Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 48: Đạo và Thuật
Toàn bộ quảng trường, từ vị Chưởng môn Kim Đan hậu kỳ Kiếm Vô Ngân, các vị trưởng lão khí tức thâm sâu, cho đến hàng trăm đệ tử tinh anh đang tràn ngập ngưỡng mộ, tất cả đều đồng loạt khựng lại. Mọi ánh mắt, vốn đang tập trung vào thiên tài kiếm đạo Lâm Phong, giờ đây đều đổ dồn về phía "tán tu" lôi thôi đang rụt rè giơ tay, với vẻ mặt vô cùng chân thành và có chút... mong đợi.
Không khí đông cứng lại trong khoảng ba hơi thở.
Lâm Phong, người đang quỳ một gối, chìm đắm trong niềm vinh dự và kích động, nghe thấy câu hỏi quen thuộc này của "Sư phụ", suýt chút nữa thì lảo đảo ngã ngửa ra sau. Y chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Sư phụ ơi là Sư phụ! Ngài có thể đừng khiêm tốn một cách bá đạo như vậy vào những lúc quan trọng như thế này được không? Tuyết Nguyệt đứng ở phía xa, khẽ đưa tay lên che trán. Nàng đã sớm đoán được. Đối với tên này, truyền thừa tối cao của Thánh Kiếm Sơn có lẽ còn không quan trọng bằng đồ ăn.
Kiếm Vô Ngân và các vị trưởng lão sững sờ trong giây lát, rồi không hẹn mà cùng bật cười. Tiếng cười sang sảng của họ đã phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng.
"Ha ha ha! Thú vị! Thú vị!" Kiếm Vô Ngân lắc đầu cười. Lão ta không hề cảm thấy tức giận, ngược lại còn thấy vị tiểu hữu này có chút chân thật đáng yêu. Lão ta quay sang một vị trưởng lão bên cạnh.
"Vân trưởng lão, phiền ông sắp xếp cho Tuyết Nguyệt tiên tử và vị tiểu hữu này đến khách viện tốt nhất để nghỉ ngơi. Nhớ dặn dò nhà bếp chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn nhất để đãi khách quý."
"Vâng, thưa Chưởng môn!" Vị trưởng lão kia mỉm cười, tiến đến làm một thủ hiệu mời.
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ tiệc thịnh soạn, hai mắt lập tức sáng rực lên. Hắn vội vàng cúi đầu cảm ơn rối rít, rồi lon ton đi theo vị trưởng lão, hoàn toàn quên mất hai người bạn của mình ở phía sau.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của "Sư phụ", trong lòng chỉ có thể thở dài một cách bất lực.
Sau khi khách quý đã được an bài, Kiếm Vô Ngân mới quay lại, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy hài lòng và kỳ vọng.
"Lâm Phong, con chuẩn bị đi. Ba ngày sau, chính là giờ lành để con tiến vào Kiếm Mộ. Hãy tĩnh tâm, điều dưỡng tinh thần đến trạng thái tốt nhất. Cơ duyên này, con phải nắm chắc lấy."
"Đệ tử... tuân lệnh!" Lâm Phong trịnh trọng đáp, trong lòng lại một lần nữa dâng lên ngọn lửa nhiệt huyết.
Ba ngày sau.
Kiếm Mộ, thánh địa tối cao của Thánh Kiếm Sơn
Kiếm Mộ là một sơn cốc khổng lồ nằm ở trung tâm của dãy núi. Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi một tầng kiếm khí dày đặc, hữu hình, giống như một lớp sương mù màu xám bạc. Bất kỳ sinh vật nào không được cho phép, một khi bước vào, sẽ lập tức bị hàng vạn luồng kiếm khí vô hình xé thành từng mảnh.
Dưới sự dẫn dắt của chính Chưởng môn Kiếm Vô Ngân, Lâm Phong đứng trước cửa vào Kiếm Mộ. Y đã tắm gội sạch sẽ, thay một bộ trang phục màu trắng tinh khiết, toàn thân toát ra một luồng kiếm ý sắc bén và tinh thuần.
"Vào đi," Kiếm Vô Ngân nói. "Hãy dùng Kiếm Tâm của con để cảm ngộ. Con có bảy ngày. Lĩnh ngộ được bao nhiêu, hoàn toàn tùy thuộc vào tạo hóa của con."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cúi đầu thật thấp trước Chưởng môn và các vị trưởng lão, rồi không chút do dự, bước vào trong màn sương kiếm khí.
Vừa bước vào, một luồng kiếm ý cổ xưa, tang thương và bá đạo lập tức ập vào mặt y. Y cảm thấy như mình đang đứng giữa một chiến trường cổ đại, xung quanh là hàng vạn thanh tuyệt thế bảo kiếm đang gầm thét.
Đi sâu vào trong, y nhìn thấy hàng ngàn thanh cổ kiếm, một số thì cắm trên mặt đất, một số thì gãy nát, một số thì đã rỉ sét, nhưng mỗi một thanh đều tỏa ra một luồng kiếm ý bất khuất. Đây là những thanh kiếm đã từng theo các vị tổ sư của Thánh Kiếm Sơn tung hoành thiên hạ.
Và ở chính giữa sơn cốc, là một bức tường đá khổng lồ, cao hàng trăm trượng. Trên bức tường đá đó, khắc đầy những dòng chữ và hình vẽ phức tạp, cổ xưa. Mỗi một nét khắc đều ẩn chứa một loại kiếm ý khác nhau, lúc thì sắc bén như muốn rạch nát cả trời xanh, lúc thì trầm ổn như núi Thái Sơn, lúc thì biến ảo như mây khói.
Đây chính là bộ tâm pháp và kiếm quyết hoàn chỉnh của "Thánh Kiếm Quyết"!
Lâm Phong đứng trước bức tường đá, toàn thân chấn động. Y cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đứng trước một biển lớn tri thức. Y vội vàng ngồi xếp bằng xuống, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.
Ngày đầu tiên, y say mê tìm hiểu về tâm pháp, cảm thấy đầu óc được khai sáng, con đường kiếm đạo phía trước trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ngày thứ hai, y bắt đầu tìm hiểu những chiêu thức kiếm pháp tinh diệu, mỗi một chiêu đều có hàng chục, hàng trăm biến hóa, uy lực vô song. Y như một miếng bọt biển khô, điên cuồng hấp thụ kiến thức.
Ngày thứ ba, y đã có thể mô phỏng lại những chiêu thức đó trong đầu, kiếm ý trong cơ thể cũng theo đó mà trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng đến ngày thứ tư, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
Y cảm thấy trống rỗng.
Những chiêu thức kiếm pháp này, tuy vô cùng tinh diệu, vô cùng mạnh mẽ, nhưng khi y thi triển chúng trong đầu, lại cảm thấy có một sự xa cách. Chúng giống như những bộ quần áo hoa mỹ, y có thể mặc vào, nhưng chúng không phải là da thịt của y. Chúng là "thuật", là phương pháp, là kỹ xảo, nhưng chúng không phải là "Đạo".
Thứ hắn thực sự khao khát, không phải là những thứ này.
Đạo của hắn là gì?
Y bỗng nhiên nhớ lại.
Y nhớ lại cú đấm bình thường nhưng lại có thể đánh bay pháp bảo của "Sư phụ".
Y nhớ lại cảnh ngài ấy đứng yên giữa cơn bão tấn công mà không hề hấn gì.
Y nhớ lại cảnh ngài ấy dùng thân thể trần trụi để chống lại Thiên Kiếp.
Sự kiên cường.
Sự thuần túy.
Sự bất hoại.
Đó không phải là một loại công pháp, cũng không phải là một loại chiêu thức.
Đó là một con đường tu luyện hoàn toàn khác, một con đường độc nhất vô nhị.
Đó là "Đạo" của sự tồn tại, dùng chính bản thân để đối mặt với tất cả, dùng tấm thân bất hoại để nghiền ép mọi phong ba bão táp.
Lâm Phong cảm thấy mờ mịt. Y đứng dậy, trong lòng đầy phiền não, đi đến bên một cửa sổ nhỏ của Kiếm Mộ, nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài, trên một quảng trường luyện võ không xa, một đám đông đệ tử nội môn đang vây quanh một người. Và người bị vây quanh đó, không ai khác, chính là Trần Trường Sinh.
Hắn đã trở lại với công việc quen thuộc của mình, đó là làm một cái bao cát.
Tin tức về một tán tu có thân thể phòng ngự kinh người đã sớm lan truyền trong đám đệ tử. Rất nhiều người không tin, hiếu kỳ muốn đến thử một phen. Và Trần Trường Sinh, sau khi đã ăn no uống đủ mấy ngày, lại bắt đầu cảm thấy... hơi buồn chán. Hơn nữa, hắn phát hiện ra, đồ ăn ở Thánh Kiếm Sơn tuy ngon, nhưng lại phải trả tiền. Túi linh thạch mà hắn kiếm được đã vơi đi không ít.
Thế là, một cuộc giao dịch cùng có lợi đã được hình thành. Các đệ tử muốn thử chiêu, được, mỗi một chiêu, trả một viên linh thạch hạ phẩm. Đánh vào chỗ hiểm, giá gấp đôi. Dùng pháp bảo, giá gấp ba.
Lâm Phong đứng từ xa, nhìn "Sư phụ" của mình đang đứng giữa sân, hai tay chống nạnh, ra dáng một ông chủ.
"Nào nào, xếp hàng, xếp hàng! Đừng có chen lấn!" một đệ tử hét lên. "Vị sư huynh áo xanh này, đến lượt ngươi! Ngươi muốn thử chiêu gì?"
"Ta... ta muốn thử chiêu 'Lạc Diệp Kiếm Pháp' vừa mới học được!"
"Được! Một viên linh thạch!"
Vị sư huynh kia vung kiếm, hàng chục đạo kiếm khí sắc bén như lá rụng mùa thu chém tới tấp vào người Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh chỉ nhắm mắt lại, toàn thân rung lên bần bật.
"A... a...a…”
“Hự, hự, kiếm khí của ngươi yếu quá! Có dùng sức không vậy?"
Vị sư huynh kia tức đến đỏ mặt, lại chém thêm mấy chiêu nữa, cuối cùng mệt lử, đành phải lui ra.
"Người tiếp theo!"
"Ta! Ta muốn thử 'Hỏa Kiếm Đao'!"
"Được! Hai viên linh thạch! Đánh vào ngực giá cao hơn đó!"
"BỐP!"
"Aaaa! Nóng! Nóng quá! Áo của ta cháy một đường rồi! Phải đền thêm một viên linh thạch nữa!"
Lâm Phong đứng trong Kiếm Mộ, nhìn những đệ tử kia, bọn họ đều đang theo đuổi "thuật", cố gắng làm cho kiếm pháp của mình hoa mỹ hơn, mạnh mẽ hơn.
Rồi hắn lại nhìn "Sư phụ" của mình. Ngài ấy không có "thuật" nào cả. Ngài ấy chỉ đứng đó, dùng chính thân thể của mình, một cách trần trụi và thuần túy nhất, để đối mặt với mọi "thuật". Và mọi "thuật", trước mặt sự kiên cường đó, đều trở nên vô nghĩa.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong đột nhiên bật cười.
Một nụ cười của sự đốn ngộ.
Hắn đã hiểu rồi. Hắn đã hoàn toàn hiểu rồi.
Con đường mà hắn muốn đi, không nằm trên bức tường đá này. Nó ở ngoài kia.
Hắn quay người lại, nhìn những dòng kiếm quyết vô giá mà vô số kiếm tu cả đời cũng không có cơ hội được nhìn thấy. Hắn không có một chút tiếc nuối nào.
Hắn cẩn thận đặt cuộn da thú mà mình đã sao chép lại xuống đất, rồi trịnh trọng cúi đầu ba cái trước bức tường đá, với toàn bộ sự tôn trọng dành cho các vị tiền nhân.
Sau đó, y quay người, sải bước, đi thẳng ra khỏi Kiếm Mộ.
Để lại một kho tàng kiếm đạo vô giá và một sự trống rỗng trong tâm hồn đã được lấp đầy bởi một con đường hoàn toàn mới.
Không khí đông cứng lại trong khoảng ba hơi thở.
Lâm Phong, người đang quỳ một gối, chìm đắm trong niềm vinh dự và kích động, nghe thấy câu hỏi quen thuộc này của "Sư phụ", suýt chút nữa thì lảo đảo ngã ngửa ra sau. Y chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Sư phụ ơi là Sư phụ! Ngài có thể đừng khiêm tốn một cách bá đạo như vậy vào những lúc quan trọng như thế này được không? Tuyết Nguyệt đứng ở phía xa, khẽ đưa tay lên che trán. Nàng đã sớm đoán được. Đối với tên này, truyền thừa tối cao của Thánh Kiếm Sơn có lẽ còn không quan trọng bằng đồ ăn.
Kiếm Vô Ngân và các vị trưởng lão sững sờ trong giây lát, rồi không hẹn mà cùng bật cười. Tiếng cười sang sảng của họ đã phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng.
"Ha ha ha! Thú vị! Thú vị!" Kiếm Vô Ngân lắc đầu cười. Lão ta không hề cảm thấy tức giận, ngược lại còn thấy vị tiểu hữu này có chút chân thật đáng yêu. Lão ta quay sang một vị trưởng lão bên cạnh.
"Vân trưởng lão, phiền ông sắp xếp cho Tuyết Nguyệt tiên tử và vị tiểu hữu này đến khách viện tốt nhất để nghỉ ngơi. Nhớ dặn dò nhà bếp chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn nhất để đãi khách quý."
"Vâng, thưa Chưởng môn!" Vị trưởng lão kia mỉm cười, tiến đến làm một thủ hiệu mời.
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ tiệc thịnh soạn, hai mắt lập tức sáng rực lên. Hắn vội vàng cúi đầu cảm ơn rối rít, rồi lon ton đi theo vị trưởng lão, hoàn toàn quên mất hai người bạn của mình ở phía sau.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của "Sư phụ", trong lòng chỉ có thể thở dài một cách bất lực.
Sau khi khách quý đã được an bài, Kiếm Vô Ngân mới quay lại, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy hài lòng và kỳ vọng.
"Lâm Phong, con chuẩn bị đi. Ba ngày sau, chính là giờ lành để con tiến vào Kiếm Mộ. Hãy tĩnh tâm, điều dưỡng tinh thần đến trạng thái tốt nhất. Cơ duyên này, con phải nắm chắc lấy."
"Đệ tử... tuân lệnh!" Lâm Phong trịnh trọng đáp, trong lòng lại một lần nữa dâng lên ngọn lửa nhiệt huyết.
Ba ngày sau.
Kiếm Mộ, thánh địa tối cao của Thánh Kiếm Sơn
Kiếm Mộ là một sơn cốc khổng lồ nằm ở trung tâm của dãy núi. Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi một tầng kiếm khí dày đặc, hữu hình, giống như một lớp sương mù màu xám bạc. Bất kỳ sinh vật nào không được cho phép, một khi bước vào, sẽ lập tức bị hàng vạn luồng kiếm khí vô hình xé thành từng mảnh.
Dưới sự dẫn dắt của chính Chưởng môn Kiếm Vô Ngân, Lâm Phong đứng trước cửa vào Kiếm Mộ. Y đã tắm gội sạch sẽ, thay một bộ trang phục màu trắng tinh khiết, toàn thân toát ra một luồng kiếm ý sắc bén và tinh thuần.
"Vào đi," Kiếm Vô Ngân nói. "Hãy dùng Kiếm Tâm của con để cảm ngộ. Con có bảy ngày. Lĩnh ngộ được bao nhiêu, hoàn toàn tùy thuộc vào tạo hóa của con."
