Kiều Phương Hạ lớn hơi chậm một chút, mười hai tuổi rồi mà mới chỉ cao khoảng một mét rưỡi thôi, Tô Minh Nguyệt cúi đầu liếc nhìn cô, vẻ chán ghét và phiền hà gần như đều hiện rõ trên khuôn mặt.
Hơn nữa Lê Đình Tuấn vô cùng ghét bỏ An Phương Diệp và Kiều Phương Hạ, từ trước đến nay đều không chịu thừa nhận hai mẹ con bọn họ, điều này cô ta biết rất rõ. Chỉ là vì Lệ Quốc Chiến mà Lê Đình Tuấn không còn cách nào khác phải chăm sóc cho Kiều Phương Hạ mà thôi.
Lệ Đình Tuấn ghét Kiều Phương Hạ, thì cô ta càng không cần phải tươi cười niềm nở với Kiều Phương Hạ để làm gì.
Cô ta khịt mũi ừm một tiếng, giống như Kiều Phương Hạ đang đứng trước mặt minh là
không khí vậy, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo, cô ta khẽ quay đầu lại thì thầm với Tống Thanh Hào: "Cũng chẳng biết anh ấy đưa cô ta đến đây để làm cái gì, đúng là khiến người ta mất hứng ghế luôn."
Tổng Thanh Hào cũng biết là Tô Minh Nguyệt từ trước đến giờ luôn không thích Kiều Phương Hạ cho lắm, nhưng giọng điệu kỳ lạ khác thường này của cô ta đúng thật là cũng hơi làm người khác cảm thấy bị tổn thương.
Ở bên cạnh sắc mặt của Tô Minh Nguyệt càng ngày càng trở nên khó coi, cô ta giương mắt nhìn Kiều Phương Hạ đi về phía Lê Đình Tuấn.
“Đây là Trình Nhị mà trước đây anh từng kể với em” Lê Đình Tuấn nhìn thấy Kiều Phương Hạ đi đến gần mình liền chỉ vào người bạn đứng trước mặt mình, vẻ mặt lạnh nhạt thờ ơ giới thiệu từng người một với Kiều Phương Hạ.
Sau khi Lê Đình Tuấn giới thiệu xong một người, anh sẽ dừng lại vài giây, như thể anh muốn để cho Kiều Phương Hạ nhớ rõ những người bạn thân thiết bao lâu nay với mình vậy.
Khoảnh khắc mà Kiều Phương Hạ nhận ra chi tiết này, cô ngẩng đầu lên nhìn Lê Đình Tuấn một cái, trước đây không phải là anh... rất chán ghét khi phải giới thiệu cô và An Phương Diệp với mọi người vào những tình huống như vậy hay sao? Hôm nay có chuyện gì xảy ra với anh vậy?