Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 47: Rất giống Tô Uyển.
Sau đó, anh đưa một chiếc túi lưới đựng bánh quy, trái cây đóng hộp và cả kẹo sữa Thỏ Trắng cho Bí thư Tưởng: “Phiền Bí thư Tưởng chuyển giúp những thứ này cho đồng chí Đình Đình.”
Bí thư Tưởng nhìn túi đồ nặng trĩu trên tay mà không khỏi giật mình, bà cảm nhận được rõ mồn một sự chân thành của Hoắc Đoàn trưởng. Suy đi tính lại, nếu Hoắc Đoàn trưởng đã không bận tâm đến gia thế, mà bà cũng thấy Tô Uyển là một cô bé rất tốt, thì hay là cứ làm cầu nối cho họ. Biết đâu cái sự “nhầm lẫn” này lại thực sự tạo nên một nhân duyên tốt đẹp.
“Được rồi, lát nữa tôi sẽ đi hỏi giúp cậu.” Bí thư Tưởng mỉm cười xách túi đồ lên.
Hoắc Kiêu Hàn khẽ gật đầu, cầm chiếc sơ mi màu xanh quân đội rảo bước về phía khu nội trú. Suốt quãng đường đi, hương xà phòng thanh khiết trên áo cứ thoang thoảng vương vấn nơi đầu mũi anh.
Anh dừng lại ở hành lang, đưa chiếc áo lên gần mũi khẽ ngửi, mùi hương nồng nàn mà thanh mát lập tức lấp đầy khứu giác. Chẳng biết cô gái nhỏ kia dùng loại gì để giặt, anh cũng dùng xà phòng nhưng giặt xong chưa bao giờ thơm đến thế.
Nghĩ đến đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại ấy ngâm trong bọt xà phòng, tỉ mỉ vò giặt chiếc sơ mi cho mình, yết hầu rắn chắc của anh khẽ khẽ chuyển động.
Tại nhà họ Tống.
Tô Uyển sau khi giặt xong quần áo và dọn dẹp phòng ốc một lượt, cô không để lãng phí một giây phút nào mà ngồi ngay vào bàn chăm chú đọc sách và chép bài học.
Cô có chút nôn nóng, vội hút đầy mực xanh vào cây bút máy phần thưởng nhận được ngày hôm qua, rồi bắt đầu nắn nót chép bài lên giấy. Ngòi bút được thiết kế tinh xảo, viết cực kỳ trơn tru không hề bị tắc, nét chữ hiện ra rõ ràng với cảm giác cầm bút rất êm ái và mềm mại.
Chỉ cần nhìn những dòng chữ tiếng Anh khắc trên thân bút, cô đã biết ngay đây là một cây bút có chất lượng thượng hạng, có lẽ là nhãn hiệu của Mỹ. Cô vốn nghĩ đó chỉ là một cây bút của thương hiệu bình dân, không ngờ buổi liên hoan của quân khu lại mạnh tay chi tiền đến thế.
Nên biết rằng ở thời đại này, ngay cả khi sở hữu một cây bút máy bình thường nhất cũng đã tốn hơn ba đồng bạc, bằng tận ba ngày tiền công của cô rồi. Không uổng công đi, đúng là không uổng công đi chút nào!
Hơn nữa, vết mực đỏ trên váy cũng đã được cô dùng cồn và xà phòng giặt sạch từ hôm qua. Tuy nhìn kỹ vẫn còn hơi hằn dấu vết đỏ nhạt, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc mặc sau này. Năm đồng bạc kia coi như là cô được hưởng không.
Viết thêm vài dòng nữa, Tô Uyển bắt đầu thấy tiếc không nỡ dùng tiếp. Cô cẩn thận đóng nắp bút lại, đặt vào trong hộp rồi cất kỹ vào ngăn kéo trong cùng. Cô định bụng chờ đến khi khai giảng mới bỏ vào gùi mang theo.
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên.
Tô Uyển đứng dậy ra mở cửa, thì thấy Tô Hiểu Tuệ đang dùng hai tay vân vê bím tóc đuôi tôm rủ bên vai, đứng trước cửa với vẻ mặt đầy ngoan ngoãn.
“Chị…”
“Em lại tới đây làm gì?” Tô Uyển đứng chắn ngay cửa, lạnh nhạt hỏi.
Nhưng đôi mắt của Tô Hiểu Tuệ lại cứ nhìn chằm chằm vào đống quần áo đang phơi trên ban công phía sau lưng cô. Cô ta nhìn thấy mấy chiếc áo sơ mi và váy vóc trẻ trung, xinh xắn; tuy không phải là đồ mới hoàn toàn, nhưng so với những bộ quần áo họ mang từ nông thôn lên thì đẹp hơn rất nhiều, đều là kiểu dáng mà con gái thành phố hay mặc.
Tô Hiểu Tuệ vô thức siết chặt nắm tay.
Cô ta vốn tưởng rằng lần này Tô Uyển bị mẹ con Phương Du hãm hại cho mất hết thể diện, dù có được chú Hoắc sắp xếp cho đi học cấp ba, thì chắc chắn ở trường cũng sẽ bị thầy cô và bạn bè cô lập, mỉa mai, cuộc sống sẽ chẳng dễ dàng gì.
Thế nhưng cô ta không ngờ tới việc Tô Uyển lại dám dán thông báo, khóc kể về gia cảnh nghèo khó của mình, thậm chí còn được phóng viên đăng lên tờ “Báo Nhỏ Của Dân”. Việc này không chỉ giúp cô giành được sự đồng cảm của công chúng, mà còn khiến không ít người tốt bụng trong khu tập thể mang quần áo, giày dép cũ không dùng đến tặng cho cô.
