tiếng.
Darren vội vàng rót cho y một cốc nước: “Trùng mẫu tại thượng, hôm qua ngươi đột nhiên tinh thần hải b·ạo đ·ộng, ta sợ quá nên phải tiêm cho ngươi mấy liều thuốc an thần.”
Uống nước xong, cổ họng ngứa ngáy mới dịu đi đôi chút, y cau mày hỏi: “Thích…Zarlak đâu?”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Darren có chút kỳ lạ: “Hắn đưa ngươi về rồi đi luôn, không ngờ tiểu tử đó cũng còn chút lương tâm, mà ngươi thế nào lại bị tinh thần hải b·ạo đ·ộng chứ?”
Lông mi Fellnax khẽ run: “Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt Darren như muốn hỏi ngược lại y, hắn còn đang định tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng thấy Fellnax đang trầm tư, vẫn quyết định kể ra những gì mình biết.
“Ta cũng không rõ lắm, hôm qua lúc tiểu tử đó ôm ngươi trở về thì ngươi đã ngất xỉu rồi, tinh thần hải vô cùng hỗn loạn. Ta lúc đó hoảng loạn đến mức suýt nữa động thủ với hắn, là hắn nói ngươi không sao, ta mới bình tĩnh lại. Sau đó ta kiểm tra, thấy tinh thần hải của ngươi đúng là đã ổn định, nhưng vì sợ có chuyện nên vẫn tiêm cho ngươi.”
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Fellnax lắc đầu, trong mắt ánh lên vẻ mờ mịt. Y cũng không biết.
Sau khi xem tin tức kia thì tinh thần hải b·ạo đ·ộng, đầu óc y từ đó trở nên rối loạn, cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì không còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ cuối cùng là Thích Yến ôm y, nói với y hãy tin tưởng hắn, hắn bảo đảm với y.
Đầu y vẫn còn choáng váng, mỗi khi cố nhớ lại điều gì đó thì chỉ toàn cảm giác đau đớn, đành phải tạm thời bỏ qua.
Darren thấy y đúng là không nhớ gì mấy, hơn nữa tình trạng đã tốt lên, thân thể không có vấn đề gì, liền bắt đầu lải nhải tiếp.
“Nói xem, rốt cuộc ngươi và tiểu tử đó thân thiết đến mức nào rồi? Là lần ngươi đến rác rưởi tinh đó sao? Ngươi kể ta nghe đi.”
Thấy Fellnax không trả lời, hắn cũng quen rồi, cứ tự nói một mình.
“Lúc tiểu tử đó ôm ngươi trở về, ánh mắt nhìn ngươi trông không giống bình thường đâu.”
“Ánh mắt?”
Fellnax cuối cùng cũng chú ý đến hắn, Darren lập tức thao thao bất tuyệt: “Đúng đúng, hắn cúi đầu nhìn ngươi, ánh mắt kia dịu dàng mà đau lòng, làm ta còn nghi ngờ hắn có bị đánh tráo không nữa. Nếu không thì với tính cách tiểu tử đó, chẳng phải nên giả bộ cười cợt, nói mấy lời khách sáo, hoặc là châm chọc mỉa mai một phen sao?”
“Này, ngươi nói xem có phải hắn thích ngươi không?”
Đồng tử Fellnax khẽ rung lên, vẻ mặt thoáng ngẩn ngơ.
Darren không nhận ra điều đó, vẫn vỗ ngực vuốt cằm, híp mắt trầm ngâm: “Cũng có khả năng lắm chứ, nhưng mà tiểu tử kia chẳng phải là á thư sao? Không đúng, ta cảm thấy hắn chắc chắn là trùng cái, vậy chẳng phải là đ·ồng t·ính luyến ái à? Nhưng thật ra đ·ồng t·ính luyến ái cũng chẳng có gì to tát, trùng cái chúng ta nhiều như vậy mà, chỉ là loại tình huống này vẫn hơi hiếm thấy thôi.”
