Một lúc lâu sau cô lại nói thêm một câu: "Sẽ khiến anh mất mặt đó." 

Lệ Đình Tuấn có một người em gái quê mùa như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng biết sẽ mất mặt đến nhường nào. 

Từ trước đến nay Lê Đình Tuấn vẫn chưa bao giờ chấp nhận cô và An Phương Diệp, không chịu thừa nhận An Phương Diệp là mẹ kể của mình, những người khác cũng không bao giờ dám nhắc tới hai mẹ con bọn họ trước mặt anh. 

Lệ Đình Tuấn có thể đồng ý đưa cô đến trường đua ngựa đã là điều chưa từng có rồi, cô sẽ không làm anh phải xấu hổ thêm nữa đâu. 

Lệ Đình Tuấn và cô nhìn nhau một lúc, vẻ mặt của anh lúc nãy còn hơi tức giận bây giờ đã dịu đi rất nhiều rồi. 

“Không biết có thể học mà.” Anh thì thầm. 

Kiều Phương Hạ chỉ im lặng không nói gì. 

Lệ Đình Tuấn tiện tay đưa ba lô của cô cho người quản lý trường đua ngựa đang đứng bên cạnh rồi nói: "Đi qua đó thôi, đừng để mọi người phải đợi." 

 

Bây giờ, Lê Đình Tuấn lại dẫn cô con gái của kẻ thứ ba này ra ngoài để gặp mặt bọn họ, mọi người đều không hiểu Lê Đình Tuần làm vậy là có ý gì. 

Buổi sáng nay Kiều Phương Hạ đã tránh phải đụng độ với những người này, mà buổi chiều lại xuất hiện trước mặt bọn họ, tự bản thân cô cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cô hơi cúi đầu xuống đứng ở dưới bóng râm phía sau cách Lê Đình Tuấn không xa, nhìn chăm chăm đầu ngón chân của mình và lắng nghe Lê Đình Tuấn chào hỏi mọi người. 

Cách đó không xa, Tống Thanh Hào và Tô Minh Nguyệt cũng vừa chọn ngựa xong đi tới gần, Tống Thanh Hào liếc mắt nhìn Kiều Phương Hạ bị tụt lại đứng bơ vơ một góc, cười híp mắt với cô rồi nói: "Bé con này, vừa rồi anh đã giúp em nhìn qua rồi, có hai con ngựa nhỏ cũng không tệ, anh bảo người ta dắt nó lại đây cho em nhé?" 

Kiều Phương Hạ nhìn anh ta một cái, rồi ánh mắt lại dừng lại trên người Tô Minh Nguyệt đứng bên cạnh, cô chủ động chào hỏi Tô Minh Nguyệt trước: "Chị Minh Nguyệt"

Đừng để mọi người phải đợi." - Chương 1196 | Đọc truyện tranh