Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 47: Thiên Tài Trở Về
Giọng nói uy nghiêm của vị chấp sự Trúc Cơ trung kỳ, "Người lạ dừng bước! Đây là địa phận Thánh Kiếm Sơn, không phận sự miễn vào!", mang theo kiếm ý sắc bén vô hình, vang vọng trước sơn môn khổng lồ. Bất kỳ tu sĩ nào có tu vi yếu một chút khi nghe thấy cũng sẽ cảm thấy da thịt như bị kim châm, không dám có một chút hành động thiếu suy nghĩ.
Các đệ tử tuần tra khác cũng đồng loạt siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy ba người, đặc biệt là Trần Trường Sinh, người có bộ dạng lôi thôi và khí tức bình thường đến mức đáng ngờ nhất.
Tuyết Nguyệt khẽ nhíu mày, hàn khí bắt đầu tỏa ra. Nàng là Thánh nữ Băng Cung, địa vị tôn quý, đã bao giờ phải chịu sự chất vấn như vậy.
Trần Trường Sinh thì lại chẳng cảm thấy gì. Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn ba chữ "Thánh Kiếm Sơn" to tổ chảng, rồi lại nhìn những ngọn núi nhọn hoắt xung quanh, trong lòng thầm đánh giá: "Chỗ này phong thủy không tốt lắm. Toàn là góc nhọn, phạm vào 'Sát khí'. Ở đây lâu chắc chắn sẽ hay cáu gắt, khó ưa."
Trong lúc không khí đang dần trở nên căng thẳng, Lâm Phong, người từ lúc nhìn thấy sơn môn đã chìm trong cảm xúc của người con xa quê, cuối cùng cũng bước lên phía trước.
Y không nói gì, chỉ bình tĩnh lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm ngọc bài màu xanh biếc, trên đó có khắc một chữ "Kiếm" cổ xưa và tên của y - Lâm Phong. Y giơ ngọc bài lên.
Vị chấp sự kia ban đầu còn mang vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khi nhìn thấy tấm ngọc bài, đồng tử của lão ta đột nhiên co rút lại. Lão ta dụi dụi mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
"Đây... đây là thân phận bài của đệ tử nội môn... Lâm... Lâm Phong?" Lão ta lắp bắp, giọng điệu từ uy nghiêm lập tức biến thành kinh ngạc tột độ. "Ngươi... ngươi là Lâm Phong sư đệ?"
Lão ta đương nhiên biết cái tên Lâm Phong. Hơn một năm trước, Thánh Kiếm Sơn thu nhận một đệ tử có thể chất Kiếm Tâm Thông Minh trong truyền thuyết, một thiên tài ngàn năm khó gặp, tin tức này đã gây chấn động cả tông môn. Nhưng không lâu sau đó, tên thiên tài này lại xin phép được ra ngoài rèn luyện một mình, rồi bặt vô âm tín. Rất nhiều người đã cho rằng y đã sớm ngã xuống ở một xó xỉnh nào đó. Không ngờ hôm nay, y lại đột nhiên trở về! "Đúng vậy, Triệu sư huynh," Lâm Phong mỉm cười, thu lại ngọc bài. "Đệ tử đã trở về."
Vị chấp sự tên Triệu kia sững sờ trong giây lát, rồi đột nhiên cảm nhận được luồng linh lực vững chắc và kiếm ý sắc bén nhưng đã được nội liễm từ trên người Lâm Phong. Lão ta lại một lần nữa hít vào một hơi khí lạnh.
"Trúc... Trúc Cơ trung kỳ! Ngươi đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ rồi!" Lão ta kinh hãi kêu lên.
Lúc Lâm Phong rời đi, y chỉ mới là một đệ tử Luyện Khí tầng tám! Chỉ hơn một năm ra ngoài rèn luyện, không chỉ bình an trở về, mà còn vượt qua được cửa ải sinh tử, thành công Trúc Cơ! Tốc độ này, dù là những thiên tài yêu nghiệt nhất trong lịch sử của Thánh Kiếm Sơn cũng phải hổ thẹn!
