Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 53: Mèo Vờn Chuột
Tiếng cười ma quái của Ma Tử vang vọng khắp thung lũng, giống như tiếng móng tay cào vào mặt kính, chói tai và rợn người. Lão ta đứng trên vách đá cao, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ thản nhiên như một vị quân vương đang thưởng thức một vở kịch do chính mình đạo diễn.
"Vạn Độc Phệ Hồn Đại Trận của lão phu, được nuôi dưỡng bằng oán khí của hàng vạn sinh linh và tinh hoa của hàng ngàn loại độc dược," Ma Tử nói, giọng điệu say mê như một nghệ nhân đang giới thiệu về tác phẩm tâm đắc nhất của mình. "Nó không giết các ngươi ngay lập tức đâu. Đó là một sự lãng phí."
Lão ta đưa một ngón tay xương xẩu lên, chỉ vào màn sương độc màu tím đang cuồn cuộn bên dưới.
"Nó sẽ từ từ ăn mòn linh lực của các ngươi, gặm nhấm sinh cơ của các ngươi, khiến các ngươi cảm nhận được cái chết đang đến gần trong từng hơi thở. Các ngươi sẽ trở nên yếu đuối, bất lực, và cuối cùng, linh hồn của các ngươi sẽ bị những oan hồn trong trận pháp này xé thành từng mảnh, trở thành một phần của nó. Một kết cục thật đẹp đẽ, phải không?"
Lời nói của lão ta, tàn độc và hiểm ác, khiến cho Lâm Phong và Tuyết Nguyệt trong lòng rét lạnh.
Cơn lũ độc vật được huyễn hóa từ sương độc ập đến. Lâm Phong gầm lên một tiếng, Thanh Phong Kiếm trong tay múa lên như một cơn lốc, kiếm khí sắc bén chém tan nát những con độc xà, bọ cạp đang lao tới.
Nhưng y nhanh chóng phát hiện ra sự bất lực.
Kiếm khí của y, sau khi chém tan một con độc vật, cũng bị độc khí ăn mòn đi một phần. Cứ tiếp tục thế này, linh lực của y sẽ cạn kiệt trước khi có thể phá được trận.
Tuyết Nguyệt thì tình hình còn tệ hơn. Hàn khí của nàng tuy có thể đóng băng độc khí, nhưng màn sương độc ở đây dường như vô tận. Nàng vừa đóng băng được một mảng, một mảng khác lại ập tới. Gương mặt xinh đẹp của nàng ngày càng tái nhợt, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Linh lực trong cơ thể đang trôi đi với một tốc độ kinh người.
Chỉ có Trần Trường Sinh là hoàn toàn vô sự. Nhưng hắn không biết phá trận. Hắn nhìn hai người bạn đang chật vật chiến đấu, sắc mặt ngày càng khó coi, trong lòng nóng như lửa đốt.
Hắn thử dùng tuyệt chiêu "Nhị Quyền" của mình, đấm vào một con ma thi đang lao về phía Lâm Phong. Nhưng nắm đấm của hắn chỉ xuyên qua cơ thể hư ảo của nó, không gây ra một chút tổn hại nào.
"Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Hắn lo lắng đi qua đi lại, hai tay vò đầu bứt tai, hoàn toàn không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực.
Trên vách đá, Ma Tử nhìn cảnh tượng này với vẻ thích thú.
Lão ta thích cái cảm giác từ từ thưởng thức sự tuyệt vọng của con mồi. Sau khi quan sát Lâm Phong và Tuyết Nguyệt chật vật một lúc, ánh mắt của lão ta lại chuyển về phía món đồ mà lão ta hứng thú nhất.
"Để xem nào," lão ta lẩm bẩm, đôi mắt sáng quắc. "Xem hàng cực phẩm này rốt cuộc có thể chịu được đến đâu."
Nói đoạn, lão ta vươn một ngón tay xương xẩu ra, linh lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ ngưng tụ lại, hóa thành một mũi tên đất màu đen, bắn thẳng về phía Trần Trường Sinh đang đi qua đi lại.