“Nhưng mà chuyện này cuối cùng vẫn phải xem ngươi. Dù sao thì tuy ngươi không thích trùng đực, cũng đâu có nghĩa là ngươi nhất định phải thích trùng cái. Nếu như ngươi thật sự thích, ta vẫn sẽ ủng hộ ngươi thôi. Có điều tiểu tử kia miệng lưỡi trơn tru, mười câu thì chín câu là nói dối, lại còn giấu cả đống bí mật. Hiện tại hắn còn là tội p·h·ạm bị truy nã trên Tinh Võng, người nhà chúng ta thì đều muốn xé xác hắn, còn cả cái tên Joseph ba ba kia, mấy ngày nay tiệc tùng cũng không thèm tham dự, mỗi ngày đều tới tìm ta……”
Fellnax nghe đến đầu ong ong, bao nhiêu nghi hoặc và suy nghĩ vừa nảy ra lập tức tan biến như mây khói. Y đưa tay xoa thái dương, không kiên nhẫn gầm lên:
“Câm miệng, đi ra ngoài.”
Darren lập tức im re, thấy đôi mắt kia lạnh thấu xương liền nhanh chóng làm động tác khóa miệng, vội vàng chuồn thẳng.
Cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Fellnax ngẩng đầu nhìn trần nhà, chợt nhớ tới người kia hay ngây ngốc nhìn trần nhà, ánh mắt cũng mờ mịt như mình lúc này.
Thích… là cái gì?
……..
【Ngươi còn chưa nói rõ ràng với y】
[Không đi]
【Ngươi đang sợ cái gì?】
[Câm miệng……]
Thích Yến cắn răng, đôi mắt lạnh băng, nhưng rồi lại ý thức được bản thân đang trừng mắt làm b·iểu t·ình với không khí thì có chút ngốc, hắn nâng mặt lên, nhìn l*n đ*nh khoang, tay sờ về dấu răng sau gáy, ánh mắt trở nên lạc lõng, suy nghĩ trôi nổi khắp nơi.
Phải rồi, hắn đang sợ.
Hắn đang sợ hãi.
Ngay cả chính hắn cũng không rõ bản thân đang sợ điều gì—sợ mình đâm thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh kia? Hay sợ chuyện mình đã để lộ giới tính thật khi giúp Fellnax ổn định tinh thần hải?
Nghĩ kỹ lại thì cảm thấy không hợp lý. Hắn vốn chẳng hề để ý việc Fellnax biết giới tính thật của mình, hơn nữa hắn cũng đâu có định vạch trần cái lớp giấy mỏng kia.
Vậy thì hắn đang sợ cái gì?
Hắn cũng không biết.
【Nếu ngươi thật sự thích, vậy thì đi thổ lộ đi】
Thích Yến chớp mắt, ánh mắt lộ vẻ mờ mịt, lắc đầu—hắn có vài thứ còn chưa xác định rõ.
Hắn thừa nhận mình thích Fellnax, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn nhất định phải ở bên y. Hơn nữa, Fellnax chỉ coi hắn như bằng hữu bình thường, hắn không muốn khiến y thấy khó xử.
Còn một điều quan trọng nữa—hắn đang làm một chuyện rất nguy hiểm. Việc bản thân từ từ tiến vào quá trình cao duy hóa không thành vấn đề, nhưng một khi Fellnax cũng bị kéo vào, hắn không thể đảm bảo mình có thể bảo vệ tốt y, dù rằng Fellnax vốn không giống kiểu người cần được bảo hộ.
Hắn đột nhiên hiểu ra mình đang sợ cái gì.
Hắn sợ mình thích mà không có kết quả, sợ không được đáp lại. Hắn sợ rằng thứ tình cảm này sẽ làm tổn thương chính hắn. Đúng là nếu dũng cảm theo đuổi thì có thể tăng cơ hội đạt được, nhưng với hắn mà nói, thứ dũng khí để một mình xông tới trong đơn phương là điều vô cùng khó khăn.
Bởi vì hắn gần như chẳng có gì trong tay, thì lấy gì ra mà trao cho người khác?
Thích Yến cảm thấy nghi hoặc.
【Tới rồi】
Chớp mắt một cái, hắn phục hồi tinh thần, nhìn vào tọa độ tinh cầu trên bản vẽ, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại trạng thái.
[ Lần này chôn xong miêu điểm, có thể chắc chắn tử đạn sẽ không gây tổn thương cho ta chứ? ]
【Có thể. Sau khi chôn xong miêu điểm này, trừ phi là tổn thương dạng bạo tạc có tính hủy diệt, bằng không sẽ không có gì khiến ngươi t·ử v·ong được. Đến miêu điểm tiếp theo, trên thế giới này sẽ không còn thứ gì có thể gi·ết ch·ết ngươi】
Thích Yến gật đầu. Trên thực tế, hắn cũng có thể cảm nhận được những biến hóa trong cơ thể mình trong quá trình chôn miêu điểm.
Giống như bây giờ—dùng một con chủy thủ bình thường rạch lên cánh tay, dù có thể cắt xuyên lớp da, nhưng vết th·ương sẽ lập tức lành lại. Thậm chí nếu hắn chủ động khống chế, chủy thủ kia còn chẳng thể xuyên thủng làn da hắn.
Nói là không gì có thể ngăn cản thì cũng không hoàn toàn đúng, càng giống như là những sức mạnh ngoài tầm kiểm soát, hắn không thể lựa chọn.
Trong lúc đang suy nghĩ, chiến hạm đã hạ cánh ổn định. Thích Yến bước xuống, không khí nóng rực ập vào mặt khiến hắn theo bản năng híp mắt lại. Nhìn ra mặt đất là một vùng sa mạc mênh mông vô tận, hắn khẽ cong môi cười.
Không tệ, đúng là một nơi tốt để chôn xương.
Một con bò cạp nhỏ phe phẩy đuôi bò ra khỏi lớp đất, lúc Thích Yến tiến lại gần, nó khẽ kẹp cái càng rồi quay đầu chạy mất.
Hoang Thích Tinh bị sa vực chiếm đến bốn phần năm diện tích, chỉ có vài ốc đảo ít ỏi được giới đại quý tộc xây dựng thành các “thành Tây Tắc”, họ tự xưng những nơi này là “Minh châu của Tây Tắc”. Trùng sống trong đó đều phú quý xa hoa, hưởng thụ tài nguyên dồi dào tối cao, hoàn toàn đối lập với trùng ngoài thành phải vật lộn sinh tồn giữa sa mạc—giống như hai thế giới khác biệt.
Miêu điểm lần này nằm ở khu nước muối lớn nhất trong trung tâm sa mạc, việc chôn xuống rất dễ dàng. Ngoài mối phiền toái nho nhỏ là cát chảy, không gặp phải bất kỳ nguy hiểm hay cản trở nào.
Liên tiếp hai lần điền chôn miêu điểm đều suôn sẻ đến mức khiến Thích Yến cảm thấy có phần không chân thực.
Nhưng nhanh chóng hoàn thành việc chôn miêu điểm cũng không phải chuyện xấu, ít nhất có thể sớm tiến hành kế hoạch kế tiếp.
Mở Tinh Võng ra, sau hai ngày im lặng, hắn thấy vô số lời mắng chửi và chỉ trích nhắm vào mình lại tiếp tục gia tăng. Những tin nhắn bị chặn phía sau giao diện thì tăng lên gấp mấy chục, thậm chí hàng trăm lần.
Thế nhưng mắng tới mắng lui, trọng tâm đều xoay quanh vụ nổ hành tinh lần trước cùng những tin đồn hắn lừa gạt võng hữu để tranh thủ lưu lượng.
Thích Yến lướt một lượt, phát hiện đám người đó gán cho hắn vô số tội danh hoa mỹ, nhưng thứ thực sự trí mạng chỉ có sự kiện nổ hành tinh kia.
[ Đăng đi ]
【Được】
Đức Vưu Tư theo yêu cầu của Thích Yến, bắt đầu lần lượt đăng tải những thông tin đã được chuẩn bị kỹ càng và các video giả mạo lên Tinh Võng.
Đầu tiên là bài viết với tiêu đề: [As đùa bỡn mấy trăm á thư đến ch·ết]
Ngay khi được đăng tải, kèm theo video bằng chứng đã được làm mờ, lý do các nạn nhân thoái thác, cùng hàng loạt tài liệu giả được làm cực kỳ thuyết phục, khiến toàn bộ trùng đều tin là thật không nghi ngờ.
Làn sóng chỉ trích As lập tức ập đến dữ dội, che trời lấp đất. Thậm chí nhóm á thư vì chuyện này mà đặc biệt thành lập tổ chức “Liên minh phản As”, bắt đầu giương cao cờ hiệu trên Tinh Võng, đứng lên vì quyền lợi của á thư.
Chính phủ và tòa án nhanh chóng nhân cơ hội phát thông cáo chính thức chỉ trích As, đồng thời lên tiếng trấn an á thư, tránh để họ vì phẫn nộ mà hành động quá khích, vượt khỏi kiểm soát.
Buổi chiều, tin tức với tiêu đề [ Bảo Thạch Đỏ đứng sau thao túng As – thật giả lẫn lộn] một lần nữa bùng nổ trên Tinh Võng.
Theo lời của một nhân sĩ cảm kích” tung tin nóng: y từng bị bắt vào một căn cứ của Bảo Thạch Đỏ, bị người trong đó tra tấn phi trùng tính, mãi mới trốn thoát được. Trong lúc chạy trốn, y vô tình xâm nhập vào hệ thống dữ liệu của Bảo Thạch Đỏ, tại đây vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa những kẻ thủ vệ. Trong lời của chúng, kẻ được gọi là “lão đại As” rõ ràng là thủ lĩnh của tổ chức Bảo Thạch Đỏ.
Lập tức trên Tinh Võng vang lên vô số tiếng “hiểu rồi”, rất nhiều võng hữu từ lâu đã căm hận Bảo Thạch Đỏ đến tận xương tủy—nhiều người thân của họ cũng vì tổ chức này mà mất mạng. Dư luận và cảm xúc phẫn nộ trong chốc lát dâng l*n đ*nh điểm.
[ Ta đã nói mà, sao tên từ rác rưởi tinh đó lại có thể tùy tiện tiến vào Tháp Nhĩ Tháp Lạc như vậy? ]
[ Đúng đấy, còn nữa, vì sao bao nhiêu vụ trộm sao mà hắn vẫn bình an vô sự? ]
[ Không đúng lắm, ta cảm thấy cái “cảm kích nhân sĩ” này nói có hơi l* m*ng… ]
Đức Vưu Tư thấy tình thế chuyển biến tốt liền thu tay, để cho hai tin tức nóng này của As trên Tinh Võng tiếp tục khuấy đảo dư luận thêm hai ngày, rồi lại tung ra đợt hắc liêu (thông tin bôi đen) mới.
Lần này, hắn thẳng tay thả xuống mười tin tức cùng lúc, treo cố định trên top của hot search, chiếm hết mười vị trí đầu tiên:
- [As lại cho nổ hành tinh]
- [As thả sinh hóa độc thủy khiến mười vạn cư dân biến dị]
- [As ám sát năm hiệu trưởng của Trạch Cách Tinh]
- [As dụ dỗ á thư tham gia giao dịch khí / quan //]
- [As c·ướp b·óc ngân hàng]
- [As buôn bán các hạ]
- [Danh sách các hạ ch·ết dưới tay As có cả……]
- [As tàn sát ấu tể]
- [As c·ướp b·óc phi thuyền vận chuyển tài nguyên, dẫn đến chiến tranh dân sự]
- [As tiến hành thí nghiệm trùng thể—đối tượng thí nghiệm chính là ấu tể]
Bình luận bên dưới nổ tung:
[ A? As làm nhiều chuyện vậy thật á? ]
[ Trùng phân! Loại bại hoại này nên bị ly tử pháo bắn thành tro ngay lập tức! Hiệp hội quân đoàn đang làm gì thế? Sao còn chưa bắt được rác rưởi này? @Quân sự hiệp hội @Tinh hệ toà án @Trùng vương đặc trợ @Đệ nhất quân đoàn đoàn trưởng @… ]
[ Tại sao đến giờ mới bị đào ra hết vậy? ]
[ Ta nghi ngờ có quý tộc đứng sau giật dây, chuyện này quá đáng rồi. ]
[Vậy mà để một con rệp như hắn tiêu dao trên Tinh Võng lâu như vậy, ta thấy hổ thẹn vì từng thích xem hắn livestream!]
[Ares tội nhân! Bắt hắn ngay! @Quân sự hiệp hội]
[Khi một trùng ngã, trăm triệu trùng khác sẽ lao tới giẫm nát!]
[Kẻ thâm hiểm dù có tiền cũng chẳng tránh khỏi quả báo!]
[Ta cảm thấy chuyện này có hơi quá đáng…]
[Làm nhiều chuyện xấu như vậy, đến mức ta cảm thấy không chân thật nổi nữa.]
[Các vị, hãy để ta nói một câu. Các ngươi không thể chỉ vì cảm thấy không tưởng nổi mà nghi ngờ tính xác thực. Không có lửa sao có khói. Dù không phải một mình hắn làm hết, thì chắc chắn hắn cũng có phần nhúng tay. Hơn nữa, hẳn chư vị cũng đã thấy những hình ảnh trong video. Ta tin rằng bất cứ trùng nào còn lương tri khi nhìn thấy đều sẽ căm phẫn! Đều sẽ rơi lệ! Mà tất cả tội ác này, As là kẻ không thể tha thứ! Việc những chuyện này bị phanh phui chứng tỏ thế lực của hắn đang suy yếu, chứng tỏ chúng ta sắp thắng! Chính nghĩa một phương chung quy sẽ giành chiến thắng!]
[Chính nghĩa một phương chung quy sẽ giành chiến thắng!]
[Chính nghĩa một phương chung quy sẽ giành chiến thắng!]
[Nói như rắm chó, chẳng có chút logic nào cả.]
[Chúng ta phải kiên trì!]
[As nhất định phải bị trừng phạt!]
…
Thánh Tháp Tư, nội viện.
Trên chiếc bàn tròn, các trùng mặc chế phục đang nhíu mày nhìn chuỗi tin tức dày đặc trên Tinh Võng.
Một trùng đực nghiêm túc cất tiếng: “Ta đã nói lần trước hắn không có bất kỳ động tác nào, thì ra là đang đánh cái chủ ý này.”
Bên cạnh gã, một trùng đực tóc ngắn màu tím, tư thế ngồi đoan chính, mắt khép hờ, đồng tử đỏ lấp lóe ánh tối sầm: “Khi toàn bộ tin tức bất lợi đều hướng về một cá thể, vậy thì những thông tin đó ngược lại sẽ trở nên đáng ngờ.”
Một trùng khác nheo mắt, giọng sâu sắc: “Khá lắm… cái tên As này không đơn giản.”
“Ta sẽ đi sắp xếp người lập tức dọn dẹp hot search.”
Bên cạnh, Betchar gọi lại Trùng đặc trợ của Vương tộc đang chuẩn bị rời khỏi:
“Không cần thiết. Kỹ thuật trong tay hắn vượt xa chúng ta, dọn cũng dọn không sạch.”
Trùng đặc trợ của Vương tộc dừng bước, nhưng không quay lại ngồi xuống, chỉ chắp tay sau lưng tiếp tục bước qua bước lại.
“Hừ, bệ hạ đúng là trùng gì cũng phái tới, ngươi thật đúng là biết lấy lòng.”
Người lên tiếng là một trùng đực tóc cam, gương mặt dữ tợn, không kiên nhẫn mà lấy tay ngoáy tai.
Trùng đặc trợ của Vương tộc lập tức lạnh mặt:
“Victor gia chủ! Dù ngươi là các hạ, cũng xin hãy giữ lấy sự tôn trọng cần có với ta. Ta là đại diện cho thể diện của bệ hạ.”
Ai ngờ lời còn chưa dứt, trong phòng họp đã vang lên từng tràng cười nhạo, hết đợt này đến đợt khác. Đặc trợ sắc mặt đỏ bừng, tay siết lại run run, đang định nói gì đó thì bị trùng đực tóc tím ngắt lời:
“Được rồi.”
Lời hắn vừa cất lên, toàn bộ phòng họp lập tức yên lặng như tờ. Tất cả các trùng ngồi quanh bàn tròn đồng loạt xoay đầu nhìn về phía hắn.