Sự thay đổi thái độ diễn ra trong chớp mắt. Vẻ mặt nghiêm nghị của vị chấp sự biến mất tăm, thay vào đó là sự nhiệt tình và vui mừng không thể che giấu.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt quá rồi! Lâm Phong sư đệ, ngươi trở về thật đúng lúc! Mau, mau vào trong! Chưởng môn và các vị trưởng lão mà biết tin này, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng!"
Lão ta vội vàng ra hiệu cho các đệ tử khác tránh đường, rồi đích thân dẫn ba người đi vào sơn môn, thái độ cung kính như đang tiếp đón một vị trưởng lão.
Tin tức "Thiên tài Kiếm Tâm Thông Minh Lâm Phong đã đột phá Trúc Cơ trở về!" giống như một cơn bão, nhanh chóng quét qua toàn bộ Thánh Kiếm Sơn.
Khi họ đi trên con đường đá xanh rộng lớn dẫn vào trong, vô số đệ tử từ các ngọn núi xung quanh, nghe thấy tin tức, đều hiếu kỳ ngự kiếm bay tới, chỉ trỏ từ xa.
"Nhìn kìa! Chính là Lâm Phong sư huynh đó!"
"Trời ạ! Khí chất thật bất phàm! Ta có thể cảm nhận được kiếm ý sắc bén từ xa!"
"Nghe nói lúc huynh ấy rời đi mới là Luyện Khí kỳ, không ngờ trở về đã là Trúc Cơ! Đúng là yêu nghiệt!"
"Người đi bên cạnh huynh ấy là ai vậy? Nữ tử kia thật đẹp, khí chất lạnh lùng, giống như tiên tử của Băng Cung trong truyền thuyết!"
"Còn tên ăn mày kia là ai? Sao lại đi cùng với họ? Chẳng lẽ là nô bộc mới thu nhận trên đường?"
Trần Trường Sinh đối mặt với hàng ngàn ánh mắt và những lời bàn tán, trong lòng chỉ thấy phiền phức. Hắn kéo thấp vành áo, cố gắng che đi khuôn mặt của mình. Hắn không quan tâm đến sự hùng vĩ của Thánh Kiếm Sơn, không để ý đến những ngọn núi kiếm khí ngút trời, hắn cảm thấy sợ bị nhiều người để ý.
"Này," hắn thì thầm với Lâm Phong. "Chỗ các ngươi ở có món gì ngon không?"
Lâm Phong, người đang tận hưởng cảm giác được vạn người ngưỡng mộ, nghe thấy câu hỏi này, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Y ho khan một tiếng, nói nhỏ: "Lão đại, ngài yên tâm. Đồ ăn ở Thánh Kiếm Sơn chúng con tuy không cầu kỳ, nhưng nguyên liệu đều là linh cốc và thịt yêu thú, đối với cơ thể rất có lợi."
"Tốt." Trần Trường Sinh hài lòng gật đầu.
Họ được dẫn đến ngọn núi chính cao nhất, Kiếm Thần Phong. Trên đỉnh núi là một quảng trường rộng lớn được tạc từ một khối bạch ngọc nguyên vẹn, và ở cuối quảng trường là một tòa đại điện hùng vĩ, toàn thân tỏa ra kiếm ý kinh thiên, giống như một thanh thần kiếm đang ngủ say.
Khi họ đến nơi, năm vị trưởng lão râu tóc bạc trắng, khí tức sâu không lường được, đã đứng chờ sẵn ở cửa điện. Dẫn đầu là một lão già mặc áo bào màu vàng, dáng vẻ uy nghiêm, khí chất sắc bén như một thanh tuyệt thế bảo kiếm đã ra khỏi vỏ. Lão chính là Chưởng môn của Thánh Kiếm Sơn, Kiếm Vô Ngân, một đại cao thủ Kim Đan hậu kỳ.
"Đệ tử Lâm Phong, tham kiến Chưởng môn, các vị trưởng lão!" Lâm Phong bước lên phía trước, hành một lễ vô cùng trang trọng.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!" Kiếm Vô Ngân cười lớn, tiếng cười sang sảng, ẩn chứa sự vui mừng không thể che giấu. Lão ta bước tới, tự mình đỡ Lâm Phong dậy. "Không cần đa lễ! Con trở về là tốt rồi! Trúc Cơ kỳ, lại còn là Trúc Cơ trung kỳ! Tốt! Thánh Kiếm Sơn ta, quả nhiên không nhìn lầm người!"
Các vị trưởng lão khác cũng gật gù tán thưởng, ánh mắt nhìn Lâm Phong tràn đầy sự hài lòng và kỳ vọng. Họ đã sớm nhận được tin tức về những hành động của Lâm Phong ở bên ngoài. Diệt ma tu, đối đầu với Hắc Sát Giáo, thậm chí còn sống sót sau cuộc truy sát của cao thủ Kim Đan kỳ. Mỗi một chiến tích đều đủ để khiến cho bất kỳ đệ tử nào cũng phải tự hào.
"Vị này chắc hẳn là Thánh nữ của Băng Cung, Tuyết Nguyệt tiên tử," Kiếm Vô Ngân quay sang nhìn Tuyết Nguyệt, ánh mắt có chút kinh ngạc trước vẻ đẹp và khí chất của nàng. "Thánh Kiếm Sơn và Băng Cung tuy ở xa, nhưng cũng có chút giao tình. Tiên tử đến đây, thật là vinh hạnh cho tệ môn."
Tuyết Nguyệt cũng khẽ cúi người hành lễ. "Kiếm Vô Ngân chưởng môn quá lời. Lần này tại hạ chỉ là tiện đường đi cùng Lâm Phong công tử mà thôi."
Sau khi chào hỏi xong, ánh mắt của tất cả mọi người, một cách vô cùng tự nhiên, đều đổ dồn về phía người cuối cùng.
Trần Trường Sinh, với bộ dạng lôi thôi, vai vác một con rắn đen đang ngủ say, đứng ngơ ngác giữa một đám cao nhân, trông vô cùng lạc lõng.
"Còn vị tiểu hữu này là...?" Kiếm Vô Ngân hỏi, trong mắt có chút nghi hoặc. Lão ta hoàn toàn không cảm nhận được một chút tu vi nào từ người này, nhưng lão ta cũng không dám xem thường. Có thể đi cùng với Lâm Phong và Thánh nữ Băng Cung, chắc chắn không phải là người tầm thường.
Lâm Phong đang định mở miệng giới thiệu một cách đầy tự hào, "Đây là Sư phụ của con...", thì Trần Trường Sinh đã nhanh hơn một bước.
Hắn vội vàng chắp tay, cúi đầu nói:
"Bẩm các vị tiền bối, tại hạ chỉ là một tán tu may mắn được Lâm Phong công tử và Tuyết Nguyệt tiên tử cứu giúp trên đường, được họ cho đi theo để mở mang tầm mắt thôi ạ!"
Hắn quyết định tự mình hạ thấp thân phận, để tránh phiền phức.
Lâm Phong nghe vậy, miệng há hốc, trong lòng gào thét: "Sư phụ! Ngài ấy lại khiêm tốn như vậy nữa rồi!"
Kiếm Vô Ngân và các vị trưởng lão nghe vậy thì gật gù, trong lòng thầm nghĩ: "Thì ra là vậy. Lâm Phong quả nhiên có lòng nhân hậu, không quên giúp đỡ kẻ yếu." Họ cũng không nghĩ nhiều nữa, sự chú ý nhanh chóng quay trở lại với nhân vật chính của ngày hôm nay.
"Lâm Phong," Kiếm Vô Ngân nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. "Con lần này ra ngoài rèn luyện, không chỉ tăng tiến tu vi, mà còn chém yêu diệt ma, làm rạng danh Thánh Kiếm Sơn ta. Tông môn có thưởng có phạt, tuyệt đối không bạc đãi người có công."
Lão ta dừng lại một chút, rồi tuyên bố với một giọng điệu hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường.
"Nay ta tuyên bố, ban cho đệ tử Lâm Phong tư cách tiến vào Kiếm Mộ, tiếp nhận truyền thừa tối cao của tông môn - toàn bộ tâm pháp và kiếm quyết của 'Thánh Kiếm Quyết'!"
"Oa!"
Lời tuyên bố này, giống như một quả bom, nổ tung trong đám đệ tử đang vây xem ở phía dưới.
Kiếm Mộ! Đó là thánh địa trong thánh địa của Thánh Kiếm Sơn, là nơi chôn cất các vị tổ sư và những thanh thần kiếm của họ. Toàn bộ tâm pháp của "Thánh Kiếm Quyết", cũng được khắc ở đó. Hàng ngàn năm nay, chỉ có những người có cống hiến vĩ đại nhất hoặc những thiên tài yêu nghiệt nhất mới có được tư cách tiến vào!
Lâm Phong được trao cho một cơ duyên lớn như vậy, chứng tỏ tông môn đã quyết định sẽ dốc toàn lực để bồi dưỡng y thành người kế thừa trong tương lai!
Lâm Phong cũng vô cùng kích động, hai mắt đỏ lên. Y quỳ một gối xuống, giọng nói run rẩy. "Đệ tử... đa tạ Chưởng môn và các vị trưởng lão tài bồi!"
Không khí trên quảng trường vô cùng trang nghiêm và xúc động. Các đệ tử nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và ghen tị.
Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói thiếu kiên nhẫn đã phá vỡ bầu không khí thiêng liêng này.
"Xin lỗi," Trần Trường Sinh giơ tay lên, rụt rè hỏi. "Cho tại hạ hỏi một chút... Mấy giờ thì ăn tối ạ?"
Các đệ tử tuần tra khác cũng đồng loạt siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy ba người, đặc biệt là Trần Trường Sinh, người có bộ dạng lôi thôi và khí tức bình thường đến mức đáng ngờ nhất.
Tuyết Nguyệt khẽ nhíu mày, hàn khí bắt đầu tỏa ra. Nàng là Thánh nữ Băng Cung, địa vị tôn quý, đã bao giờ phải chịu sự chất vấn như vậy.
Trần Trường Sinh thì lại chẳng cảm thấy gì. Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn ba chữ "Thánh Kiếm Sơn" to tổ chảng, rồi lại nhìn những ngọn núi nhọn hoắt xung quanh, trong lòng thầm đánh giá: "Chỗ này phong thủy không tốt lắm. Toàn là góc nhọn, phạm vào 'Sát khí'. Ở đây lâu chắc chắn sẽ hay cáu gắt, khó ưa."
Trong lúc không khí đang dần trở nên căng thẳng, Lâm Phong, người từ lúc nhìn thấy sơn môn đã chìm trong cảm xúc của người con xa quê, cuối cùng cũng bước lên phía trước.
Y không nói gì, chỉ bình tĩnh lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm ngọc bài màu xanh biếc, trên đó có khắc một chữ "Kiếm" cổ xưa và tên của y - Lâm Phong. Y giơ ngọc bài lên.
Vị chấp sự kia ban đầu còn mang vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng khi nhìn thấy tấm ngọc bài, đồng tử của lão ta đột nhiên co rút lại. Lão ta dụi dụi mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
"Đây... đây là thân phận bài của đệ tử nội môn... Lâm... Lâm Phong?" Lão ta lắp bắp, giọng điệu từ uy nghiêm lập tức biến thành kinh ngạc tột độ. "Ngươi... ngươi là Lâm Phong sư đệ?"
Lão ta đương nhiên biết cái tên Lâm Phong. Hơn một năm trước, Thánh Kiếm Sơn thu nhận một đệ tử có thể chất Kiếm Tâm Thông Minh trong truyền thuyết, một thiên tài ngàn năm khó gặp, tin tức này đã gây chấn động cả tông môn. Nhưng không lâu sau đó, tên thiên tài này lại xin phép được ra ngoài rèn luyện một mình, rồi bặt vô âm tín. Rất nhiều người đã cho rằng y đã sớm ngã xuống ở một xó xỉnh nào đó. Không ngờ hôm nay, y lại đột nhiên trở về! "Đúng vậy, Triệu sư huynh," Lâm Phong mỉm cười, thu lại ngọc bài. "Đệ tử đã trở về."
Vị chấp sự tên Triệu kia sững sờ trong giây lát, rồi đột nhiên cảm nhận được luồng linh lực vững chắc và kiếm ý sắc bén nhưng đã được nội liễm từ trên người Lâm Phong. Lão ta lại một lần nữa hít vào một hơi khí lạnh.
"Trúc... Trúc Cơ trung kỳ! Ngươi đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ rồi!" Lão ta kinh hãi kêu lên.
Lúc Lâm Phong rời đi, y chỉ mới là một đệ tử Luyện Khí tầng tám! Chỉ hơn một năm ra ngoài rèn luyện, không chỉ bình an trở về, mà còn vượt qua được cửa ải sinh tử, thành công Trúc Cơ! Tốc độ này, dù là những thiên tài yêu nghiệt nhất trong lịch sử của Thánh Kiếm Sơn cũng phải hổ thẹn!
Sự thay đổi thái độ diễn ra trong chớp mắt. Vẻ mặt nghiêm nghị của vị chấp sự biến mất tăm, thay vào đó là sự nhiệt tình và vui mừng không thể che giấu.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt quá rồi! Lâm Phong sư đệ, ngươi trở về thật đúng lúc! Mau, mau vào trong! Chưởng môn và các vị trưởng lão mà biết tin này, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng!"
Lão ta vội vàng ra hiệu cho các đệ tử khác tránh đường, rồi đích thân dẫn ba người đi vào sơn môn, thái độ cung kính như đang tiếp đón một vị trưởng lão.
Tin tức "Thiên tài Kiếm Tâm Thông Minh Lâm Phong đã đột phá Trúc Cơ trở về!" giống như một cơn bão, nhanh chóng quét qua toàn bộ Thánh Kiếm Sơn.
Khi họ đi trên con đường đá xanh rộng lớn dẫn vào trong, vô số đệ tử từ các ngọn núi xung quanh, nghe thấy tin tức, đều hiếu kỳ ngự kiếm bay tới, chỉ trỏ từ xa.
"Nhìn kìa! Chính là Lâm Phong sư huynh đó!"
"Trời ạ! Khí chất thật bất phàm! Ta có thể cảm nhận được kiếm ý sắc bén từ xa!"
"Nghe nói lúc huynh ấy rời đi mới là Luyện Khí kỳ, không ngờ trở về đã là Trúc Cơ! Đúng là yêu nghiệt!"
"Người đi bên cạnh huynh ấy là ai vậy? Nữ tử kia thật đẹp, khí chất lạnh lùng, giống như tiên tử của Băng Cung trong truyền thuyết!"
"Còn tên ăn mày kia là ai? Sao lại đi cùng với họ? Chẳng lẽ là nô bộc mới thu nhận trên đường?"