"Vèo!"
Mũi tên đất bay với tốc độ cực nhanh. Trần Trường Sinh đang lo lắng, hoàn toàn không kịp phản ứng.
"BỐP!"
Mũi tên đất đập chính xác vào lưng hắn. Một lực lượng mạnh mẽ đánh tới, khiến hắn lảo đảo về phía trước mấy bước.
"Á! Lão già dám đánh lén ta!"
Trần Trường Sinh ôm lấy cái lưng đau điếng của mình, quay đầu lại, giận dữ gào lên. Hắn nhìn thấy Ma Tử đang đứng trên vách đá, lập tức hiểu ra.
"Lão già lừa đảo kia! Có ngon thì xuống đây một chọi một!"
Ma Tử hoàn toàn không để ý đến lời chửi rủa của hắn. Lão ta chỉ nheo mắt lại, gật gù một. "Hmm, thú vị. Lực va chạm đã bị hấp thu hoàn toàn, thật kỳ diệu."
Lão ta dường như đã tìm thấy một trò chơi mới. Ma tử lại vung tay, lần này là một cây thương gió màu xanh, mang theo tiếng rít chói tai, đâm thẳng vào mông của Trần Trường Sinh.
"PHẬP!"
"Á Á Á Á Á! Mông của ta!"
Trần Trường Sinh nhảy cẫng lên, hai tay ôm lấy cái mông đang đau buốt của mình. Hắn vừa nhảy lò cò vừa chửi rủa ầm ĩ.
"Lão già biến thái!"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, dù đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhìn thấy cảnh này, cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Ma Tử thì lại càng thêm hưng phấn. Lão ta bắt đầu thử hàng một cách say mê.
"Thử lực xuyên thấu! Kim Quang Thứ!"
Một mũi kim vàng óng đâm vào vai Trần Trường Sinh.
"Á!"
"Thử lực chấn động! Hắc Thủy Lãng!"
Một con sóng nước đen ngòm đập vào người hắn.
"Ọe... ọe..."
"Thử độ bền liên tục! Vạn Mộc Ma!"
Hàng chục sợi dây leo từ dưới đất mọc lên, quất tới tấp vào người hắn.
"A! Đừng quất nữa! Rách hết quần áo rồi! Ngứa quá! Đau quá! Aaaa!"
Trần Trường Sinh la oai oái, chạy vòng quanh trong trận pháp, né tránh những đòn tấn công từ trên trời giáng xuống. Nhưng hắn chạy đi đâu, đòn tấn công liền theo đến đó. Hắn giống như một con chuột đang bị một đứa trẻ nghịch ngợm nhưng không có chỗ nào để trốn.
Ma Tử đứng trên cao, vừa ra chiêu vừa gật gù.
"Đúng là cực phẩm, cứng hơn cả Huyền Thiết ngàn năm!"
"Khả năng thích ứng với các loại năng lượng khác nhau thật đáng kinh ngạc!"
"Không có một chút tổn hại nào! Hoàn mỹ! Quá mức hoàn mỹ!"
Tuyết Nguyệt, trong lúc chật vật chống đỡ với đám độc vật, nàng vẫn không ngừng quan sát. Nàng nhận ra một điều kỳ lạ. Mỗi khi Ma Tử ra tay tấn công Trần Trường Sinh, màn sương độc xung quanh dường như sẽ mỏng đi một chút, những con độc vật huyễn hóa cũng sẽ khựng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn.
"Trận pháp này," nàng thì thầm với Lâm Phong, "nó được điều khiển trực tiếp bởi tâm lực của Ma Tử! Khi lão ta phân tâm để tấn công, sự khống chế đối với trận pháp sẽ bị yếu đi!"
Lâm Phong lập tức hiểu ra. "Ý của cô là..."