Điều này khiến Tô Uyển bỗng chốc có thêm bao nhiêu là quần áo của người thành phố để mặc đến trường.
Còn đến lúc cô ta khai giảng, thì chỉ có mấy bộ đồ tự may ở nhà, vừa chắp vá lại vừa có màu sắc xấu xí. Cô ta thực sự hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Chị à, em đến để báo cho chị biết, anh Hoắc chiều mai sẽ làm phẫu thuật để lấy đầu đạn ở vai phải ra.”
Tô Hiểu Tuệ nhìn Tô Uyển, làm như thể mình thực sự tốt bụng, đặc biệt đến đây chỉ để thông báo chuyện này. Nhưng thực tế, nếu không phải vì sáng sớm nay cô ta đến bệnh viện quân khu tìm anh Hoắc, thì cô ta cũng chẳng hay biết gì.
Lúc ở đó, cô ta vô tình nhìn thấy Phương Du đang nằm trên giường bệnh truyền dịch với gương mặt tái mét, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ kích động và căm hận, khi kể với Lý Tố Mai về những chuyện xảy ra trong buổi liên hoan hôm qua.
Nhờ vậy, cô ta mới biết anh Hoắc đã nhắm trúng một nữ y tá tên là Đình Đình của bệnh viện quân khu trong buổi liên hoan đó. Nữ y tá kia không chỉ khiến Phương Du mất mặt trước bàn dân thiên hạ, mà còn khiến cô ta tức đến mức phải nhập viện.
Khi Lý Tố Mai định đi tìm nữ y tá tên Đình Đình kia để gây rắc rối, bà ta mới phát hiện ra hôm qua Đình Đình thực chất không hề đi, mà là có người khác đã mạo danh cô ấy để tham gia. Hơn nữa, khi bà ta định đi hỏi Bí thư Tưởng xem người đóng giả đó là ai, thì lại tình cờ bắt gặp cảnh anh Hoắc đang nhờ Bí thư Tưởng làm mai.
Dựa theo những gì Phương Du mô tả, người đóng giả đó trông cực kỳ giống Tô Uyển. Giọng hát của Tô Uyển vốn đã rất ngọt ngào, truyền cảm, và dưới vành tai của cô cũng có một nốt ruồi mỹ nhân đỏ như son.
Lại liên tưởng đến việc con trai của Bí thư Dương chính là bác sĩ tại bệnh viện quân khu, Tô Hiểu Tuệ lập tức cảm thấy căng thẳng tột độ.
Mặc dù cô ta cũng chẳng tin nổi người đóng giả Nguyễn Đình Đình lại có thể là Tô Uyển, nhưng cô ta vẫn tìm đến nhà họ Tống để kiểm chứng cho bằng được, cốt để bản thân được yên tâm. Nếu không phải vì mục đích đó, cô ta thà rằng Tô Uyển chẳng biết gì về chuyện này, để cô ta có cơ hội thể hiện bản thân trước mặt người nhà họ Hoắc.
Cô ta dự tính sẽ chăm sóc anh Hoắc thật chu đáo và tận tình; biết đâu anh Hoắc thấy cô ta hiền thục, có lòng như vậy mà thay đổi cách nhìn về cô ta thì sao?
Việc trong vai anh có một đầu đạn cũng là điều mà Tô Uyển không ngờ tới. Chẳng trách lúc khiêu vũ hôm qua, cô cảm thấy cánh tay phải của anh khi đặt ngang hông mình có chút cứng nhắc, ngón tay còn khẽ run nhẹ. Cô cứ ngỡ là do lần đầu ôm eo con gái nên anh thấy không tự nhiên, căng thẳng quá thôi.
“Tôi biết rồi, còn chuyện gì nữa không?” Tô Uyển vẫn đứng chắn trước cửa. Thấy mắt Tô Hiểu Tuệ cứ nhìn chằm chằm về phía ban công đang phơi đồ sau lưng mình, cô trực tiếp nghiêng người che khuất tầm nhìn của cô ta.
Tô Hiểu Tuệ không cao bằng Tô Uyển, bị cô chắn một cái là chẳng nhìn thấy gì nữa. Ngoài việc ghen ghét vì Tô Uyển có nhiều quần áo đẹp, cô ta còn muốn tìm trong đống đồ kia chiếc váy liền thân phối màu xanh trắng mà Phương Du đã nhắc tới.
“Chị à, những chuyện trước đây em thực sự biết lỗi rồi.” Tô Hiểu Tuệ nhận ra sự cảnh giác của Tô Uyển, bèn cúi đầu bày ra vẻ mặt hối lỗi.
“Em đến đây còn có một việc này nữa muốn nói với chị, chị nghe xong chắc chắn sẽ thấy rất hả giận. Chính là cô Phương, người từng hống hách tranh giành quần áo với chị ở trung tâm thương mại ấy, hôm nay em đi bệnh viện tìm anh Hoắc thì thấy cô ta đang phải nằm viện rồi. Nghe nói hình như là do buổi liên hoan hôm qua, cô ta thấy anh Hoắc hết lòng bảo vệ một cô y tá tên là Đình Đình; hơn nữa mẹ cô ta hôm nay lại tình cờ bắt gặp cảnh anh Hoắc nhờ Bí thư Tưởng làm mai, cô Phương kia tức đến mức rút cả kim truyền dịch trên tay ra luôn.”
Tô Hiểu Tuệ vừa nói, vừa chăm chú quan sát kỹ từng biến đổi nhỏ trên nét mặt của Tô Uyển.