Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 52: Thung Lũng Chết Chóc

"Đi về phía nam! Nhanh lên!"

Đây đã là câu cửa miệng của Trần Trường Sinh trong suốt năm ngày qua. Hắn, người vốn lười biếng đến mức đi bộ cũng thấy phiền, giờ đây lại trở thành người tích cực nhất, hăng hái nhất trong đội. Hắn không ngừng thúc giục Lâm Phong và Tuyết Nguyệt bay nhanh hơn, thỉnh thoảng lại đứng trên dải lụa, vươn cổ nhìn về phía chân trời xa xăm, vẻ mặt đầy mong đợi và sốt ruột.

Trong mắt Lâm Phong, lại là một bài học sâu sắc khác. "Sư phụ đang dạy chúng ta rằng, khi đã có mục tiêu rõ ràng, thì phải dốc toàn lực để tiến tới, không được có một chút lười biếng hay do dự! Đây chính là 'Dũng Mãnh Tinh Tấn Chi Đạo'!"

Còn trong mắt Tuyết Nguyệt, đây chỉ đơn giản là biểu hiện của một tên ngốc đang bị một củ cà rốt treo trước mặt dụ dỗ.

Sau năm ngày phi hành không ngừng nghỉ, cuối cùng, họ cũng đã đến được khu vực được đánh dấu trên bản đồ

Dãy núi Lạc Hồn.

Và ở nơi sâu nhất trong dãy núi này, chính là mục tiêu của chuyến đi, đó chính là Thung Lũng Chết Chóc

Họ hạ xuống ở bìa rừng, cách thung lũng vài dặm. Càng đến gần, không khí càng trở nên quỷ dị.

Cây cối xung quanh bắt đầu trở nên khô héo, lá cây chuyển sang một màu vàng úa bệnh tật, trên mặt đất không có lấy một ngọn cỏ xanh. Không khí tràn ngập một mùi hôi thối khó tả, giống như mùi của xác chết mục rữa và cây cỏ thối rữa hòa quyện vào nhau.

"Mọi người cẩn thận," Tuyết Nguyệt lạnh lùng nhắc nhở, nàng đã lấy ra một viên Băng Phách Châu, hàn khí từ nó tỏa ra, tạo thành một lớp màng mỏng bao bọc lấy ba người, ngăn cản độc khí xâm nhập.

"Độc khí ở đây rất mạnh, có thể ăn mòn cả linh lực."

Lâm Phong cũng rút Thanh Phong Kiếm ra, kiếm khí sắc bén tỏa ra xung quanh, chém tan những luồng độc khí vô hình đang lượn lờ. Y nhìn khung cảnh chết chóc trước mắt, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.

"Xem ra nơi này chắc chắn đã bị một loại kịch độc kinh khủng nào đó bao phủ."

Chỉ có Trần Trường Sinh là không bị ảnh hưởng. Thân thể của hắn dường như miễn nhiễm với mọi loại độc tố. Hắn chỉ cảm thấy cái mùi này hơi khó ngửi, khiến hắn có chút buồn nôn. Hắn đi theo sau hai người, tò mò nhìn quanh, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: "Chỗ quỷ quái này mà cũng mọc được cỏ à?"

Cuối cùng, sau khi đi xuyên qua khu rừng chết, cửa vào của Thung Lũng Chết Chóc đã hiện ra trước mắt họ.

Đó là một khe núi hẹp, hai bên là vách đá đen kịt, trơn trượt. Một luồng sương mù màu tím nhạt lượn lờ ở cửa vào, che khuất tầm nhìn bên trong, trông không khác gì cái miệng đang há ra của một con ma thú khổng lồ.

Và điều kỳ lạ nhất, chính là sự yên tĩnh.

Một sự yên tĩnh đến chết người. Mọi âm thanh dường như đã bị hút cạn bởi màn sương mù quỷ dị kia.

Lâm Phong và Tuyết Nguyệt lập tức dừng bước, thần kinh căng như dây đàn.

"Không ổn rồi," Lâm Phong nói, giọng điệu vô cùng nghiêm túc. "Nơi này quá yên tĩnh. Đây không phải là dấu hiệu của một nơi có ma thể, mà giống một cái bẫy đã được giăng sẵn hơn."

"Đúng vậy," Tuyết Nguyệt gật đầu, đôi mắt đẹp của nàng nheo lại, hàn khí trên người càng thêm lạnh lẽo. "Ta có thể cảm nhận được một luồng sát khí và oán niệm cực lớn bị che giấu rất kỹ ở bên trong. Bất cứ ai bước vào, e rằng đều sẽ có đi mà không có về."

Hai vị thiên tài, với trực giác nhạy bén của mình, đã ngay lập tức nhận ra sự nguy hiểm. Họ đồng loạt quay sang nhìn Trần Trường Sinh, định bụng sẽ khuyên hắn từ bỏ ý định.

Nhưng họ đã quá muộn.

Trong khi hai người họ đang cảnh giác, thì Trần Trường Sinh đã hoàn toàn bị một thứ khác thu hút.

Đó là một mùi hương dịu nhẹ, thanh mát, không nồng nặc nhưng lại có sức xuyên thấu kinh người, từ sâu trong thung lũng bay ra.

Mùi hương đó giống như một dòng suối mát lành giữa sa mạc, chỉ cần ngửi thấy thôi, đã khiến cho cơn đau âm ỉ trong cơ thể hắn vơi đi một nửa, tâm thần cũng trở nên thanh thản lạ thường.

Đôi mắt vốn đang lờ đờ của Trần Trường Sinh lập tức sáng rực lên. "Là nó! Ta ngửi thấy rồi! Là mùi của Thanh Tâm Thảo!"

Hắn không còn nghe thấy lời cảnh báo. Nỗi ám ảnh, nỗi khát khao bị dồn nén suốt mười mấy năm nay đã hoàn toàn lấn át lý trí của hắn.

"Sư phụ, đừng!" Lâm Phong thấy vẻ mặt khác thường của hắn, hoảng hốt kêu lên. "Đó chắc chắn là mồi nhử! Là một cái bẫy!"

"Trần Trường Sinh, ngươi đứng lại đó cho ta!" Tuyết Nguyệt cũng gắt lên, vươn tay ra định túm lấy hắn.

Nhưng Trần Trường Sinh, lần đầu tiên trong đời, đã hoàn toàn phớt lờ lời nói của họ. Tốc độ của hắn, dưới sự thôi thúc của niềm hy vọng, bộc phát một cách kinh người. Hắn như một cơn gió, lách qua tay của Tuyết Nguyệt, lao thẳng vào trong màn sương mù màu tím.

"Cỏ giảm đau, ta đến đây!"

Tiếng hét đầy hưng phấn và hy vọng của hắn vang vọng trong thung lũng tĩnh lặng, trước khi bị màn sương mù nuốt chửng.

"Chết tiệt!" Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ hoảng hốt và bất lực. Họ không còn lựa chọn nào khác. Dù biết phía trước là đao sơn biển lửa, họ cũng không thể bỏ mặc tên ngốc đó một mình.

Cả hai cắn răng, vận khởi linh lực hộ thể đến cực điểm, rồi cũng lao theo vào trong màn sương.

Bên trong thung lũng là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Cây cỏ xanh tươi, hoa dại đủ màu sắc nở rộ khắp nơi, một con suối nhỏ trong vắt chảy róc rách, linh khí vô cùng dồi dào, giống như một chốn bồng lai tiên cảnh.

Trần Trường Sinh đứng giữa thảm cỏ xanh, ngơ ngác nhìn quanh. Mùi hương thanh mát lúc nãy càng thêm nồng đậm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, cơn đau nhức dường như đã tan biến hoàn toàn.

"Thiên đường! Đây chính là thiên đường!" hắn sung sướng kêu lên.

Ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua, và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Ở giữa một bãi cỏ trống, bên cạnh một tảng đá hình thù kỳ lạ, một cây linh thảo nhỏ đang lẳng lặng phát triển. Toàn thân nó là một màu xanh biếc như ngọc, không có lá, chỉ có một cái thân thẳng tắp, trên đỉnh là một đóa hoa nhỏ đang chớm nở. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ và mùi hương thanh mát chính là từ nó tỏa ra.

"Thanh Tâm Thảo!"

Trần Trường Sinh không còn một chút nghi ngờ nào. Hắn vui mừng như một đứa trẻ tìm thấy kho báu, chạy như bay về phía cây linh thảo.

Đúng lúc này, Lâm Phong và Tuyết Nguyệt cũng đã đuổi kịp. Họ nhìn thấy khung cảnh tiên cảnh trước mắt, rồi lại nhìn thấy Trần Trường Sinh đang sắp chạm tay vào cây cỏ dại kia, trong lòng đều dâng lên một dự cảm chẳng lành cực độ.

"Đừng chạm vào nó!" cả hai đồng thanh hét lên.

Ngón tay của Trần Trường Sinh cùng lúc đó đã nhẹ nhàng chạm vào thân cây "Thanh Tâm Thảo".

Và trong khoảnh khắc đó.

"ẦM!!!"

Bầu trời trong xanh của thung lũng đột nhiên tối sầm lại. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Khung cảnh tiên cảnh xinh đẹp như một tấm gương, vỡ tan thành từng mảnh.

Thay vào đó, là một khung cảnh địa ngục thực sự. Bầu trời biến thành một màu tím đen, mặt đất thì biến thành một đầm lầy độc khí sôi sùng sục. Cây cỏ hoa lá xung quanh héo úa với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, biến thành tro bụi.

Một màn sương độc màu tím đậm đặc từ dưới lòng đất phun ra, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ thung lũng, biến nơi đây thành một cái lồng kín không lối thoát.

Vạn Độc Phệ Hồn Đại Trận, đã chính thức được kích hoạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 52 | Đọc truyện chữ