"Đúng vậy!" Đôi mắt của Tuyết Nguyệt sáng lên. "Chúng ta không cần phải phá trận từ bên ngoài! Chỉ cần tìm ra trung khu trận pháp, nơi tâm lực của lão ta kết nối, rồi phá hủy nó từ bên trong!"
"Vạn Độc Phệ Hồn Đại Trận của lão phu, được nuôi dưỡng bằng oán khí của hàng vạn sinh linh và tinh hoa của hàng ngàn loại độc dược," Ma Tử nói, giọng điệu say mê như một nghệ nhân đang giới thiệu về tác phẩm tâm đắc nhất của mình. "Nó không giết các ngươi ngay lập tức đâu. Đó là một sự lãng phí."
Lão ta đưa một ngón tay xương xẩu lên, chỉ vào màn sương độc màu tím đang cuồn cuộn bên dưới.
"Nó sẽ từ từ ăn mòn linh lực của các ngươi, gặm nhấm sinh cơ của các ngươi, khiến các ngươi cảm nhận được cái chết đang đến gần trong từng hơi thở. Các ngươi sẽ trở nên yếu đuối, bất lực, và cuối cùng, linh hồn của các ngươi sẽ bị những oan hồn trong trận pháp này xé thành từng mảnh, trở thành một phần của nó. Một kết cục thật đẹp đẽ, phải không?"
Lời nói của lão ta, tàn độc và hiểm ác, khiến cho Lâm Phong và Tuyết Nguyệt trong lòng rét lạnh.
Cơn lũ độc vật được huyễn hóa từ sương độc ập đến. Lâm Phong gầm lên một tiếng, Thanh Phong Kiếm trong tay múa lên như một cơn lốc, kiếm khí sắc bén chém tan nát những con độc xà, bọ cạp đang lao tới.
Nhưng y nhanh chóng phát hiện ra sự bất lực.
Kiếm khí của y, sau khi chém tan một con độc vật, cũng bị độc khí ăn mòn đi một phần. Cứ tiếp tục thế này, linh lực của y sẽ cạn kiệt trước khi có thể phá được trận.
Tuyết Nguyệt thì tình hình còn tệ hơn. Hàn khí của nàng tuy có thể đóng băng độc khí, nhưng màn sương độc ở đây dường như vô tận. Nàng vừa đóng băng được một mảng, một mảng khác lại ập tới. Gương mặt xinh đẹp của nàng ngày càng tái nhợt, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Linh lực trong cơ thể đang trôi đi với một tốc độ kinh người.
Chỉ có Trần Trường Sinh là hoàn toàn vô sự. Nhưng hắn không biết phá trận. Hắn nhìn hai người bạn đang chật vật chiến đấu, sắc mặt ngày càng khó coi, trong lòng nóng như lửa đốt.
Hắn thử dùng tuyệt chiêu "Nhị Quyền" của mình, đấm vào một con ma thi đang lao về phía Lâm Phong. Nhưng nắm đấm của hắn chỉ xuyên qua cơ thể hư ảo của nó, không gây ra một chút tổn hại nào.
"Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Hắn lo lắng đi qua đi lại, hai tay vò đầu bứt tai, hoàn toàn không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực.
Trên vách đá, Ma Tử nhìn cảnh tượng này với vẻ thích thú.
Lão ta thích cái cảm giác từ từ thưởng thức sự tuyệt vọng của con mồi. Sau khi quan sát Lâm Phong và Tuyết Nguyệt chật vật một lúc, ánh mắt của lão ta lại chuyển về phía món đồ mà lão ta hứng thú nhất.
"Để xem nào," lão ta lẩm bẩm, đôi mắt sáng quắc. "Xem hàng cực phẩm này rốt cuộc có thể chịu được đến đâu."
Nói đoạn, lão ta vươn một ngón tay xương xẩu ra, linh lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ ngưng tụ lại, hóa thành một mũi tên đất màu đen, bắn thẳng về phía Trần Trường Sinh đang đi qua đi lại.
"Vèo!"
Mũi tên đất bay với tốc độ cực nhanh. Trần Trường Sinh đang lo lắng, hoàn toàn không kịp phản ứng.
