Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 48: Bị phát hiện.
Trong lòng Tô Uyển giật bắn mình, đôi đồng tử đen láy vốn dịu dàng, tĩnh lặng nhanh chóng xẹt qua một tia hoảng loạn. Rõ ràng, cô không lường trước được chuyện như vậy lại xảy ra.
Cô cứ ngỡ chuyện này đã kết thúc ngay sau khi cô rời khỏi câu lạc bộ quân nhân rồi.
Nhưng cô quá hiểu tính cách của Tô Hiểu Tuệ, loại người không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt, tâm địa âm hiểm và xấu xa. Chắc chắn cô ta sẽ không đơn thuần tốt bụng đến mức, chạy tới đây chỉ để kể cho cô nghe chuyện này, hẳn là còn có mục đích khác.
Hơn nữa, tính xác thực trong lời nói của cô ta cũng cần phải kiểm chứng lại.
Thế nhưng, có một điều duy nhất có thể khẳng định: Một khi Hoắc Kiêu Hàn đã nhập viện để phẫu thuật, thì chỉ cần anh muốn, tuỳ tiện hỏi thăm một chút là sẽ biết ngay hôm qua Nguyễn Đình Đình bị ốm, và có người khác đã mạo danh cô ấy để đến đó.
Vì vậy, gương mặt cô vẫn tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, khóe miệng còn khẽ nhếch lên đầy mỉa mai: “Người thấy hả dạ không phải là em sao? Lúc ở Hoắc gia, cô Phương đã coi thường em như thế, giờ thấy cô ta tức đến mức phải nhập viện, chắc trong lòng em phải vui hơn bất cứ ai nhỉ. Cũng làm phiền em quá, chẳng quản ngại đường xá xa xôi chạy đến đây để chia sẻ niềm vui này với chị.”
“Chị, chị đừng có như thế được không?” Tô Hiểu Tuệ bĩu môi, lộ ra vẻ mặt đầy tủi thân.
“Chẳng lẽ chị chưa từng nghi ngờ việc, bảng điểm của chị bị đưa lên báo có thể liên quan đến mẹ con cô Phương sao? Chị nghĩ mà xem, ba mẹ cô Phương đều làm ở Sở Giáo dục, bản thân cô ta cũng là giáo viên trường Trung học Lệ Chí, chắc chắn là có thể tiếp cận được hồ sơ chuyển trường của chị rồi.” Tô Hiểu Tuệ bắt đầu châm ngòi ly gián.
“Mà trước đó hai người còn từng xảy ra mâu thuẫn ở trung tâm thương mại, sau đó anh Hoắc lại từ chối cô Phương. Cô Phương nhất định nghĩ rằng, vì chị kể lại chuyện ở trung tâm thương mại nên cô ta mới không được anh Hoắc để mắt tới. Thế nên để trả thù chị, cô ta mới cố tình đăng bảng điểm của chị lên báo để chị bị người ta chửi bới.”
“Thật sao? Vừa rồi ở bệnh viện em nghe cô Phương nói như vậy à? Nếu đúng thế thì em đi cùng chị về gặp chú Hoắc, kể lại toàn bộ cho chú ấy nghe nhé.” Tô Uyển chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy mong chờ, còn vờ đưa tay ra kéo Tô Hiểu Tuệ định đi về phía Hoắc gia.
Cô đương nhiên biết rõ là do mẹ con Phương Du làm.
Nhưng hành động của Tô Hiểu Tuệ thật sự quá kỳ lạ. Phương Du hiện tại đối với cô ta đã không còn là mối đe dọa nữa, vậy mà cô ta vẫn muốn khơi mào mâu thuẫn giữa cô và Phương Du.
Xem ra cô ta chắc hẳn đã nghe lỏm được chuyện gì đó từ chỗ Phương Du, cảm thấy cô và người đi thay ngày hôm qua rất giống nhau.
Việc cô ta xúi giục, khích bác cô đến bệnh viện tìm Phương Du tính sổ, chính là muốn để Phương Du nhận diện ra cô chính là kẻ đã mạo danh Nguyễn Đình Đình ngày hôm qua.
“Chị, em cũng chỉ là đoán thôi mà. Em chẳng phải vì muốn tốt cho chị, muốn giúp chị tìm ra kẻ hãm hại chị hay sao?” Tô Hiểu Tuệ không ngờ Tô Uyển hoàn toàn không mắc bẫy, vội vàng buông tay Tô Uyển ra, nhất quyết không chịu đi.
“Dù sao thì ngoài cô Phương ra, em cũng thật sự không nghĩ ra được ai khác nữa.”
Tô Uyển không còn tâm trí đâu mà tán gẫu với cô ta nữa. Cô cần phải đến bệnh viện quân y một chuyến càng sớm càng tốt, để dặn Bí thư Tưởng tuyệt đối không được tiết lộ thân phận của mình.
Cô quyết không thể để bị “lộ tẩy” được.
“Nếu đã không có bằng chứng thì em nói với chị những điều này có ích gì? Chuyện của chị không cần em phải bận tâm đâu, em nên lo cho bản thân mình trước đi. Mất đi một cô Phương lại đến một cô y tá tên Đình Đình, mà đó còn là người đoàn trưởng Hoắc để mắt tới nữa. Nếu hai người họ thành đôi, chắc chắn anh Hoắc sẽ dẫn về nhà ra mắt người lớn, đến lúc đó em tính sao đây?”
Tô Uyển khẽ nhếch môi, đôi mắt quét nhìn cô ta một lượt từ trên xuống dưới.
Sau sự cố hạ độc bằng Natri Nitrit lần trước, thân phận của Tô Hiểu Tuệ tại Hoắc gia đã trở nên vô cùng gượng gạo. Cô ta đang ở lại nhà họ Hoắc với cái mác là đối tượng xem mắt cũ của Hoắc Kiêu Hàn.
Nếu Hoắc Kiêu Hàn thật sự dẫn người yêu về nhà, để tránh điều tiếng, nhà họ Hoắc một là sẽ đưa Tô Hiểu Tuệ về quê, hai là sẽ tống cô ta đến ký túc xá trường học sớm hơn dự định.
Sắc mặt Tô Hiểu Tuệ lập tức cứng đờ, trông còn khó coi hơn cả nuốt phải ruồi.
Rõ ràng cô ta hiểu rất rõ rằng, nếu anh Hoắc và cô y tá Đình Đình kia ở bên nhau, cô ta không chỉ mất cơ hội ở lại bệnh viện chăm sóc anh để thể hiện bản thân và lấy lòng anh, mà chắc chắn cũng không thể tiếp tục ở lại Hoắc gia được nữa.
Thật là đáng chết! Lá thư cô ta viết cho thím Vương đã gửi đi bao nhiêu ngày rồi, mà sao thím ấy vẫn chưa thấy về.
Chỉ có thím Vương về thì Tô Uyển mới lâm vào cảnh thất nghiệp giống cô ta, và buộc phải ở lại nhà họ Hoắc. Để rồi nếu có phải cuốn gói thì cả hai chắc chắn sẽ cùng bị tống khứ về quê một lượt.
Tô Hiểu Tuệ âm thầm siết chặt nắm đấm.
Tô Uyển cũng chẳng thèm để ý đến cô ta nữa mà trực tiếp đóng cửa lại.
Bây giờ là chín giờ, còn hai tiếng nữa là Bí thư Tưởng tan làm, Hiệu trưởng Tống cũng đang đánh cờ với mấy người trong khu tập thể ở dưới rừng cây nhỏ phía dưới.
Cô phải tranh thủ khoảng trống này để đến bệnh viện ngay. Qua cửa sổ, cô thấy Tô Hiểu Tuệ đã cúi gầm mặt đi xuống lầu. Nhưng cô ta có đi xa hay không thì cô không rõ, cô cũng sợ lát nữa đi xuống sẽ bị cô ta hoặc người trong khu tập thể nhìn thấy.
Tô Uyển thay một chiếc váy vải màu xanh dương cài cúc lớn, loại váy xẻ dọc từ trên xuống dưới với hàng cúc to đính kèm. Cô cũng tết lại hai bím tóc dài thành một búi sau gáy rồi đội thêm một chiếc mũ cói.
Cả người cô bỗng trở nên thanh tú và thời thượng, hệt như một cô sinh viên thành thị rạng rỡ và kiều diễm.
Hình ảnh này hoàn toàn tương phản với bộ quần áo chắp vá như kẻ ăn xin hay vẻ quê mùa giản dị thường ngày của cô.
Tô Uyển cần chính là sự tương phản này, bởi vì Tô Hiểu Tuệ từ nhỏ đã ở cùng cô, thân thuộc đến mức chỉ cần nhìn bóng lưng hay dáng đi là có thể nhận ra ngay.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô mở cửa nhìn quanh một lượt. Vừa định cầm chìa khóa khóa cửa lại, để cho chắc chắn, cô còn tìm thêm một chiếc khẩu trang vải xô đeo vào.
Tô Uyển vừa mới rời đi không lâu, tiếng chuông điện thoại trong phòng khách đã vang lên dồn dập.
Bí thư Tưởng xin số điện thoại nhà họ Tống từ chỗ Tống Văn Bác rồi gọi tới.
Bà đã gọi mấy lần liên tiếp nhưng vẫn không có ai bắt máy.
“Bác sĩ Tống này, không lẽ bây giờ Tô Uyển không có ở nhà sao? Hay là con bé có việc đi ra ngoài rồi mà gọi điện mãi không thấy ai nghe máy?” Bí thư Tưởng tìm đến tận khoa của Tống Văn Bác để hỏi thăm.
“Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, giờ vẫn chưa đến giờ cơm, con bé nấu ăn ngon nên có khi được mấy người trong khu tập thể nhờ sang hướng dẫn nấu nướng gì đó cũng nên.” Tống Văn Bác vừa khám xong cho một bệnh nhân, ngẩng đầu lên nói với Bí thư Tưởng.
Mọi người trong khu tập thể đều biết Tô Uyển nấu ăn rất khéo, hễ nhà ai có khách mà thấy Tô Uyển đang rảnh rỗi là lại nhờ cô sang chỉ cách làm món này món kia, hoặc bảo cô viết cho cái công thức nấu ăn.
Nghĩ lại anh cũng thấy kỳ lạ, rõ ràng trước đây gia đình đã có ý vun vén cho Đoàn trưởng Hoắc và Tô Uyển, nhưng cả hai đều thấy không hợp. Vậy mà sao lúc này Đoàn trưởng Hoắc lại đột nhiên “nhắm” trúng Tô Uyển rồi?
Tuy nhiên, Tống Văn Bác không phải hạng người thích buôn chuyện, việc của hai người thì cứ để bọn họ tự quyết định thì hơn.
Bí thư Tưởng suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy lát nữa gần giờ cơm tôi sẽ gọi lại lần nữa.”
Sau khi xuống xe buýt, Tô Uyển chạy thẳng tới bệnh viện quân y. Sau khi hỏi thăm y tá và biết được, văn phòng của Bí thư Tưởng nằm ở tầng một của tòa nhà hành chính phía sau, cô liền bước tới đó.
Đột nhiên, cô nhìn thấy giữa đám đông một bóng người vận quân phục màu vàng nhạt đang đi về phía mình. Cô hoảng sợ đến mức vội vàng xoay người lại, trái tim đập liên hồi.
Vì trời mùa hè quá nóng, nên sau khi ra khỏi khu tập thể và xác nhận không thấy bóng dáng Tô Hiểu Tuệ đâu, cô đã tháo khẩu trang ra cầm trên tay.
Thôi xong rồi, lần này bị nhìn thấy chắc luôn.