Cuối cùng Nhị phu nhân và Giang Lâm phu nhân sinh ra một nam một nữ, Giang Lâm đương nhiết hết lòng giữ lời hứa, cùng Vân Thịnh đã định cho hai đứa trẻ thông gia từ bé.
Cho nên Vân Hinh Lam từ bé đã có một vị hôn phu tên Giang Hạ Tuyên.
Những năm đầu, Giang gia như mặt trời ban trưa, Giang Lâm rất được ân sủng, nhưng chỉ là ân sủng của tiên đế.
Giang Lâm vẫn luôn trung thành với tiên đế, cũng không biết Vân Thịnh đã âm thầm phản bội tiên đế, bị Sở Dao mua chuộc, trở thành cánh tay cho Sở Dao.
Sở Dao vừa mới thượng vị, đầu tiên là gạt bỏ hết trung thần của tiên đế, Giang Lâm lúc đó bởi vì dám chất vấn Sở Dao ngay trên đại điện, hoài nghi cái chết của tiên đế và tiên hậu, bị Sở Dao lấy lý do chọc giận thiên uy, giáng chức ông ta, biếm xuống thành Thứ sử lục phẩm Giang Châu.
Cái danh Thứ sử này nói cho hay thì là giám sát quan viên các châu quận, nhưng cũng không có thực quyền gì.
Giang Lâm từ một viên quan chính nhị phẩm, được Hoàng đế sủng ái nhất, bị giáng chức thành tiểu quan lục phẩm, mà lúc đó Hộ bộ Thị lang Vân Thịnh thì nhảy lên trở thành Tể tướng nhất phẩm, dưới một người, trên vạn người.
Cảnh ngộ hai người khác biệt, từ nay không còn qua lại nữa.
Lúc ấy Giang Lâm cũng không ngờ rằng, người ông ta cho rằng là bạn bè, lại chưa từng xem ông ta là bạn bè, thậm chí khi ông ta bị giáng chức, Vân Thịnh chưa từng nói giúp ông ta một câu, càng không đi tiễn ông ta.
Thế nhưng Vân Thịnh cũng không vì Giang Lâm bị giáng chức mà hủy bỏ hôn sự của Vân Hinh Lam và Giang Hạ Tuyên.
Với ông ta mà nói, Vân Hinh Lam chỉ là một thứ nữ, ông ta còn chưa đến mức vì một thứ nữ mà để người đời mắng ông ta vong ân phụ nghĩa, không giữ lời hứa, hủy đi thanh danh của mình.
Nhưng ông ta cũng không chủ động nhắc đến cuộc hôn nhân này, bởi vì ông ta là người của Sở Dao, ông ta cũng không muốn có quan hệ qua lại gì với Giang Lâm.
Cho nên hôn sự của Vân Hinh Lam cứ bị gác lại như thế.
Vân Hinh Lam hếch mũi lên trời, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cho rằng Trạng Nguyên dễ trúng như thế? Hắn đậu cử nhân thì có gì mà đặc biệt hơn người? Phụ thân hắn năm đó đắc tội Hoàng Thượng, bị giáng chức đến Giang Châu, không được trọng dụng, kết quả của hắn hẳn là sẽ giống như phụ thân hắn, cho dù có ưu tú đến mấy thì tương lai cũng chỉ có số làm quan nhỏ. Hơn nữa, ta còn chưa gặp qua hắn, làm sao biết được hắn ưu tú hay không, cử nhân trong thiên hạ này rất nhiều, hắn thì tính là cái gì? Làm gì so được với những con cháu Hoàng gia, thân vương hoặc công khanh kia? Tóm lại, ta không xem trọng kẻ sa cơ thất thế này.”
“Vậy thì cũng không đến lượt ngươi quản, phụ thân luôn giữ chữ tín, đây là hôn sự mà năm đó ông ấy đã đồng ý với người ta, chắc chắn sẽ không nuốt lời, vậy thì, ta chúc mừng ngươi sớm một chút.” Vân Nhược Linh cười nhạt nói.
Vân Hinh Lam nghe xong, tức giận đến thở dốc, nàng ta đỏ mặt, giận dữ nói: “Ngươi đừng có mà ở đây châm chọc, cái tên thư sinh nghèo kiết xác kia, ngươi muốn gả thì tự gả, ta không thèm gả. Nữ tử như ta đây, muốn gả, cũng sẽ chỉ gả Hoàng tử hoặc thân vương. Chỉ bằng ngươi cũng có thể làm Vương Phi, tại sao chúng ta lại không?”
Vân Nhược Linh lúc kia vẫn là thứ xấu xí, nàng đều có thể gả được cho Ly Vương, bọn họ đều xinh đẹp hơn nàng, thì cũng có thể.