"BỐP!"
Mũi tên đất đập chính xác vào lưng hắn. Một lực lượng mạnh mẽ đánh tới, khiến hắn lảo đảo về phía trước mấy bước.
"Á! Lão già dám đánh lén ta!"
Trần Trường Sinh ôm lấy cái lưng đau điếng của mình, quay đầu lại, giận dữ gào lên. Hắn nhìn thấy Ma Tử đang đứng trên vách đá, lập tức hiểu ra.
"Lão già lừa đảo kia! Có ngon thì xuống đây một chọi một!"
Ma Tử hoàn toàn không để ý đến lời chửi rủa của hắn. Lão ta chỉ nheo mắt lại, gật gù một. "Hmm, thú vị. Lực va chạm đã bị hấp thu hoàn toàn, thật kỳ diệu."
Lão ta dường như đã tìm thấy một trò chơi mới. Ma tử lại vung tay, lần này là một cây thương gió màu xanh, mang theo tiếng rít chói tai, đâm thẳng vào mông của Trần Trường Sinh.
"PHẬP!"
"Á Á Á Á Á! Mông của ta!"
Trần Trường Sinh nhảy cẫng lên, hai tay ôm lấy cái mông đang đau buốt của mình. Hắn vừa nhảy lò cò vừa chửi rủa ầm ĩ.
"Lão già biến thái!"
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, dù đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhìn thấy cảnh này, cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Ma Tử thì lại càng thêm hưng phấn. Lão ta bắt đầu thử hàng một cách say mê.
"Thử lực xuyên thấu! Kim Quang Thứ!"
Một mũi kim vàng óng đâm vào vai Trần Trường Sinh.
"Á!"
"Thử lực chấn động! Hắc Thủy Lãng!"
Một con sóng nước đen ngòm đập vào người hắn.
"Ọe... ọe..."
"Thử độ bền liên tục! Vạn Mộc Ma!"
Hàng chục sợi dây leo từ dưới đất mọc lên, quất tới tấp vào người hắn.
"A! Đừng quất nữa! Rách hết quần áo rồi! Ngứa quá! Đau quá! Aaaa!"
Trần Trường Sinh la oai oái, chạy vòng quanh trong trận pháp, né tránh những đòn tấn công từ trên trời giáng xuống. Nhưng hắn chạy đi đâu, đòn tấn công liền theo đến đó. Hắn giống như một con chuột đang bị một đứa trẻ nghịch ngợm nhưng không có chỗ nào để trốn.
Ma Tử đứng trên cao, vừa ra chiêu vừa gật gù.
"Đúng là cực phẩm, cứng hơn cả Huyền Thiết ngàn năm!"
"Khả năng thích ứng với các loại năng lượng khác nhau thật đáng kinh ngạc!"
"Không có một chút tổn hại nào! Hoàn mỹ! Quá mức hoàn mỹ!"
Tuyết Nguyệt, trong lúc chật vật chống đỡ với đám độc vật, nàng vẫn không ngừng quan sát. Nàng nhận ra một điều kỳ lạ. Mỗi khi Ma Tử ra tay tấn công Trần Trường Sinh, màn sương độc xung quanh dường như sẽ mỏng đi một chút, những con độc vật huyễn hóa cũng sẽ khựng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn.
"Trận pháp này," nàng thì thầm với Lâm Phong, "nó được điều khiển trực tiếp bởi tâm lực của Ma Tử! Khi lão ta phân tâm để tấn công, sự khống chế đối với trận pháp sẽ bị yếu đi!"
Lâm Phong lập tức hiểu ra. "Ý của cô là..."
"Đúng vậy!" Đôi mắt của Tuyết Nguyệt sáng lên. "Chúng ta không cần phải phá trận từ bên ngoài! Chỉ cần tìm ra trung khu trận pháp, nơi tâm lực của lão ta kết nối, rồi phá hủy nó từ bên trong!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận