Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận
Đình Trung muốn ngủ với mẹ.."
Trong chốc lát đèn hoa đăng đã được thả xong, lúc này Đình Trung mới cảm thấy mệt mỏi, cậu bé được Vô Nhật Huy nên tựa vào lòng anh ta mà ngủ gà ngủ gật.
Kiều Phương Hạ nhìn Đình Trung, nói nhỏ: "Trở về thôi."
Xem hội đèn lồng thì cũng đã xem rồi, hoa đăng cũng đã thả rồi. Giờ cũng nên trở về thôi.
Đình Trung mơ mơ màng màng nghe Kiều Phương Hạ nói thế thì mắt nhắm mắt mở lắc đầu, lầm bầm nói: "Không muốn... Đình Trung muốn ngủ với mẹ.."
Kiều Phương Hạ chẳng nói gì.
Đình Trung cũng chỉ lẩm bẩm trong miệng, một hồi sau cậu bé đã say giấc trong vòng tay của Vô Nhật Huy.
Lệ Đình Tuấn cởi áo khoác của anh ra khoác lên người Đình Trung, nói nhỏ với Vô Nhật Huy: "Đưa thằng bé trở về Hoàng Gia đi!"
Mấy ngày nay anh và Kiều Phương Hạ không có ngủ chung với nhau cho nên Đình Trung đừng có mơ.
"Vâng." Vô Nhật Huy nhanh chóng đứng dậy cầm theo đèn của của Đình Trung rồi chuẩn bị xuống thuyền.
Kiều Phương Hạ thấy mũ Đình Trung rơi xuống thì cúi
người xuống nhặt lên đội lại cho cậu bé.
Cô cùng xuống thuyền với Vô Nhật Huy rồi nhìn Vô Nhật Huy bế Đình Trung lên xe, sau đó cô đứng đó nhìn bọn họ rời đi.
Lệ Đình Tuấn không theo kịp.
Trở về chỗ của Phó Viễn Hạo cũng phải mất một đoạn đường nữa, cô cảm thấy hơi khó chịu, dường như cô nghe loáng thoáng Lê Đình Trung đứng ở ngoài xe, cách chiếc xe không xa, nói nhỏ gì đó với người dưới. Cô tựa trên nệm da êm ái, mí mắt không chịu nổi mà dính lại với nhau.
Cô cũng không biết anh trở lại xe lúc nào, cũng không biết xe chạy từ lúc nào.
Mơ màng một hồi, cô bỗng nhiên nhận ra xe đã dừng lại, đang định mở mắt ra xem ở đâu thì cảm thấy có người bên cạnh bế cô lên.
Lệ Đình Tuấn cảm thấy cô gái trong ngực bỗng cử động, anh liếc nhìn khuôn mặt ửng đỏ vì ngủ của Kiều Phương Hạ, cô đang im lặng nhìn anh.