Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
"Ai đi mua đèn lồng mà chẳng giống nhau?"
Bởi vì cô vừa mới tỉnh dậy nên đôi mắt cô còn đang mơ màng như là một con mèo ngoan ngoãn đang dựa vào khuỷu tay của anh.
Hai người nhìn nhau một cái rồi Lê Đình Tuấn lại tiếp tục bế cô đi vào nhà.
Phó Viễn Hạo vẫn chưa quay về, tối nay dì và chị Phương cũng chưa trở về, Lê Đình Tuấn đưa cô đặt trên ghế sa lông ở dưới lầu, còn anh thì quay người đi vào phòng làm việc.
Giày của Kiều Phương Hạ anh vẫn còn giữ, cô nhìn sàn gạch lạnh như băng lại không có dũng khi đi chân trần đi.
Lúc Lê Đình Tuấn đi ra từ thư phòng, anh cầm theo một chai dầu đi đến bên cạnh Kiều Phương Hạ rồi xoay người ngồi xuống.
Ngon tay anh bắt đầu xoa bóp mắt cá chân cho Kiều Phương Hạ, Kiều Phương Hạ lại bất giác hơi rụt chân lại.
Đúng là có hơi sưng ê ẩm, Lê Đình Tuấn không dùng bao nhiều sức lực mà cô cũng cảm thấy đau.
Lê Đình Tuấn ngước mắt nhìn Kiều Phương Hạ, ban nãy lúc ở trên xe, Kiều Phương Hạ co ro ngủ bên cạnh anh thì anh đã phát hiện ra mắt cá chân của cô bị sưng lên.
Anh nhanh chóng cởi tất trên chân cô ra, liếc nhìn chân của cô, toàn bộ vị trí từ mu bàn chân đến mắt cá chân đều hơi sưng lên. Tuy đây không phải là vấn đề gì nghiêm trọng nhưng anh nhìn thấy lại cảm thấy không nỡ.
Cô lúng ta lúng túng nhìn chân của mình nhưng vẫn không lên tiếng.
Lê Đình Tuấn nhìn cô mấy lần, sau đó lại không đành lòng tiếp tục trách cứ cô nữa, chỉ âm thầm thở dài một hơi rồi đứng dậy, dùng nước nóng rửa tay xong sau đó lại xoay người trở về đổ dầu nóng lên bàn tay rồi xoa xoa cho nóng, sau đó anh giữ chân của Kiều Phương Hạ, nhẹ nhàng xoa
bóp.
Lực tay anh không lớn nhưng mà từ nhỏ Kiều Phương Hạ đã sợ nhột nên lúc bàn tay anh vô tình chạm vào lòng bàn chân cô khiến cô phải mím môi, đầu ngón chân xinh xắn cũng bất giác cong lại.