Thích Yến năm đó từng đi công tác ở Pháp một lần, có dịp tham quan cung điện Versailles – tẩm cung của Louis XIV, quả thật không thể không công nhận là tráng lệ và huy hoàng.

Thế nhưng khi hắn tận mắt nhìn thấy Cung điện Đặc Pura, thì cung điện Versailles lại trở nên nhạt nhòa và ảm đạm.

Nếu gọi nơi đó là vương cung thì chưa đủ, kỳ thực Cung điện Đặc Pura giống như một tòa thành thị thực thụ.

Nó chiếm một phần mười diện tích toàn thánh Tháp Tư, phạm vi 10 kilômét xung quanh là vùng chân không, hoàn toàn tách biệt tòa hoa viên trên không này với phần còn lại của thánh Tháp Tư.

Nếu ví thánh Tháp Tư như vườn địa đàng, thì Cung điện Đặc Pura chính là con thuyền Noah trong vườn địa đàng ấy.

Thế nhưng trong mắt Thích Yến, nơi này cũng chỉ như vòng kim cô của A Cát Á Tư Ngưu.

Nó âm thầm phô bày ánh sáng huy hoàng và quyền thế tối thượng, đồng thời cũng toát ra mùi hôi mục rữa của một miếng vải bị bó chặt quá lâu dưới tầng hầm không thấy ánh mặt trời.

Toàn bộ vương cung cực kỳ mỹ lệ. Trên cao là bầu trời xanh thẳm như được rửa sạch, mây trắng tinh khiết như tuyết, hai bên đường hoa tươi mơn mởn rực rỡ nở rộ, các đài phun nước tuôn ra dòng nước ngọt lành thơm mát, ngay cả cơn gió thổi qua cũng mang theo hương thơm dễ chịu.

Có lẽ ở đây có thể đi chân trần trên nền đường lát đá quý, bởi vì Cung điện Đặc Pura tuyệt đối không cho phép một hạt bụi tiến vào.

Ngươi có thể thu được vô tận tài phú tại nơi này, bởi mỗi bức tường ở đây đều được chế tác từ kim loại hiếm, mỗi một cây cột đều giống như ngân hà chứa đựng năng lượng chảy xuôi – chỉ một cột thôi đã đủ cung cấp năng lượng cho một tinh cầu trung cấp suốt cả một năm. Những tinh hạch cao cấp vô cùng quý hiếm ngoài thế giới, tại đây chỉ dùng để chiếu sáng cho nhóm vương tộc, duy trì một mặt trời ảo huyễn trên đỉnh đầu.

Tòa cung điện không hợp chút nào với thế giới này, cổng lớn không hề trang trí theo kiểu hoa văn Roman cổ kính. Thích Yến dường như thấy được một hàng chữ:

“Thông qua ta, tiến vào thành phố của trí tuệ vô tận.”

“Thông qua ta, tiến vào cõi Cực Lạc vĩnh hằng.”

“Thông qua ta, tiến vào linh hồn bất hủ muôn đời.”

Cung điện Đặc Pura quá lớn, lớn đến mức để tham quan, bắt buộc phải ngồi xe huyền phù mới có thể di chuyển.

Nhưng không gian bên trong xe huyền phù lại rất nhỏ, cho nên giọng của thiếu niên kia nghe đặc biệt rõ ràng.

Giọng của Sain trong trẻo, thanh sạch, mang theo một kiểu nhấn nhá than vãn đặc biệt, kể lại cuộc sống suốt mười bảy năm đầu đời y đã trải qua ở nơi này.

Thần thái y rạng rỡ, kể chuyện bản thân từng vô tình phá hủy một nhà kính, về việc các cận vệ và phó hầu từng lo lắng y có bị thương không, kể rằng mình từng không chịu nghe lời khi đi học, kể rằng bản thân yêu thích con đường văn học, từng thử sức làm thơ…

Trong mắt y trước sau vẫn lấp lánh ánh sáng, miệng thì luyên thuyên không ngừng, như thể không bao giờ mệt hay khô miệng vậy.

Bọn họ lại tiếp tục đi qua một hành lang dài nữa, Thích Yến cũng không còn nhớ rõ đây là hành lang thứ mấy, vừa trò chuyện ứng hòa với tiểu vương tử, vừa âm thầm đếm số pho tượng hai bên hành lang.

Tất cả đều là tượng trùng cái đang giương cánh, đôi cánh ngắn nhất cũng dài tới ba mét.

Trên trần nhà là những bức bích họa chạm khắc tinh xảo, nhìn đến hoa cả mắt.

Hắn chớp chớp mắt, điều chỉnh lại tọa độ trên bản đồ nhỏ trong đầu, điểm tọa độ thứ hai đại khái nằm ở phía bên phải của hắn, cách khoảng một kilomet.

Cuối cùng cũng dạo hết cái điện phụ này, Thích Yến liền nhìn về phía vườn hoa cách đó không xa – nơi ánh sáng nhu hòa phản chiếu, đôi mắt lộ ra vài phần chờ mong.

“Sain các hạ, khu vườn hoa bên kia có một loại mỹ cảm đặc biệt, ta có vinh hạnh được chiêm ngưỡng chứ?”

Sain nhìn theo ánh mắt của hắn, thần sắc trong thoáng chốc có chút không được tự nhiên, nhưng khi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt mang theo ánh lưu quang ấy, y vẫn gật đầu.

“Thẩm mỹ của ngươi thực ra rất tương đồng với vị kiến trúc sư thiết kế Cung điện Đặc Pura. Đó là hậu hoa viên lớn nhất của toàn bộ cung điện, những cuộc hẹn không chính thức hay các buổi tụ hội thường được tổ chức tại nơi đó.”

“Vừa khéo bây giờ cũng gần đến giờ ăn, chúng ta có thể dùng bữa trưa tại đó.”

Vừa nói, y vừa quay đầu phân phó người hầu bên cạnh, rồi dẫn Thích Yến đi trước.

Họ dẫm chân lên con đường lát đá cuội làm bằng ngọc, bước vào đình nghỉ chân được hoa tươi bao phủ, dây leo quấn quanh. Bỗng nhiên Sain trở nên trầm lặng, ánh mắt tránh né, tiếng nước róc rách từ đài phun bên ngoài làm loạn nhịp tim y, khiến trong lòng càng thêm bức bối.

Thích Yến vẫn giữ dáng vẻ kiên nhẫn lắng nghe, cuối cùng y cũng mở miệng:
“Zarlak, ta cần phải thẳng thắn với ngươi một chuyện, ngươi phải biết đây tuyệt đối không phải là xuất phát từ ý muốn của ta!”

“Ta tin ngươi.”

Sain cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Thích Yến.

“Xin lỗi… thật ra buổi gặp chiều nay là do sau khi thư phụ xem qua thư của ta, đã tự ý an bài… một trùng cái. Nhưng ngươi phải tin ta! Trong lòng ta chỉ có ngươi, ta chỉ thích một mình trùng cái là ngươi!”

“Ta sẽ từ chối hắn, hơn nữa sẽ giải thích rõ ràng tình hình với hắn.”

Nhìn dáng vẻ Sain vừa nghiêm túc vừa mang theo chút hoảng loạn, nụ cười trên mặt Thích Yến cũng có phần bất lực.

Hắn còn tưởng là chuyện gì ghê gớm, hóa ra chỉ là chuyện này mà lại làm ra vẻ nghiêm trọng như thế.

“Không sao đâu, Sain các hạ, có lẽ vương hậu an bài cũng chỉ là vì muốn tốt cho ngươi thôi.”

Lời này của Thích Yến khiến Sain hiểu sai ý, lại cộng thêm thoáng vẻ bất lực trong mắt hắn, y liền cho rằng Thích Yến đang cảm thấy thất vọng, ngoài miệng thì không nói nhưng trong lòng đã bị tổn thương.

Điều đó khiến Sain càng thêm kiên định trong việc cự tuyệt tâm ý của Osses.

Thức ăn nhanh chóng được bưng lên, món ăn phong phú, đa dạng khẩu vị, trình bày tinh tế khiến mùi hương cũng trở nên hấp dẫn hơn.

Người hầu đứng phía sau bên phải Thích Yến bắt đầu giới thiệu về nguồn gốc nguyên liệu, cách chế biến và những câu chuyện đằng sau từng món ăn. Sain lúc này cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Thích Yến cắt một miếng thịt thăn, cảm nhận được sự rung động quen thuộc tận sâu trong linh hồn, thoáng chốc nghĩ đến việc “vô thức” mà dùng ngón tay của chính mình xé ra một đường miệng.

Nhưng rồi cuối cùng vẫn từ bỏ ý định này.

Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng áp lực mơ hồ đang lan đến, gió mang theo một mùi hương hoa nhàn nhạt có sắc tím.

Thích Yến nhìn về phía phát ra mùi hương ấy — là một trùng cái có mái tóc bạc, mắt tím, vận một bộ y phục trắng đế thêu vàng theo nghi thức vương tộc. Dáng người cao gầy, thon dài, đường nét khuôn mặt mềm mại dịu dàng.

Rõ ràng là một trùng cái, nhưng nhìn qua còn có vẻ mảnh mai hơn cả trùng đực, tựa như cành liễu mềm yếu cần gió đỡ.

Thế nhưng, luồng tinh thần lực ẩn ẩn phát ra từ y lại cho thấy rõ sự cường thế và uy áp mà y sở hữu.

Sain khẽ nhíu mày, mùi tin tức tố ẩm ướt lan ra khiến y cảm thấy buồn nôn. Cho dù vẫn chưa đến tuổi trưởng thành, y cũng biết rõ hương vị này đại biểu cho điều gì. Nhưng nhờ được giáo dưỡng kỹ càng, y không buông ra lời chỉ trích, chỉ giữ đúng phép tắc hành lễ:

“Thúc quân.”

Thích Yến hiểu ý, cũng làm theo một lễ nghi chuẩn mực của giới quý tộc:
“Vương phi miện hạ.”

Tiểu vương tử chỉ có một vị thúc quân, như vậy thân phận của người trước mặt liền đã rõ ràng — chính là thân vương phi Betchar · Gero Dea.

Betchar khẽ vén mái tóc dài rủ xuống bên tai, nhẹ nhàng mỉm cười, đôi mắt cong lên theo một độ cung vừa đủ khiến người ta cảm thấy ôn nhu:
“Ta không biết Sain lại mang một vị khách trùng tới, đứa nhỏ này thật là, cũng không chịu nói một tiếng, làm chậm trễ thì không nên đâu.”

Thích Yến cúi đầu, giữ tư thế chừng mực, với loại lời này hắn tất nhiên không có phần lên tiếng.

Sain cũng chẳng muốn đáp lại, mùi hương buồn nôn kia vẫn khiến y cảm thấy khó chịu.

Betchar cũng không tức giận, ánh mắt ôn hòa quét qua người Thích Yến:
“Còn chưa biết tên ngươi là gì?”

“Miện hạ, ta tên là Zarlak · As.”

“Zarlak…” Giọng y mát lạnh như gió xuân, lặp lại cái tên ấy với sự nghiền ngẫm chậm rãi, mang theo chút dư vị luyến tiếc, nhưng nơi đáy mắt lại ẩn hiện tia hàn ý. Vài giây sau, y lại nở một nụ cười rực rỡ:
“Thật là một cái tên dễ nghe.”

“Đa tạ miện hạ khen ngợi, đó là vinh hạnh của ta.”

“Không cần khách sáo như vậy. Nói thế nào thì ta cũng được coi như trưởng bối của ngươi. Đây là lần đầu tiên Sain mang một trùng cái vào cung, ta thấy các ngươi cũng ăn xong gần hết rồi, chi bằng đến cung của ta ngồi một lát?”

Ánh mắt Betchar từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi Thích Yến, hoàn toàn không để tâm đến biểu hiện căng thẳng và phản kháng của Sain, như thể đã chắc chắn y sẽ không dám từ chối.

Thích Yến định lên tiếng, mặc cho áp lực tinh thần lực mơ hồ đang bao phủ lên mình, thì Sain đã nhanh hơn một bước:

“Thúc quân, người mới mang thai, Zarlak vừa mới đến thánh Tháp Tư, cái gì cũng không rõ, chỉ sợ sẽ vô ý va chạm người.”

Đáp lại lời y, chỉ là vẻ mặt thâm sâu khó dò của Betchar và giọng nói bình thản mà chắc chắn:
“Sain, ngươi nên tin tưởng gien của Ladley Bell và tay nghề y sư của Cung điện Đặc Pura.”

Ngay khi lời nói vừa dứt, không biết từ lúc nào một thị vệ mặc hắc y đã đến cạnh Sain, vẻ mặt lãnh đạm, chìa tay ra mời:
“Điện hạ, thỉnh.”

Sain hung hăng trừng mắt liếc người cận vệ kia một cái, cắn chặt răng, ánh mắt gắt gao dán vào Betchar:
“Ta sẽ vẫn luôn ở đây chờ Zarlak.”

Betchar bỗng bật cười, nụ cười bất đắc dĩ mà dịu dàng, bước lên trước xoa nhẹ đầu Sain:
“Thật là, ta chỉ muốn nói vài lời với bằng hữu của ngươi thôi, cớ gì phải căng thẳng đến vậy?”

Thích Yến từ đầu đến cuối vẫn đứng ở một bên, cúi đầu, không nói một lời.

Sau khi an ủi Sain xong, Betchar liền dẫn Thích Yến cùng người hầu rời khỏi hoa viên, hướng về phía cung điện của mình.

Thích Yến kỳ thật đại khái đã đoán được lý do vì sao Betchar tìm hắn. Hắn vẫn còn nhớ rất rõ, lúc đó Kalani trong tình cảnh chật vật đã tru tréo gào lên rằng Gero Dea tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.

Tuy sau đó hắn đã cố lau sạch mọi dấu vết có thể, nhưng bản thân hắn cũng không dám chắc là không để sót lại bất cứ điều gì.

Chỉ là, nếu hắn đã dám bước chân vào vương cung, thì cũng có nghĩa là hắn đã sẵn sàng đối mặt với Betchar. Tự nhiên là trong tay có chút nắm chắc.

Betchar dẫn hắn đi đến chính là phòng khách trong cung điện của y — một đại sảnh rộng hơn 500 mét vuông, vừa tráng lệ lại huy hoàng. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cả một mảng tường làm hoàn toàn bằng cửa sổ sát đất, hòa cùng ánh sáng phản chiếu từ đá quý khảm trong phòng, khiến cả không gian lung linh đến lóa mắt.

Betchar lập tức ngồi xuống sofa, cận vệ mặc hắc y đứng ngay sau lưng y.

Y vẫn giữ nụ cười ôn hòa như cũ:
“Ngồi đi.”

Thích Yến hành lễ, rồi thản nhiên ngồi xuống đối diện y.

Thấy hắn đã yên vị, Betchar phất tay, hắc y cận vệ liền bước tới rót trà cho hai người.

“Ta nghe nói… ngươi là trùng đến từ Trạch Cách Tinh?”

“Đúng vậy. Ta lớn lên ở khu 18, là một cô nhi.”

Chứng minh thân phận của trùng tộc chỉ bao gồm tên họ, giới tính, tuổi tác, nơi sinh và cấp bậc tinh thần lực. Trước đó, Carlo · Seth đã làm sẵn cho hắn một bộ thân phận chứng minh — nơi sinh được ghi là khu 18 của Trạch Cách Tinh.

Cho dù Trạch Cách Tinh là một tinh cầu trung đẳng, thì ở những khu lạc hậu nhất, vẫn có vô số trùng sống lay lắt, vật lộn từng ngày để tồn tại. Những nơi như vậy thường được đại chúng gọi là “bình dân quật” — khu vực như thể bị toàn bộ tinh cầu bỏ quên. Không có trị an, không có pháp luật, không có mạng internet.

Sau khi luật pháp vũ trụ cấm việc xả trực tiếp rác thải vào không gian, các tinh cầu buộc phải tự xử lý rác của mình. Một số tinh cầu cao cấp và một phần nhỏ tinh cầu trung cấp có hệ thống chuyển rác đến các tinh cầu chuyên chứa rác. Nhưng đa số các tinh cầu khác thì chỉ còn cách gom rác lại và đổ xuống những khu vực được gọi là “xóm nghèo” — cũng bị gọi là trạm rác hoặc “mương hôi”.

Trùng sống ở đó, phần lớn là những đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ. Một số khác là những kẻ không thể trụ nổi ở nơi khác, hoặc một bộ phận nhỏ là tội phạm lẩn trốn sự truy đuổi hay truy sát.

Giống như nơi bị trục xuất.

Khu 18 chính là một nơi như vậy — không ai quản lý, không ai tranh giành. Trùng ở đó bị gọi bằng cái tên miệt thị là “chuột mương nước thối”.

Vì trùng trưởng thành từ đó không được giáo dục đầy đủ, mỗi ngày đều chủ động hoặc bị động rơi vào vòng xoáy đánh nhau, giết chóc. Ai cũng thô lỗ, hung bạo, cộc cằn.

Nhưng cũng không thể phủ nhận, những nơi như vậy chính là mảnh đất màu xám lý tưởng nhất cho những kẻ cần ẩn mình.

Những cô nhi lớn lên ở khu 18, nếu cắn răng vượt qua được thời thơ ấu, thường sẽ tự mình kiếm việc, gom góp đủ để làm chứng minh thân phận. Sau đó hoặc ở lại, hoặc rời đi. Ai không trụ nổi sẽ biến mất mãi mãi trong những con hẻm tối tăm, không ai để ý, cũng chẳng ai nhớ đến.

Một thân phận như vậy, về cơ bản… gần như không thể lần ra dấu vết hay tìm ra sơ hở.

Betchar nghiêng đầu liếc nhìn Thích Yến, ánh mắt không biểu lộ rõ ràng điều gì, một lọn tóc theo động tác của y khẽ trượt xuống.

Y chẳng qua chỉ chọn một câu chuyện để bắt đầu, vốn không quá quan tâm Thích Yến thật sự có thân phận gì.

Y khẽ cười, hai chân bắt chéo lại:
“Ta có một người đường ca, vì đam mê nghiên cứu sinh hóa mà vẫn luôn sống ở Bạch Vân Tinh. Một thời gian trước thì mất tích.”

“Chúng ta tìm thấy hắn trong chợ đen. Khi tìm được thì mắt hắn đã bị mù. Theo báo cáo kiểm tra từ căn cứ, tổn thương ở đại não của hắn khiến chíp não chỉ còn lại chưa đầy một centimet.”

Betchar kể lại tình trạng của Kalani mà không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Thích Yến sắc mặt không biến đổi, nhưng ngón tay cầm chung trà khẽ run lên một chút.

Đôi môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, Betchar tiếp tục nói, giọng nhẹ như không:
“Thêm vào đó, lưỡi hắn bị cắt, mười đầu ngón tay cũng bị chặt đứt, Trùng Văn đã hoàn toàn bị hủy.”

Lúc này Thích Yến kịp thời lộ ra biểu cảm kinh ngạc đúng chuẩn, như thể bị chấn động thực sự.

Betchar vẫn cười một cách ôn hòa như trước:
“Chúng ta đã thử khôi phục ký ức của hắn, nhưng phát hiện toàn bộ ký ức từ 23 giờ ngày 3 tháng 2 đến 23 giờ ngày hôm sau đều hoàn toàn biến mất. Không thể truy xuất, cũng không thể đọc ra được bất kỳ điều gì.”

“Thậm chí ngay cả bản thân hắn, cũng không thể truyền đạt qua sóng điện não.”

Tuy y vẫn đang cười, nhưng trong đáy mắt lại là một mảnh hàn ý lạnh buốt, tinh thần lực ẩn ẩn tỏa ra, mang theo uy áp nặng nề, bộc lộ rõ sự không bình tĩnh trong lòng.

Đột ngột, luồng uy áp ấy biến mất ngay trong chớp mắt, Betchar lại cong khóe mắt, cười rực rỡ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Nhưng… trong phần chip não bị nổ của hắn, chúng ta đã thấy được thông tin liên quan đến ngươi.”

Quảng cáo
Tội Phạm Truy Nã Toàn Tinh Tế Cư Nhiên Là Trùng Đực - Chương 20 | Đọc truyện chữ