Trần Trường Sinh đối mặt với hàng ngàn ánh mắt và những lời bàn tán, trong lòng chỉ thấy phiền phức. Hắn kéo thấp vành áo, cố gắng che đi khuôn mặt của mình. Hắn không quan tâm đến sự hùng vĩ của Thánh Kiếm Sơn, không để ý đến những ngọn núi kiếm khí ngút trời, hắn cảm thấy sợ bị nhiều người để ý.
"Này," hắn thì thầm với Lâm Phong. "Chỗ các ngươi ở có món gì ngon không?"
Lâm Phong, người đang tận hưởng cảm giác được vạn người ngưỡng mộ, nghe thấy câu hỏi này, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Y ho khan một tiếng, nói nhỏ: "Lão đại, ngài yên tâm. Đồ ăn ở Thánh Kiếm Sơn chúng con tuy không cầu kỳ, nhưng nguyên liệu đều là linh cốc và thịt yêu thú, đối với cơ thể rất có lợi."
"Tốt." Trần Trường Sinh hài lòng gật đầu.
Họ được dẫn đến ngọn núi chính cao nhất, Kiếm Thần Phong. Trên đỉnh núi là một quảng trường rộng lớn được tạc từ một khối bạch ngọc nguyên vẹn, và ở cuối quảng trường là một tòa đại điện hùng vĩ, toàn thân tỏa ra kiếm ý kinh thiên, giống như một thanh thần kiếm đang ngủ say.
Khi họ đến nơi, năm vị trưởng lão râu tóc bạc trắng, khí tức sâu không lường được, đã đứng chờ sẵn ở cửa điện. Dẫn đầu là một lão già mặc áo bào màu vàng, dáng vẻ uy nghiêm, khí chất sắc bén như một thanh tuyệt thế bảo kiếm đã ra khỏi vỏ. Lão chính là Chưởng môn của Thánh Kiếm Sơn, Kiếm Vô Ngân, một đại cao thủ Kim Đan hậu kỳ.
"Đệ tử Lâm Phong, tham kiến Chưởng môn, các vị trưởng lão!" Lâm Phong bước lên phía trước, hành một lễ vô cùng trang trọng.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!" Kiếm Vô Ngân cười lớn, tiếng cười sang sảng, ẩn chứa sự vui mừng không thể che giấu. Lão ta bước tới, tự mình đỡ Lâm Phong dậy. "Không cần đa lễ! Con trở về là tốt rồi! Trúc Cơ kỳ, lại còn là Trúc Cơ trung kỳ! Tốt! Thánh Kiếm Sơn ta, quả nhiên không nhìn lầm người!"
Các vị trưởng lão khác cũng gật gù tán thưởng, ánh mắt nhìn Lâm Phong tràn đầy sự hài lòng và kỳ vọng. Họ đã sớm nhận được tin tức về những hành động của Lâm Phong ở bên ngoài. Diệt ma tu, đối đầu với Hắc Sát Giáo, thậm chí còn sống sót sau cuộc truy sát của cao thủ Kim Đan kỳ. Mỗi một chiến tích đều đủ để khiến cho bất kỳ đệ tử nào cũng phải tự hào.
"Vị này chắc hẳn là Thánh nữ của Băng Cung, Tuyết Nguyệt tiên tử," Kiếm Vô Ngân quay sang nhìn Tuyết Nguyệt, ánh mắt có chút kinh ngạc trước vẻ đẹp và khí chất của nàng. "Thánh Kiếm Sơn và Băng Cung tuy ở xa, nhưng cũng có chút giao tình. Tiên tử đến đây, thật là vinh hạnh cho tệ môn."
Tuyết Nguyệt cũng khẽ cúi người hành lễ. "Kiếm Vô Ngân chưởng môn quá lời. Lần này tại hạ chỉ là tiện đường đi cùng Lâm Phong công tử mà thôi."
Sau khi chào hỏi xong, ánh mắt của tất cả mọi người, một cách vô cùng tự nhiên, đều đổ dồn về phía người cuối cùng.