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cúi đầu thật thấp trước Chưởng môn và các vị trưởng lão, rồi không chút do dự, bước vào trong màn sương kiếm khí.
Vừa bước vào, một luồng kiếm ý cổ xưa, tang thương và bá đạo lập tức ập vào mặt y. Y cảm thấy như mình đang đứng giữa một chiến trường cổ đại, xung quanh là hàng vạn thanh tuyệt thế bảo kiếm đang gầm thét.
Đi sâu vào trong, y nhìn thấy hàng ngàn thanh cổ kiếm, một số thì cắm trên mặt đất, một số thì gãy nát, một số thì đã rỉ sét, nhưng mỗi một thanh đều tỏa ra một luồng kiếm ý bất khuất. Đây là những thanh kiếm đã từng theo các vị tổ sư của Thánh Kiếm Sơn tung hoành thiên hạ.
Và ở chính giữa sơn cốc, là một bức tường đá khổng lồ, cao hàng trăm trượng. Trên bức tường đá đó, khắc đầy những dòng chữ và hình vẽ phức tạp, cổ xưa. Mỗi một nét khắc đều ẩn chứa một loại kiếm ý khác nhau, lúc thì sắc bén như muốn rạch nát cả trời xanh, lúc thì trầm ổn như núi Thái Sơn, lúc thì biến ảo như mây khói.
Đây chính là bộ tâm pháp và kiếm quyết hoàn chỉnh của "Thánh Kiếm Quyết"!
Lâm Phong đứng trước bức tường đá, toàn thân chấn động. Y cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đứng trước một biển lớn tri thức. Y vội vàng ngồi xếp bằng xuống, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.
Ngày đầu tiên, y say mê tìm hiểu về tâm pháp, cảm thấy đầu óc được khai sáng, con đường kiếm đạo phía trước trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ngày thứ hai, y bắt đầu tìm hiểu những chiêu thức kiếm pháp tinh diệu, mỗi một chiêu đều có hàng chục, hàng trăm biến hóa, uy lực vô song. Y như một miếng bọt biển khô, điên cuồng hấp thụ kiến thức.
Ngày thứ ba, y đã có thể mô phỏng lại những chiêu thức đó trong đầu, kiếm ý trong cơ thể cũng theo đó mà trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng đến ngày thứ tư, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
Y cảm thấy trống rỗng.
Những chiêu thức kiếm pháp này, tuy vô cùng tinh diệu, vô cùng mạnh mẽ, nhưng khi y thi triển chúng trong đầu, lại cảm thấy có một sự xa cách. Chúng giống như những bộ quần áo hoa mỹ, y có thể mặc vào, nhưng chúng không phải là da thịt của y. Chúng là "thuật", là phương pháp, là kỹ xảo, nhưng chúng không phải là "Đạo".
Thứ hắn thực sự khao khát, không phải là những thứ này.
Đạo của hắn là gì?
Y bỗng nhiên nhớ lại.
Y nhớ lại cú đấm bình thường nhưng lại có thể đánh bay pháp bảo của "Sư phụ".
Y nhớ lại cảnh ngài ấy đứng yên giữa cơn bão tấn công mà không hề hấn gì.
Y nhớ lại cảnh ngài ấy dùng thân thể trần trụi để chống lại Thiên Kiếp.
Sự kiên cường.
Sự thuần túy.
Sự bất hoại.
Đó không phải là một loại công pháp, cũng không phải là một loại chiêu thức.
Đó là một con đường tu luyện hoàn toàn khác, một con đường độc nhất vô nhị.
Đó là "Đạo" của sự tồn tại, dùng chính bản thân để đối mặt với tất cả, dùng tấm thân bất hoại để nghiền ép mọi phong ba bão táp.
Lâm Phong cảm thấy mờ mịt. Y đứng dậy, trong lòng đầy phiền não, đi đến bên một cửa sổ nhỏ của Kiếm Mộ, nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài, trên một quảng trường luyện võ không xa, một đám đông đệ tử nội môn đang vây quanh một người. Và người bị vây quanh đó, không ai khác, chính là Trần Trường Sinh.
Hắn đã trở lại với công việc quen thuộc của mình, đó là làm một cái bao cát.
Tin tức về một tán tu có thân thể phòng ngự kinh người đã sớm lan truyền trong đám đệ tử. Rất nhiều người không tin, hiếu kỳ muốn đến thử một phen. Và Trần Trường Sinh, sau khi đã ăn no uống đủ mấy ngày, lại bắt đầu cảm thấy... hơi buồn chán. Hơn nữa, hắn phát hiện ra, đồ ăn ở Thánh Kiếm Sơn tuy ngon, nhưng lại phải trả tiền. Túi linh thạch mà hắn kiếm được đã vơi đi không ít.
Thế là, một cuộc giao dịch cùng có lợi đã được hình thành. Các đệ tử muốn thử chiêu, được, mỗi một chiêu, trả một viên linh thạch hạ phẩm. Đánh vào chỗ hiểm, giá gấp đôi. Dùng pháp bảo, giá gấp ba.
Lâm Phong đứng từ xa, nhìn "Sư phụ" của mình đang đứng giữa sân, hai tay chống nạnh, ra dáng một ông chủ.
"Nào nào, xếp hàng, xếp hàng! Đừng có chen lấn!" một đệ tử hét lên. "Vị sư huynh áo xanh này, đến lượt ngươi! Ngươi muốn thử chiêu gì?"
"Ta... ta muốn thử chiêu 'Lạc Diệp Kiếm Pháp' vừa mới học được!"
"Được! Một viên linh thạch!"
Vị sư huynh kia vung kiếm, hàng chục đạo kiếm khí sắc bén như lá rụng mùa thu chém tới tấp vào người Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh chỉ nhắm mắt lại, toàn thân rung lên bần bật.
"A... a...a…”
“Hự, hự, kiếm khí của ngươi yếu quá! Có dùng sức không vậy?"
Vị sư huynh kia tức đến đỏ mặt, lại chém thêm mấy chiêu nữa, cuối cùng mệt lử, đành phải lui ra.
"Người tiếp theo!"
"Ta! Ta muốn thử 'Hỏa Kiếm Đao'!"
"Được! Hai viên linh thạch! Đánh vào ngực giá cao hơn đó!"
"BỐP!"
"Aaaa! Nóng! Nóng quá! Áo của ta cháy một đường rồi! Phải đền thêm một viên linh thạch nữa!"
Lâm Phong đứng trong Kiếm Mộ, nhìn những đệ tử kia, bọn họ đều đang theo đuổi "thuật", cố gắng làm cho kiếm pháp của mình hoa mỹ hơn, mạnh mẽ hơn.
Rồi hắn lại nhìn "Sư phụ" của mình. Ngài ấy không có "thuật" nào cả. Ngài ấy chỉ đứng đó, dùng chính thân thể của mình, một cách trần trụi và thuần túy nhất, để đối mặt với mọi "thuật". Và mọi "thuật", trước mặt sự kiên cường đó, đều trở nên vô nghĩa.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong đột nhiên bật cười.
Một nụ cười của sự đốn ngộ.
Hắn đã hiểu rồi. Hắn đã hoàn toàn hiểu rồi.
Con đường mà hắn muốn đi, không nằm trên bức tường đá này. Nó ở ngoài kia.
Hắn quay người lại, nhìn những dòng kiếm quyết vô giá mà vô số kiếm tu cả đời cũng không có cơ hội được nhìn thấy. Hắn không có một chút tiếc nuối nào.
Hắn cẩn thận đặt cuộn da thú mà mình đã sao chép lại xuống đất, rồi trịnh trọng cúi đầu ba cái trước bức tường đá, với toàn bộ sự tôn trọng dành cho các vị tiền nhân.
Sau đó, y quay người, sải bước, đi thẳng ra khỏi Kiếm Mộ.
Để lại một kho tàng kiếm đạo vô giá và một sự trống rỗng trong tâm hồn đã được lấp đầy bởi một con đường hoàn toàn mới.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận