Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 39: tái kiến
[Thích Yến: Ta tới rồi, ngươi ở đâu]
[Fellnax: Đang xử lý một cái nhiệm vụ, ngươi đi tới chỗ này “Định vị” chờ ta, ta đại khái 30 phút sau sẽ tới]
[Thích Yến: ok]
Tại bãi đỗ xe của chiến hạm vừa đến, một bóng người từ đó bước xuống. Trên người là bộ phi ngư phục màu đen viền chỉ vàng với họa tiết rồng hồng đế, lưng áo rộng, eo thon, đôi chân dài khỏe khoắn, dáng người cao gầy. Mái tóc dài đen nhánh dựng cao lên, bên hông nghiêng vác một thanh trường đao.
Thích Yến mặt mày giãn ra, sải bước hướng tới vị trí mà Fellnax đã định vị.
【Ngươi mặc bộ đó với giáp khóa tử hoàng kim và mũ phượng cánh tử kim sẽ càng nổi bật hơn】
[Sau đó cosplay Tôn Ngộ Không à?]
Thần không đáp lại nữa.
Thích Yến bước đi không ngừng. Bộ quần áo trong trò chơi MMO kia đa phần đều phô trương kỳ quái, trong trò chơi thì còn được, nhưng mặc ra ngoài đời thực thì thật sự có chút lố lăng.
Vì vậy hắn chỉ có thể chọn mặc vài món trang phục cổ trang và chế phục nhìn còn tạm được. Nhưng những bộ chế phục đều là dạng quân phục Đức, mặc vào thì cảm giác gò bó quá mức. Cho nên tuy trong trò chơi hắn sở hữu cả đống quần áo, nhưng thực tế chỉ mặc được vài bộ mà thôi.
Ngoài các loại áo quần ngắn và đồ bó sát, thì còn có cả phong cách Tần Hán và Ngụy Tấn. Nhưng loại áo bào tay dài kiểu đó, trong cái thế giới khoa học viễn tưởng tinh tế thế này thì đúng là quá dị biệt.
Trong lúc suy nghĩ mông lung, hắn đã đến nơi Fellnax định vị.
Là một quán cà phê.
Chân trước vừa bước vào, sau lưng Fellnax cũng vừa tới nơi.
Khuôn mặt y cong lên, bên môi hiện nụ cười nhàn nhạt. Thích Yến giơ tay chào: “Đã lâu không gặp, thượng giáo.”
Fellnax đuôi mắt cũng ẩn hiện ý cười, ánh mắt vốn lạnh lùng thoáng lên một tia sáng nhẹ: “Đã lâu không gặp.”
Darren trợn mắt, một tuần không thấy mặt, từ đâu ra cái gọi là đã lâu không gặp chứ.
“Đại nhân, vị này là…?”
Một giọng nói bất ngờ vang lên.
Lúc này Thích Yến mới chú ý thấy bên cạnh Darren còn đứng một trùng tóc xoăn màu hồng nhạt, trên người mặc chế phục cùng kiểu với họ, dáng thấp hơn Darren nửa cái đầu, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt mèo màu hồng sẫm ướt át.
Bộ chế phục uy nghiêm trên người hắn lại có vẻ hơi buồn cười, chẳng ra làm sao cả.
Darren còn đang chuẩn bị mở miệng giới thiệu thì thanh âm lạnh băng của Fellnax đã đi trước một bước.
“Bằng hữu của ta.”
Tóc hồng đứng đó đợi một chút, không thấy ai nói thêm gì, quay sang nhìn Darren mới phát hiện hắn đang nhíu mày, ngũ quan nhăn nhúm, ánh mắt phức tạp, cơ mặt khẽ co rút.
Gã có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thích Yến nở nụ cười ôn hòa, vươn tay phải ra: “Ngươi khỏe, ta tên là Carl.”
Tóc hồng lập tức bước lên, có hơi lúng túng nắm lấy tay hắn: “Ngươi, ngươi khỏe… ta tên là Julius ·Johan, là phó quan mới của thượng giáo Osses.”
Hai bàn tay vừa chạm, một nụ cười ngọt ngào hiện ra, để lộ hàm răng nanh hơi nhọn.
Không hiểu sao một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, ánh mắt Thích Yến lóe lên rồi biến mất, ánh sáng mặt trời chiếu lên đôi mắt nhạt màu của hắn, gần như trong suốt.
Sau khi buông tay, Julius lại lần nữa nhoẻn cười, mắt cong cong.
Thích Yến không thèm để ý đến gã nữa, chỉ cười vui vẻ chuyển ánh nhìn sang vị quân thư tóc đen.
“Hay là cùng ta đi xem chiến hạm trước? Tiện thể dẫn ta tham quan một chút tinh cầu này.”
“Ừm.”
Hai người lập tức sải bước rời đi, Darren và Julius phía sau chuẩn bị đuổi theo thì bị Thích Yến ngăn lại. Hắn giả vờ ra dáng một quý ông lịch thiệp.
“Hai vị chắc cũng mệt vì nhiệm vụ rồi, chắc là cũng muốn uống một ly cà phê nhỉ.” Nụ cười công thức hiện lên gương mặt hắn, ánh mắt rơi về phía ông chủ quầy bar: “Hơn nữa, chúng ta đứng ở cửa lâu như vậy, cứ thế mà đi thì cũng bất lịch sự quá.”
Darren tức đến bật cười: “Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói cái gì thất lễ? Ngươi tự mình nhìn xem bản thân đã làm ra bao nhiêu chuyện thất lễ đi!”
Thích Yến đối với lời mỉa mai của hắn chẳng hề dao động, vẫn giữ nụ cười tươi không đổi, nhìn thẳng vào hắn.
Darren hừ lạnh một tiếng, kéo Julius đi thẳng vào trong quán cà phê.
Nụ cười trên môi Thích Yến càng rạng rỡ hơn, hắn giơ tay vỗ lên vai Fellnax: “Đi thôi, thượng giáo.”
Fellnax cười như không cười liếc nhìn hắn, liền nhận được một cái nháy mắt trêu chọc.
Y dời tầm mắt đi, chủ động mở lời:
“Ngươi kế tiếp định làm gì?”
Thích Yến lập tức hiểu y đang hỏi chuyện phát sóng trực tiếp. Hắn rũ mắt cười nhẹ, ánh nắng chiếu lên mi hàng tạo nên những chiếc bóng nhỏ loang loáng, trong mắt ánh lên thứ cảm xúc khó lường.
“Trước hết để dư luận lên men một chút, ta phải bị bọn họ tự tay ‘g**t ch*t’ thì mới dễ thu lưới. Hơn nữa, ta cảm thấy bên hùng phụ của ngươi có khả năng sẽ sớm có động thái.”
Sắc mặt Fellnax không thay đổi.
Ánh mắt Thích Yến dừng lại trên đôi mắt y, đôi mắt phần lớn thời gian luôn tĩnh lặng không gợn sóng: “Ngươi chắc đã đoán được ta đang làm một vài chuyện không thể công khai. Ta cảm nhận được trước đây ngươi từng có sát ý với ta, bao gồm cả lúc mới vào rác rưởi tinh.”
Fellnax nghiêng đầu, nhìn thẳng về phía hắn, ánh mắt sâu thẳm không đáy, nhìn vào một cái là không thoát ra được.
“Nhưng ngươi đã biết một vài chuyện, mà mục tiêu chung của chúng ta là Trạch Cách Tinh. Như vậy, trước khi đến đó… ngươi định thế nào? Hoặc nói cách khác, vì sao ngươi không chọn giết ta?”
Không tránh né mà đối diện với ánh mắt kia, Thích Yến nói rành rọt, đầy khí phách: “Nói cho ta biết, Fellnax.”
Fellnax khẽ nhếch môi cười, nụ cười không mang theo chút cảm xúc nào. Nhưng Thích Yến lại nhìn thấy, tận sâu đáy mắt y là sự căm hận – đúng vậy, là hận.
Loại hận ý ấy không nhằm vào hắn, nhưng lại mãnh liệt đến gần như cuồng loạn, dâng trào như nước lũ, suýt chút nữa xé toang lớp bình thản lạnh nhạt bề ngoài, nuốt chửng Thích Yến, thậm chí muốn chôn vùi cả thế giới này.
Tim khẽ siết lại, cảm xúc mơ hồ dâng lên trong lòng. Nhưng ngay giây sau, thứ căm hận điên cuồng ấy đã biến mất không dấu vết. Fellnax lại trở về dáng vẻ dửng dưng, như một cỗ máy vô cảm chỉ biết thực thi mệnh lệnh, không cảm xúc, không tình cảm. Tất cả những gì vừa thấy thoáng chốc như thể chỉ là ảo giác.
Nhưng Thích Yến biết – tuyệt đối không phải.
“Không cần để ý ta.”
Y chỉ nói đúng một câu như vậy.
Thích Yến có chút bực bội. Hắn không rõ Fellnax nói vậy là có ý sẽ không can thiệp vào những việc hắn đang làm, hay là nói không cần xen vào y, tự y muốn xử lý Hách Khắc Thác thế nào thì xử.
Nhưng điều hắn muốn hỏi… vốn không phải chuyện đó.
Huống chi hiện tại… hắn lại càng có nhiều điều muốn hỏi.
Nhưng vẫn chưa phải lúc.
“Chậc.”
Fellnax nghiêng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái.
Thích Yến bật cười đáp lại.
Cúi đầu che đi khuôn mặt và ánh mắt đang dần trầm xuống, hắn nhận ra cảm xúc của mình gần đây ngày càng khó kiểm soát.
“Chúng ta, hẳn là xem như bằng hữu.”
Thanh âm lành lạnh theo gió truyền vào tai, Thích Yến sững người, ngẩng đầu nhìn nghiêng gương mặt của y, mơ hồ cảm nhận được mùi gỗ thông thoang thoảng trong không khí.
Một tia xao động thoáng qua đáy mắt, nhưng rồi rất nhanh hắn lại cong môi, bật cười: “Cái gì mà ‘hẳn là’, chúng ta chính là bằng hữu.”
Kỳ thực từ lần ở ngầm quyền tràng, hắn đã nhận ra sát ý của Fellnax dành cho hắn gần như đã biến mất. Mối quan hệ giữa hai người cũng là kiểu hai bên đều hiểu rõ, nhưng không ai nói ra.
Nhưng có những điều — chỉ khi được nói ra, mới thực sự có hiệu lực. Chỉ khi cả hai bên cùng xác nhận, nó mới thật sự tồn tại.
Đó là điều người khác đã từng dạy hắn, phải rất lâu sau hắn mới dần hiểu được.
Tuy rằng kết quả không giống như tưởng tượng, nhưng bằng hữu cũng đã là điều tốt. Tình yêu, loại chuyện đó… đôi khi còn khó hơn cả tình bạn.
Dọc đường hai người tiếp tục tán gẫu chuyện phiếm, vừa ồn ào vừa vui vẻ, còn chưa kịp nhìn thấy chiến hạm TR-512 thì Darren đã gửi tới một tin nhắn:
“Mau xem Tinh Võng!”
Hai người nhìn nhau một cái, rồi mở Tinh Võng ra — lập tức bị một biển thông tin che trời lấp đất đập vào mắt, toàn bộ đều là lời mắng nhiếc Zarlak · As, cường độ còn dữ dội hơn mấy ngày trước, thậm chí đã bắt đầu lan sang việc bài xích những ai có cùng tên hoặc cùng họ với trùng này.
Kéo lướt qua vài trang, nhìn thấy các mục hot search, cuối cùng cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì:
[“Nóng”: Vân Phỉ tinh nổ mạnh!]
[“Bạo”: As gây ra cái chết của 2 tỷ trùng tại Vân Phỉ tinh!]
[“Nóng”: Xử quyết A Tư!]
……
Thích Yến chăm chú nhìn màn hình, hắn không ngờ được bọn họ lại chọn cách này để đối phó với hắn.
Ngay dưới mục tiêu đề đầu tiên là một đoạn video.
Trong video, hiệp hội quân đoàn phát hiện tung tích của A Tư tại khu song tử tinh thuộc hệ tinh hòa tạp, lập tức triển khai truy bắt. Hai bên đã có một trận giao chiến kịch liệt, sau cùng chiến hạm của As bị đánh cho tan nát. Trong tình thế đó, hiệp hội quân đoàn thu được tín hiệu truyền đến từ chiến hạm của As:
[Ta có một quả hạch tụ đạn trong tay. Thả ta đi, nếu không ta sẽ lập tức thả nó xuống hệ tinh hòa tạp.]
Chỉ huy trưởng lập tức ra lệnh ngừng tấn công. Nhưng đúng lúc ấy, một học sinh trường qu·ân đ·ội đang tham gia huấn luyện thực chiến cuối kỳ lại lỡ tay b*n r* một phát ly tử pháo.
Trong video, phía hiệp hội quân đoàn đã cố hết sức để đàm phán với As trong thời gian ngắn ngủi còn lại, nhưng khi thông điệp vừa được gửi đi, thì quả hạch tụ đạn kia đã bị thả xuống Vân Phỉ tinh trong hệ tinh Hòa Tạp. Nó dẫn đến phản ứng dây chuyền mất kiểm soát của lõi hạt nhân bên trong hành tinh. Sau những đợt rung chuyển dữ dội là một vụ nổ khủng khiếp. Tinh cầu bị giải thể, hơn hai tỷ sinh mệnh theo đó biến mất.
Kết thúc video là cảnh hiệp hội quân đoàn khóc rống và gào mắng trong tuyệt vọng.
Cuối video đính kèm theo lời giải thích chính thức từ phía chính phủ hiệp hội quân đoàn. Người học sinh đã lỡ tay khai hỏa ly tử pháo tên là Zhu Venice · Zafon, đã bị đưa thẳng ra tòa án quân sự. Bản án được công bố: tử hình, xử ngay lập tức, không có kháng cáo.
Nhìn thấy cái tên quen thuộc đó, đồng tử của Thích Yến co lại.
Hắn lập tức nhớ đến cậu nhóc từng thở dài tự trách, kỹ thuật không tốt, diễn không khéo, người từng kể với hắn rằng mình đã cố gắng đến thế nào để thi vào trường qu·ân đ·ội… Hô hấp của hắn chợt trở nên dồn dập, nghẹn lại.
Phía dưới video là đầy rẫy những lời mắng chửi, nhắm vào As, vào Zhu Venice, và cả hiệp hội quân đoàn . Bởi vì cuối cùng, bọn họ lại để Aschạy thoát.
Tuy hiệp hội quân đoàn đã đưa ra lời giải thích: lúc đó quá đau buồn, trong một khoảnh khắc đã buông lỏng, không bắt kịp As, phần lớn trùng biểu thị sự cảm thông. Nhưng vẫn có rất nhiều trùng lên án.
Ngón tay hắn khựng lại, ánh mắt trầm tĩnh lạnh lẽo dừng ở một dòng bình luận nổi bật:
[Hành tinh nổ mạnh thật là một cảnh tượng rực rỡ huy hoàng.]
Hắn rũ mắt, che giấu cơn lốc đang dâng lên đáy mắt. Rực rỡ…?
Phải rồi, đúng là rực rỡ thật. So với những màn pháo hoa hoành tráng nhất trên Địa Cầu, cũng chẳng đáng để so sánh.
Bởi vì đó là hai tỷ sinh mệnh đã mất đi. Làm sao mà không rực rỡ cho được?
Vèo ——
Tiếng xé gió đột nhiên vang lên, đánh gãy dòng suy nghĩ của hắn. Một đôi cánh lớn màu đen sải rộng, che kín bầu trời, bóng tối giáng xuống. Fellnax từ không trung đột ngột ngã xuống.
Thích Yến hoảng hốt, vội vàng lao tới, nắm lấy cổ chân của y.
Fellnax ngoái đầu lại, cúi xuống nhìn hắn.
Thích Yến sững người.
Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của Fellnax, sắc đỏ đậm gần như hòa lẫn vào tròng mắt, đuôi mắt vằn vện dữ tợn, vừa bi thương, vừa điên cuồng, vừa ướt át. Hàm răng cắn chặt đến nỗi cơ hàm nổi rõ từng đường nét, như thể muốn từ da thịt mà bật tung ra.
Vô cùng bi ai.
Thích Yến bất chợt nghĩ đến từ này.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy một Fellnax như vậy.
Y lơ lửng giữa không trung, đôi cánh đen phía sau run rẩy, hoa văn đỏ như máu vặn vẹo giữa những sợi lông vũ, đỏ đến chói mắt, như thể muốn xé toạc chính nó mà thoát ra khỏi gông xiềng đang trói buộc, nhuộm đỏ cả bầu trời. Hận ý cuồn cuộn trong đáy mắt y, lặng lẽ tỏa ra khắp không gian, mang theo một loại quyết tâm tuyệt vọng không quay đầu lại.
Ngực Thích Yến bỗng nhiên thắt lại. Đau. Rõ ràng không bị thương, nhưng vẫn đau.
“Buông ra! Ta muốn đi gi·ết bọn họ!”
Tiếng gầm bật ra từ cổ họng y, khàn đặc, bạo liệt, còn mang theo một tia nghẹn ngào bị kìm nén đến tuyệt vọng.
Tim Thích Yến co rút mạnh. Hắn đột nhiên có một loại dự cảm mãnh liệt — nếu hắn buông tay ngay lúc này, y sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
Không chút do dự, hắn siết chặt tay, kéo mạnh Fellnax đang giương cánh về phía mình, đè chặt trong lòng. Cơ thể lạnh như băng run rẩy dữ dội trong vòng tay hắn.
Vòng qua đôi cánh kia, Thích Yến nhẹ nhàng siết tay ôm lấy sống lưng y, bàn tay nhẹ vỗ nhịp, đầu y được hắn áp vào vai, nơi cổ áo vẫn phảng phất hương hoa nhàn nhạt.
Thanh âm hắn phá lệ dịu dàng, mềm nhẹ như đang dỗ dành một đứa trẻ đang hoảng loạn:
“Thả lỏng đi, Fellnax… thả lỏng.”
Hắn ôm chặt lấy quân thư, tinh thần lực nhẹ nhàng lan ra, từng chút, từng chút một, từ đầu ngón tay chậm rãi truyền xuống thắt lưng y, mang theo dịu dàng và vững chắc.
Không gian như bị đông cứng lại, tất cả đều trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn lại tiếng thở gấp rút dần dần dịu xuống.
Thân thể đang không ngừng run rẩy ấy cuối cùng cũng dần ổn định trở lại.
Thích Yến ghé sát tai y, giọng trầm thấp, dịu dàng như nước:
“Ngoan… không sao đâu, không sao cả.”
“Ngươi đừng đi, để chuyện đó cho ta.”
“Ta sẽ khiến bọn họ… phải trả một cái giá thật lớn.”
“Ta cam đoan với ngươi. Chắc chắn.”
Một cơn đau nhói đột nhiên truyền đến từ cổ.Chỗ đó… ướt lạnh.
Thích Yến khựng lại.