Trần Trường Sinh, với bộ dạng lôi thôi, vai vác một con rắn đen đang ngủ say, đứng ngơ ngác giữa một đám cao nhân, trông vô cùng lạc lõng.
"Còn vị tiểu hữu này là...?" Kiếm Vô Ngân hỏi, trong mắt có chút nghi hoặc. Lão ta hoàn toàn không cảm nhận được một chút tu vi nào từ người này, nhưng lão ta cũng không dám xem thường. Có thể đi cùng với Lâm Phong và Thánh nữ Băng Cung, chắc chắn không phải là người tầm thường.
Lâm Phong đang định mở miệng giới thiệu một cách đầy tự hào, "Đây là Sư phụ của con...", thì Trần Trường Sinh đã nhanh hơn một bước.
Hắn vội vàng chắp tay, cúi đầu nói:
"Bẩm các vị tiền bối, tại hạ chỉ là một tán tu may mắn được Lâm Phong công tử và Tuyết Nguyệt tiên tử cứu giúp trên đường, được họ cho đi theo để mở mang tầm mắt thôi ạ!"
Hắn quyết định tự mình hạ thấp thân phận, để tránh phiền phức.
Lâm Phong nghe vậy, miệng há hốc, trong lòng gào thét: "Sư phụ! Ngài ấy lại khiêm tốn như vậy nữa rồi!"
Kiếm Vô Ngân và các vị trưởng lão nghe vậy thì gật gù, trong lòng thầm nghĩ: "Thì ra là vậy. Lâm Phong quả nhiên có lòng nhân hậu, không quên giúp đỡ kẻ yếu." Họ cũng không nghĩ nhiều nữa, sự chú ý nhanh chóng quay trở lại với nhân vật chính của ngày hôm nay.
"Lâm Phong," Kiếm Vô Ngân nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. "Con lần này ra ngoài rèn luyện, không chỉ tăng tiến tu vi, mà còn chém yêu diệt ma, làm rạng danh Thánh Kiếm Sơn ta. Tông môn có thưởng có phạt, tuyệt đối không bạc đãi người có công."
Lão ta dừng lại một chút, rồi tuyên bố với một giọng điệu hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường.
"Nay ta tuyên bố, ban cho đệ tử Lâm Phong tư cách tiến vào Kiếm Mộ, tiếp nhận truyền thừa tối cao của tông môn - toàn bộ tâm pháp và kiếm quyết của 'Thánh Kiếm Quyết'!"
"Oa!"
Lời tuyên bố này, giống như một quả bom, nổ tung trong đám đệ tử đang vây xem ở phía dưới.
Kiếm Mộ! Đó là thánh địa trong thánh địa của Thánh Kiếm Sơn, là nơi chôn cất các vị tổ sư và những thanh thần kiếm của họ. Toàn bộ tâm pháp của "Thánh Kiếm Quyết", cũng được khắc ở đó. Hàng ngàn năm nay, chỉ có những người có cống hiến vĩ đại nhất hoặc những thiên tài yêu nghiệt nhất mới có được tư cách tiến vào!
Lâm Phong được trao cho một cơ duyên lớn như vậy, chứng tỏ tông môn đã quyết định sẽ dốc toàn lực để bồi dưỡng y thành người kế thừa trong tương lai!
Lâm Phong cũng vô cùng kích động, hai mắt đỏ lên. Y quỳ một gối xuống, giọng nói run rẩy. "Đệ tử... đa tạ Chưởng môn và các vị trưởng lão tài bồi!"
Không khí trên quảng trường vô cùng trang nghiêm và xúc động. Các đệ tử nhìn Lâm Phong với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và ghen tị.
Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói thiếu kiên nhẫn đã phá vỡ bầu không khí thiêng liêng này.
"Xin lỗi," Trần Trường Sinh giơ tay lên, rụt rè hỏi. "Cho tại hạ hỏi một chút... Mấy giờ thì ăn tối ạ?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận