Chỉ là không ngờ, nàng thế mà lại đẹp ra.

Lúc bọn họ mới nghe được những lời đồn đại kia, vẫn không tin tưởng được, cho đến hôm nay nhìn thấy Vân Nhược Linh, mới thật sự tin tưởng những người kia.

“Có đúng không? Ngươi cũng muốn làm Vương Phi, vậy bổn phi cổ vũ cho ngươi, hy vọng ngươi có thể được như mong muốn.” Chỉ là không biết vị Vương Gia nào mù lòa, mới lấy người như Vân Hinh Lam.

Vân Cẩm Yên nghe được giọng điệu châm chọc trong lời nói của Vân Nhược Linh, nàng ta kéo tay Vân Hinh Lam lại, âm thầm lạnh lùng nói: “Tam tỷ, đừng so đo với loại người như thế, nàng ta làm Vương Phi thì thế nào? Còn không phải là không được sủng ái, chỉ là Vương Phi trên danh nghĩa thôi, nói không chừng ngày nào đó bị trả về nhà, chúng ta đi thôi.”

Nói xong, nàng ta kéo tay Vân Hinh Lam đi.

Vân Nhược Linh cũng không quan tâm đến các nàng, trực tiếp đi đến tiểu viện của mẫu thân Hoàng thị.

-

Vân Nhược Linh đi đến viện của mẫy thân, đã nghe thấy một mùi thuốc đông y rất đậm.

Trong phòng vang ra tiếng Hoàng thị đang ho khan kịch liệt, và tiếng Nhị muội Vân Nhược Hoa lo lắng: “Mẫu thân, thuốc vừa uống vào vẫn không có tác dụng sao? Tại sao càng lúc lại càng ho dữ dội? Nếu còn như thế này nữa thì phải làm sao đây?”

Nghe được tiếng của muội muội, hốc mắt Vân Nhược Linh đỏ lên, nàng bước nhanh vào trong, khẽ gọi một tiếng: “Mẫu thân, muội muội, ta về rồi.”

Giờ khắc này, Vân Nhược Linh đột nhiên đau lòng, những người này rõ ràng không phải người nhà của nàng, nhưng nàng lại thật sự đau lòng.

Chẳng lẽ lòng của nàng đã hòa làm một với nguyên chủ?

“Tỷ tỷ, tỷ về rồi?” Vân Nhược Linh vừa nghe đến giọng của tỷ tỷ, nhanh chóng xoay người lại, vui mừng hớn hở chạy ra ngoài.

Hoàng thị đang nằm trên giường cũng nhanh chóng ngẩng đầu lên, có vẻ như muốn xuống đến: “Linh Nhi, con về rồi?’

Hoàng thị thất vọng rũ mắt xuống, Vân Nhược Linh xem xét, mới phát hiện Hoàng thị quá gầy, mặt bà vàng như giấy nến, cơ thể gầy yếu, nhỏ bé ẩn dưới lớp quần áo to dày, khắp người đều là mùi thước, trên áo gối dưới đầu còn có vài giọt máu, xem ra là do ho khan lâu năm mà thành.

“Tỷ tỷ, nương gần đây ho càng lúc càng nghiêm trọng, bà ngày nào cũng ho ra máu, muội tìm đại phi kê thuốc cho bà nhưng vẫn không có tác dụng, cơ thể bà càng lúc càng suy yếu, muội sợ bà… không gắng gượng được mấy ngày nữa.” Vân Nhược Hoa nói xong, che mắt khóc lên.

Vân Nhược Linh nhanh chóng đứng lên, nói: “Nương, cho ta xem thử trước một chút, ta bây giờ biết y thuật, nói không chừng ta có thể trị hết bệnh này.”

Hoàng thị nói: “Đúng, trước đó con phái Thu Nhi đến nói cho ta, bảo ta thừa nhận năm đó ta cho con tìm một nữ sư phụ, lúc cha con đến hỏi, ta đã thừa nhận, ông ấy cũng tin tưởng. Ta hỏi con, y thuật này của con là từ đâu mà đến? Con từ nhỏ đã sống cùng ta, trong viện của chúng ta nào có ai tinh thông y thuật? Con còn nói, tên của nàng ta là Như Nguyệt, torng viện của chúng ta trước đó đúng là có một người tên Như Nguyệt, nhưng ta biết nàng ta rất rõ, nàng ta chỉ biết được vài chữ, nhưng tuyệt đối không hề tinh thông y thuật, con muốn ta gạt cha con, là vì sao thế?”

- Chương 632 | Đọc truyện tranh