Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực
Chương 21: Đua diễn nha
“Không thể nào!”
Thích Yến lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt vừa hoảng hốt vừa tức giận, như thể không thể tin nổi điều mình vừa nghe. Sau đó, hắn như bừng tỉnh, vội vàng tỏ ra mình bị oan uổng.
“Vương phi miện hạ, ta khẳng định ta không có bất kỳ quan hệ gì với đường ca của ngài.”
Betchar·Gero Dea không lập tức đáp lại, chỉ yên lặng nhìn hắn.
Dưới ánh mắt của y, lông mày của Thích Yến dần thả lỏng, hắn từ từ ngồi xuống, cụp mắt che đi biểu cảm, khóe miệng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, bình tĩnh giải thích.
“Vương phi miện hạ, ta cũng không biết đường huynh của ngài là ai, sao ta có thể làm ra loại chuyện thảm hại đến thế?”
Giọng hắn rất nhẹ, dường như là đang tự thuyết phục bản thân.
Betchar đang định nói điều gì thì bụng y đột nhiên truyền đến cơn đau dữ dội, y nhíu mày lại: “Y Khuê Nhĩ.”
Y Khuê Nhĩ gật đầu, lấy từ trong ngực ra một lọ chất lỏng màu lam không rõ là thứ gì đưa cho y.
Betchar nhíu mày uống xong, sắc mặt có chút cải thiện, nhưng rõ ràng không còn kiên nhẫn nữa: “Bộ dáng vô tội ngoan hiền đó để lại cho Sain xem là đủ rồi, ta không có thời gian chơi trò hai mặt với ngươi.
“Ngươi chỉ cần nói cho ta biết ngươi đã trải qua chuyện gì trong phòng thí nghiệm, đã nhìn thấy những gì.”
Thích Yến kết thúc đối thoại với Đức Vưu Tư về chuyện về việc y đang mang thai,nghe xong lời Betchar nói, đồng tử hắn chợt co rút lại, sắc mặt trắng bệch trong chớp mắt, tay siết chặt ly trà.
【…… Ngươi chôn xong tọa độ có thể quay về địa cầu làm diễn viên, ta cảm thấy ngươi nhất định sẽ rất nổi 】
[ Câm miệng ]
Hàng mi trắng của Betchar hơi cụp xuống, lạnh lùng bật cười: “Ngươi nói đi, ngươi biết được những gì?”
Thích Yến hé miệng như muốn nói gì đó, rồi như nghĩ ra điều gì, trong mắt thoáng hiện lên vẻ sợ hãi, ngẩng đầu nhìn y – trùng cái đối diện, lại liếc nhìn vệ binh phía sau mặt không chút biểu cảm, cắn răng: “Hy vọng vương phi điện hạ đừng nói với Sain chuyện xảy ra hôm nay.”
“Nói!”
Thích Yến run lên, hít sâu một hơi.
“Nếu nơi ngài nói đến chính là cái phòng thí nghiệm ở Học viện Sinh hóa của Tư Tắc Ân Tháp kia, thì ta… thật ra có biết một ít chuyện.”
Betchar hơi nâng cằm, ra hiệu hắn tiếp tục.
“Ta… là vì biết Tư Tắc Ân Tháp sắp đón một vị đại trùng vật(đại nhân vật) từ chủ tinh tới, cho nên… ta lén lút lẻn vào.”
Thích Yến giả vờ liếc nhìn Betchar, thấy sắc mặt y không thay đổi thì mới nói tiếp.
“Sau khi vào trong, ta giả vờ là học sinh ở đó rồi bắt đầu đi loanh quanh. Hôm đó tầm khoảng 8–9 giờ tối, ta đi đến khu sinh hóa thì thấy một trùng cái tóc đỏ đánh ngất một á thư tóc cam, sau đó đi vào phòng thí nghiệm.”
“Đợi khi trùng cái đó đã vào phòng thí nghiệm, ta liền chạy tới xem thử, nhận ra á thư bị đánh bất tỉnh là tiểu thiếu gia nhà Lawey – Alonak. Ta lay hắn dậy nhưng hắn không tỉnh, nên đành tránh ở cửa ngoài để nhìn xem con trùng cái kia định làm gì.”
“Ta thấy hắn ở trong phòng thí nghiệm tìm cái gì đó rất lâu, lâu đến mức ta bắt đầu buồn ngủ. Khi ta sắp ngủ thì nghe một âm thanh khiến ta tỉnh táo, đang định ló đầu vào xem thì… không biết từ lúc nào phía sau ta xuất hiện một trùng khác, nó đánh ta bất tỉnh.”
Betchar nhíu mày: “Hai trùng?”
“Hẳn là… bởi vì lúc ta ngất đi, trùng ta thấy cuối cùng là trùng tóc đỏ kia, tóc của hắn có màu khá dễ nhận.”
“Tiếp tục nói.”
“Sau đó, lúc ta tỉnh lại thì đã bị trói trên một cái bàn mổ, hoàn toàn không thể cử động, tinh thần lực cũng như bị rút sạch, không thể phát ra được. Không xa bàn mổ của ta là trùng tóc đỏ kia, hắn vẫn còn bất tỉnh. Bên cạnh hắn là một trùng tóc xám, mặc áo blouse trắng, đang bận rộn pha chế gì đó, có vẻ như là thuốc thử.”
Liếc nhìn Betchar đầy cẩn trọng, ngữ khí của Thích Yến bắt đầu run lên, thân thể cũng khẽ run rẩy không thể kiểm soát.
“Rồi… sau đó, y đi về phía ta. Đầu tiên, y tiêm cho ta một mũi thuốc gì đó mà ta không rõ, sau đó liền bắt đầu tiến hành thực nghiệm sống lên cơ thể ta!”
Nói đến đây, khóe mắt Thích Yến như muốn rách toạc, đáy mắt ngập tràn màu đỏ dữ dội.
“Y nói ta có năng lực hồi phục rất mạnh, nên bắt đầu làm một số thực nghiệm trên người ta, liên tục tiêm thuốc thử… Ta đã thử trốn, nhưng tinh thần lực vẫn không dùng được, lại bị trói chặt, hoàn toàn không thể động đậy.”
“Về sau ta không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức ta tưởng mình sẽ ch.ết ở nơi đó, thì trùng tóc đỏ kia không biết đã tỉnh dậy từ khi nào. Hắn mở cánh ra, cánh của hắn màu đen, dài khoảng 4 mét, bên trên có mấy hoa văn màu đỏ.”
Thích Yến cố gắng lục lại ký ức về cảnh tượng trùng đại chiến trong bầy dị thú, nhưng trong đầu hắn không hề có hình ảnh rõ ràng về hoa văn trên cánh.
“Hắn lao thẳng đến tấn công người mặc blouse trắng kia… ừm, chính là đường ca của ngài. Đường ca ngài rút ra một cái thiết bị điều khiển, nhưng bị trùng tóc đỏ kia dùng cánh đánh bay, rồi tiếp tục tấn công không ngừng. Trong một đợt tấn công, trùng tóc đỏ vô tình phá hỏng thiết bị trói ta, ta thừa dịp bọn họ đang giằng co mà bỏ chạy. Khi ta chạy ra khỏi khu của Tư Tắc Ân Tháp thì nghe thấy tiếng nổ lớn, nhưng ta không dám quay lại.”
Cuối cùng cũng kể xong, Thích Yến nắm chặt lấy góc áo: “Đây là tất cả những gì ta biết.”
Betchar nghiêng đầu nhìn về phía Y Khuê Nhĩ, nhận được cái gật đầu xác nhận thì cụp mắt trầm tư. Vừa rồi lý do thoái thác của Thích Yến cùng những gì hắn thực sự biết khá trùng khớp với nhau. Mà tên tiểu tử nhà Lawey kia khi bị hỏi cũng chỉ xoay quanh trùng cái tóc đỏ ấy.
Nhưng điều làm y lưu tâm chính là trùng đã đánh ngất Thích Yến — một trùng khác. Y cho rằng tất cả những chuyện này đều do một thế lực nào đó đứng sau giật dây. Thế nhưng… không rõ là “gia tộc” nào lại có kỹ thuật đạt tới trình độ ấy.
Trong mắt Betchar loé lên hàn ý, rồi y ngẩng đầu nhìn về phía Thích Yến, lại khôi phục vẻ điềm đạm, ôn hòa:
“Thân là thúc quân của Sain, ta chỉ hy vọng Sain có thể tìm thấy hạnh phúc. Đứa nhỏ đó không thích trùng cái đánh đánh gi.ết gi.ết, nhưng dù sao Ares tinh hệ cũng là nơi mà trùng cái chém gi.ết để sinh tồn. Ngươi là bằng hữu của hắn, ngày thường cũng nên khuyên bảo nhiều hơn.”
Vừa dứt lời, một luồng uy áp từ tinh thần lực trực tiếp đè xuống người Thích Yến.
Thích Yến từ trạng thái lơ đãng vì nói chuyện phiếm lập tức hoàn hồn, hung hăng cắn mạnh đầu lưỡi một cái. Sắc mặt hắn tức thì trắng bệch, sau đó cố gắng nặn ra một nụ cười khó coi: “Vâng, vương phi miện hạ.”
【Bọn họ có thiết bị phát hiện nói dối, nhưng không quá nhạy】
【······ Ngươi mặt không đỏ tim không loạn, hơn nữa toàn nói thật, chỉ là ở góc nhìn thứ ba, tất nhiên không phát hiện ra】
“Ta thấy trong người không khoẻ, sẽ không tiễn ngươi. Sẽ có người hầu dẫn ngươi ra ngoài.”
Thích Yến hành lễ cáo lui.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Betchar như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
“Ta nhớ là tên tiểu tử nhà Lawey kia vẫn luôn thích Kalani?”
“Đúng vậy.”
[Ngươi có thể xâm nhập hệ thống Tinh Võng không?]
【Ngươi muốn làm gì?】
[Ta muốn làm lại một bản thân phận chứng minh chắc chắn hơn]
[Thân phận tội phạm truy nã rất phiền, ta không muốn đến lúc cần làm giấy thông hành hay đi máy bay lại bị cảnh báo]
Tuy nói các hành tinh tự trị không can thiệp chuyện của nhau, nhưng sau một thời gian sống ở Ares tinh hệ, hắn đã nhìn rõ — tất cả những lời đó chỉ là nói cho dân thường nghe. Ares có vô số tinh cầu, sau lưng là các thế lực khác nhau tranh đấu, ký sinh, cạnh tranh, lôi kéo, toan tính lẫn nhau.
Hiện tại hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé không đáng kể, không thể khuấy nổi sóng gió gì, bởi vậy tạm thời chưa bị để mắt tới. Nhưng những chuyện hắn sắp làm sẽ khiến hắn đối nghịch với giới quý tộc, đối nghịch với cả thế giới này. Thân phận hiện tại chính là một tai họa ngầm.
Hơn nữa, hắn còn muốn quay lại Trạch Cách Tinh một chuyến. Nhưng hiện giờ hắn mang trên mình lệnh truy nã, nếu bước chân vào Trạch Cách Tinh nửa bước, chờ đợi hắn sẽ chỉ có pháo hủy diệt của nhà Seth.
【Liên kết còn chưa đủ. Ít nhất cũng phải đợi ngươi chôn xong tọa độ của Cung điện Đặc Pura này đã】
Khi Thích Yến quay lại hoa viên, Sain đang có khách. Nhìn rõ trùng đang ngồi đối diện Sain, hắn không khỏi nhướng mày — lại là người quen cũ.
Hắn không ngờ rằng người Sain đang gặp mặt lại chính là Fellnax. Y vẫn như trước, gương mặt lạnh băng không cảm xúc, mặc bộ chế phục quen thuộc, trên cổ lại thêm một cái vòng cổ có thiết bị đ·iện gi·ật.
Loại vòng này thường là chuyên dùng cho quân thư. Vì quân thư quanh năm chém gi·ết giữa tinh tế, tinh thần hải thường bất ổn, đối với các trùng cái, dễ phát sinh tình huống b·ạo đ·ộng làm bị thương trùng đực.
Hơn nữa do quanh năm sát phạt, đại đa số quân thư mang theo khí chất sát phạt hung tàn, khiến những trùng đực yếu đuối cảm thấy bất an và sợ hãi. Bởi vậy, mỗi lần quân thư hẹn hò với trùng đực, gần như đều phải đeo vòng đ·iện gi·ật này.
Ban đầu Sain phản đối cách làm ấy, nhưng xét thấy bình thường Fellnax·Osses không quá dịu dàng, Olivan vẫn không màng đến ý kiến của Sain, bắt y đeo vòng cổ đó.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, hai trùng đã chỉ nhìn nhau mà không nói gì. Sain cố tìm mấy chủ đề để bắt chuyện, nhưng Fellnax vẫn giữ thái độ lạnh lùng, nên Sain cũng mất hứng, quay sang nhìn trí não kiểm tra thời gian rồi lơ đãng nhìn xung quanh.
Con ngươi chuyển động, ánh mắt lập tức khóa chặt vào Thích Yến đang đi tới từ phía đối diện. Đôi mắt màu bích lục của Sain lập tức sáng lên, y đứng bật dậy vẫy tay:
“Zarlak!”
Theo lẽ thường, Thích Yến lẽ ra sẽ cười dịu dàng, ôn hòa đi về phía Sain như mọi lần, nhưng lần này hắn lại trông như kẻ mất hồn, nụ cười trên môi gượng gạo, cứng nhắc.
Sain lập tức hoảng loạn, vội chạy lên đỡ lấy hắn: “Zarlak, ngươi làm sao vậy? Có phải thúc quân nói gì đó khiến ngươi khó chịu không?”
Ánh mắt Thích Yến dừng lại trên người Fellnax ở phía xa. Người kia đối với sự xuất hiện đột ngột của Thích Yến hoàn toàn không có phản ứng gì, vẫn như trước, trầm tĩnh như núi, bất động như tượng.
Thấy vậy, Sain lại tự động não bổ, tưởng tượng đủ điều, nét mặt trẻ con tràn đầy áy náy và hối lỗi: “Zarlak, đây là mệnh lệnh ta buộc phải tuân theo, ta không thể làm trái… nhưng ngươi phải tin ta…”
Sợ y lại nói ra thêm điều gì ngốc nghếch, Thích Yến lập tức nắm lấy tay y, vội lắc đầu: “Ta hiểu, Sain các hạ, chỉ là thân thể ta hôm nay có chút không khoẻ.”
Hắn cũng xem như đã lĩnh hội được cảm giác của những cô gái kiếp trước, khi nghe đám đàn ông tồi biện hộ bằng đủ thứ lời lẽ ngon ngọt. Mới nãy hắn còn tưởng sẽ nghe thằng bé này tuôn ra tràng dài lời thề thốt ướt át cơ.
Sain cho rằng hắn chỉ đang viện cớ, gương mặt càng nhăn lại, rồi cũng bước đến trước mặt Fellnax, hít sâu một hơi, nói với y: “Thời gian cũng không sai biệt lắm, ngươi có thể đi được rồi.”
Nghe câu này, Fellnax lập tức đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Thích Yến vội lên tiếng ngăn lại: “Chờ một chút.”
Hắn xoay người đối diện Sain, trên mặt là biểu cảm đầy thâm tình: “Sain các hạ, không cần như vậy. Ta chỉ là định rời khỏi vương cung rồi đến tìm ngài nói chuyện riêng, nếu làm phiền đến cuộc hẹn của ngài và thượng giáo đại nhân, vậy thì không nên tiếp tục nữa.”
Thấy Sain vẫn định mở miệng, Thích Yến liền nhanh chóng chen lời: “Tin rằng vương hậu điện hạ cũng hy vọng ngài có thể hoàn thành buổi gặp gỡ hôm nay với thượng giáo đại nhân.”
Sain cắn nhẹ môi, cuối cùng cũng gật đầu. Sau đó y quay sang nói với Fellnax·Osses:
“Buổi gặp hôm nay là do thư phụ của ta sắp xếp. Ta biết ngươi không thích ta, ta cũng không thích ngươi. Sau hôm nay, chúng ta ai đi đường nấy.”
Fellnax thậm chí không thèm ngẩng đầu, chỉ cúi xuống nghịch trí não.
Sain thấy vậy cũng không để tâm nữa, quay sang nói với Thích Yến mấy câu ngọt ngào khiến cả người hầu gần đó cũng phải sởn gai ốc, rồi bảo họ đưa Thích Yến rời đi.
Thích Yến bước đi không ngừng, vừa đi vừa cảm nhận linh hồn chấn động trong cơ thể không ngừng gia tăng, dường như sắp bùng nổ. Đột nhiên, mọi dòng suy nghĩ rối loạn trong đầu hắn đồng loạt đình chỉ, thu lại thành một điểm, như một cơn sóng dội ngược vào đại não, k*ch th*ch dữ dội.
Hắn buông lỏng bàn tay đã siết chặt từ nãy giờ. Máu theo đầu ngón tay nhỏ giọt xuống đất.
Ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, quân thư Fellnax·Osses khẽ nhíu mày, ánh mắt dời về phía sau Sain, nơi Thích Yến vừa đi qua. Trong khoảnh khắc hoảng hốt, y thấy máu nhỏ xuống từ đầu ngón tay Thích Yến tản ra, lan rộng rồi tụ lại, tạo thành một đồ án mơ hồ — chỉ trong nháy mắt đã biến mất.
Toàn bộ quá trình đó chỉ diễn ra chưa đến một giây, thậm chí còn không rõ là thật hay chỉ là ảo giác thoáng qua trong đầu y.
Y thấy bước chân Thích Yến hơi khựng lại, hai giây sau, hắn lại tiếp tục rời đi, bước chân có phần lảo đảo mệt mỏi, như thể vừa rồi hoàn toàn không có gì xảy ra.
Fellnax lại đưa mắt nhìn về vị trí khi nãy, nơi đó giờ không còn dấu vết gì, không có máu, không có đồ án, không có dao động nào lưu lại.
Lông mày y càng nhíu càng sâu.
Sain thấy biểu cảm đó lại tưởng rằng y đang khinh thường mình, tức giận trừng mắt lườm y một cái.
Đúng lúc này, một cận vệ bất ngờ từ xa bay vọt tới, ánh mắt cảnh giác quét quanh một lượt, sắc mặt trầm trọng. Thấy ánh mắt tức giận của Sain, y lập tức cúi đầu xin lỗi, nhanh chóng hành lễ rồi xoay người rời đi.
Cận vệ ấy rõ ràng vừa rồi cảm nhận được một luồng dao động từ trường cực kỳ bất thường, nhưng khi đến nơi thì lại hoàn toàn không phát hiện được bất kỳ dấu vết nào.
