Cô ấy cao hứng giống như chính mình thi vào vòng chung kết vậy.
Giang Đào cũng thấy được tên của mình, cô cũng không nghĩ tới chính mình có thể vào vòng chung kết. Rõ ràng trận đầu cô thi cũng không phải thực tốt, có một đạo đề lớn còn chưa làm.
Đừng động như thế nào, vào vòng chung kết liền tốt.
Ngẩng đầu gian cô thấy được Ô Hoành Tuấn cách đó không xa. Đang muốn nhắc nhở Hoắc Thục Phương người cô ấy thích liền ở bên kia, liền nghe cô nương này lại kích động nói: “Ô Hoành Tuấn, Giang Đào, Ô Hoành Tuấn cũng vào vòng chung kết, ha ha....”
Thanh âm cô ấy không nhỏ, rất nhiều người đều nghe được, Giang Đào đều nhìn đến Ô Hoành Tuấn hướng các cô bên này nhìn. Cô kéo kéo cánh tay Hoắc Thục Phương, nhỏ giọng nói với cô ấy: “Ô Hoành Tuấn liền ở phía trước.”
Hoắc Thục Phương sửng sốt, sau đó mới cảm giác được chính mình quá mức cao hứng thế cho nên đã quên hình tượng. Cô ấy xấu hổ nhìn về phía Ô Hoành Tuấn, vừa lúc đụng phải ánh mắt cậu ta.
Hoắc Thục Phương xấu hổ cười cười với cậu ta, Ô Hoành Tuấn mặt vô biểu tình, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt. Hoắc Thục Phương có chút bị đả kích, nhỏ giọng nói với Giang Đào: “Cậu nói cậu ấy là có ý tứ gì?”
“Cậu ấy hẳn là chính là cái tính tình đó, bình thường ở trong lớp cũng là như thế này, ai đều khinh thường phản ứng.”
Giang Đào rất muốn hỏi Hoắc Thục Phương thích Ô Hoành Tuấn cái gì, tuy rằng cậu ta lớn lên không tồi, phương diện học thức còn tính ưu tú, nhưng tính tình này thật là khó có thể làm người tiếp thu, quá mức cao ngạo.
“Bất quá tớ không thể nhụt chí.” Hoắc Thục Phương nắm nắm tay nói.
Giang Đào: “......”
Được rồi, cậu cao hứng liền tốt! Trên tờ giấy hồng viết danh sách vào vòng chung kết, phía dưới còn ghi chú nhân viên trên danh sách đến tập hợp ở trường thi phía trước. Giang Đào dặn dò Hoắc Thục Phương một tiếng rồi vào hội trường.
Lần trước thi ở trường thi này có 60 người, hôm nay liền dư lại 30 người. Trận đầu trực tiếp loại đi một nửa người, có thể thấy được là cỡ nào tàn khốc.
Chỉ chốc lát sau có nhân viên công tác tiến vào, đứng ở phía trước nói: “Chúc mừng các cô cậu vào vòng chung kết. Vòng chung kết thi chính là khám lâm sàng thật, thời gian thi là ngày 23, mọi người trở về chuẩn bị cho tốt đi.”
Nhân viên công tác dặn dò xong liền đi rồi, mọi người lục tục đi ra hội trường. Giang Đào đi ra ngoài liền nhìn đến Hoắc Thục Phương đang vẫy tay với cô, cô chạy chậm qua đi thấp giọng nói: “Cậu còn muốn tìm Ô Hoành Tuấn nói chuyện không?”
Hoắc Thục Phương xua tay: “Hôm nay vẫn là thôi đi, tớ trở về viết thư cho cậu ấy.”
Giang Đào gật đầu, hai người đi đến lán xe, cùng nhau đạp xe về trường học. Cô rất bội phục Hoắc Thục Phương, bội phục dũng khí của cô ấy.
Người dũng cảm đáng giá tôn trọng!
Trở lại trường học, Giang Đào bắt đầu nước đến chân mới nhảy, đem ca bệnh từng tiếp xúc phía trước đều lật xem một lần. Chỉ mong đến lúc đó nhận được người bệnh là trường hợp phía trước tiếp xúc đến, bằng không cô khẳng định không thể thắng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bất quá cô vốn là không để bụng cái này, cô biết chính mình so với rất nhiều người, vẫn là không được.
Chuyện tham gia cuộc thi Đông y, Giang Đào vẫn luôn không nói với Tần Sơn Hà, hiện tại sắp vào vòng chung kết, cô vẫn muốn chia sẻ tin tức này với anh, liền đi bưu điện gọi điện thoại cho văn phòng anh. Nhưng gọi rất lâu, đối phương đều không có người nghe máy, cô chỉ có thể từ bỏ.
Trở lại trường học vừa kịp giờ cơm tối, Hoắc Thục Phương cùng Lục Văn Anh đều về nhà, Giang Đào cầm hộp cơm một mình đi nhà ăn. Đánh xong cơm mới vừa ngồi xuống, Lương Tố Mai liền cùng mấy nữ sinh đứng ở trước mặt cô.
“Giang Đào, chúc mừng cậu vào vòng chung kết. Tớ liền nói chú tớ không có nhìn lầm, đem danh ngạch tham gia thi đấu cho cậu.”
Lương Tố Mai cười chân thành, làm ai xem đều cảm thấy cô ta đang thật lòng chúc mừng Giang Đào. Nhưng chỉ có Giang Đào chính mình biết, cô ta đối với cô có địch ý.
Tuy rằng ghê tởm loại người trong ngoài không đồng nhất như Lương Tố Mai, nhưng Giang Đào cũng không có ngây ngốc vạch trần, mà là nhàn nhạt nói: “Cảm ơn!”
Người đi cùng Lương Tố Mai, thấy Giang Đào thái độ này trên mặt đều treo lên vẻ khó chịu, cảm thấy Giang Đào không biết điều. Ông nội Lương Tố Mai chính là Tướng quân.
“Ông nội tớ đêm qua còn nhắc tới cậu cùng Hoắc Thục Phương đâu, nói có rảnh mời các cậu về nhà chơi.” Lương Tố Mai lại cười nói. Cô ta chính là muốn ở trước mặt Giang Đào, bày ra cái giá người nhà họ Lương.
Chờ về sau Giang Đào cùng Lương Nguyên Đường nhận nhau, nghĩ đến cô ở nông thôn ăn nhiều khổ như vậy, mà Lương Tố Mai cô ta lại ở nhà Lương Nguyên Đường tiêu tiền của ông, không biết Giang Đào đến lúc đó sẽ nghĩ như thế nào.
Lương Tố Mai đang muốn đắc ý dào dạt, liền nghe Giang Đào nói: “Được a, tớ cùng Thục Phương thương lượng xem khi nào đi chơi, còn phải giáp mặt cảm tạ ông nội cậu mời.”
Lời này làm sắc mặt Lương Tố Mai khẽ biến.
Lời nói mới rồi là cô ta vì khoe khoang địa vị của chính mình trong lòng Lương Nguyên Đường, cố ý nói. Lương Nguyên Đường sao có thể vì cô ta mời người về nhà chơi? Ông đối với chuyện của cô ta luôn luôn không quan tâm.
Bất quá lời nói nếu nói ra, cô ta phải ngạnh chống.
“Được a.” Lương Tố Mai cười hữu hảo mang theo người đi rồi, Giang Đào tim nghẹn khó chịu, một chút ăn uống đã không có, bưng hộp đồ ăn trở về ký túc xá.
Ngày hôm sau Hoắc Thục Phương đạp xe đưa Giang Đào đến Hiệp hội Đông y liền đi rồi, thấy Ô Hoành Tuấn cũng không thấu về phía trước chào hỏi.
Hôm nay thi là chẩn trị cho người bệnh. Hiệp hội chuẩn bị sẵn 30 người bệnh, nhân viên dự thi bốc thăm quyết định chẩn trị cho người bệnh nào. Giang Đào bốc được số 18, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, sắc mặt xanh vàng.
Người đàn ông thấy là một cô gái mười tám mười chín tuổi khám bệnh cho mình, trên mặt mang theo không muốn. Nhưng anh ta đã thu tiền làm “đề thi” cho cuộc thi lần này, chỉ có thể không tình nguyện ngồi ở đối diện Giang Đào. Dù sao cô gái này kê ra đơn t.h.u.ố.c giám khảo còn muốn kiểm tra đ.á.n.h giá, sẽ không làm chính mình uống t.h.u.ố.c không đúng bệnh.
Giang Đào nhìn ra anh ta không muốn, không hỏi bệnh tình anh ta trực tiếp đặt ngón tay ở cổ tay anh ta bắt mạch, một lát sau thu tay hỏi: “Ngày thường đầu có phải hay không rất đau?”
Giang Đào cũng thấy được tên của mình, cô cũng không nghĩ tới chính mình có thể vào vòng chung kết. Rõ ràng trận đầu cô thi cũng không phải thực tốt, có một đạo đề lớn còn chưa làm.
Đừng động như thế nào, vào vòng chung kết liền tốt.
Ngẩng đầu gian cô thấy được Ô Hoành Tuấn cách đó không xa. Đang muốn nhắc nhở Hoắc Thục Phương người cô ấy thích liền ở bên kia, liền nghe cô nương này lại kích động nói: “Ô Hoành Tuấn, Giang Đào, Ô Hoành Tuấn cũng vào vòng chung kết, ha ha....”
Thanh âm cô ấy không nhỏ, rất nhiều người đều nghe được, Giang Đào đều nhìn đến Ô Hoành Tuấn hướng các cô bên này nhìn. Cô kéo kéo cánh tay Hoắc Thục Phương, nhỏ giọng nói với cô ấy: “Ô Hoành Tuấn liền ở phía trước.”
Hoắc Thục Phương sửng sốt, sau đó mới cảm giác được chính mình quá mức cao hứng thế cho nên đã quên hình tượng. Cô ấy xấu hổ nhìn về phía Ô Hoành Tuấn, vừa lúc đụng phải ánh mắt cậu ta.
Hoắc Thục Phương xấu hổ cười cười với cậu ta, Ô Hoành Tuấn mặt vô biểu tình, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt. Hoắc Thục Phương có chút bị đả kích, nhỏ giọng nói với Giang Đào: “Cậu nói cậu ấy là có ý tứ gì?”
“Cậu ấy hẳn là chính là cái tính tình đó, bình thường ở trong lớp cũng là như thế này, ai đều khinh thường phản ứng.”
Giang Đào rất muốn hỏi Hoắc Thục Phương thích Ô Hoành Tuấn cái gì, tuy rằng cậu ta lớn lên không tồi, phương diện học thức còn tính ưu tú, nhưng tính tình này thật là khó có thể làm người tiếp thu, quá mức cao ngạo.
“Bất quá tớ không thể nhụt chí.” Hoắc Thục Phương nắm nắm tay nói.
Giang Đào: “......”
Được rồi, cậu cao hứng liền tốt! Trên tờ giấy hồng viết danh sách vào vòng chung kết, phía dưới còn ghi chú nhân viên trên danh sách đến tập hợp ở trường thi phía trước. Giang Đào dặn dò Hoắc Thục Phương một tiếng rồi vào hội trường.
Lần trước thi ở trường thi này có 60 người, hôm nay liền dư lại 30 người. Trận đầu trực tiếp loại đi một nửa người, có thể thấy được là cỡ nào tàn khốc.
Chỉ chốc lát sau có nhân viên công tác tiến vào, đứng ở phía trước nói: “Chúc mừng các cô cậu vào vòng chung kết. Vòng chung kết thi chính là khám lâm sàng thật, thời gian thi là ngày 23, mọi người trở về chuẩn bị cho tốt đi.”
Nhân viên công tác dặn dò xong liền đi rồi, mọi người lục tục đi ra hội trường. Giang Đào đi ra ngoài liền nhìn đến Hoắc Thục Phương đang vẫy tay với cô, cô chạy chậm qua đi thấp giọng nói: “Cậu còn muốn tìm Ô Hoành Tuấn nói chuyện không?”
Hoắc Thục Phương xua tay: “Hôm nay vẫn là thôi đi, tớ trở về viết thư cho cậu ấy.”
Giang Đào gật đầu, hai người đi đến lán xe, cùng nhau đạp xe về trường học. Cô rất bội phục Hoắc Thục Phương, bội phục dũng khí của cô ấy.
Người dũng cảm đáng giá tôn trọng!
Trở lại trường học, Giang Đào bắt đầu nước đến chân mới nhảy, đem ca bệnh từng tiếp xúc phía trước đều lật xem một lần. Chỉ mong đến lúc đó nhận được người bệnh là trường hợp phía trước tiếp xúc đến, bằng không cô khẳng định không thể thắng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bất quá cô vốn là không để bụng cái này, cô biết chính mình so với rất nhiều người, vẫn là không được.
Chuyện tham gia cuộc thi Đông y, Giang Đào vẫn luôn không nói với Tần Sơn Hà, hiện tại sắp vào vòng chung kết, cô vẫn muốn chia sẻ tin tức này với anh, liền đi bưu điện gọi điện thoại cho văn phòng anh. Nhưng gọi rất lâu, đối phương đều không có người nghe máy, cô chỉ có thể từ bỏ.
Trở lại trường học vừa kịp giờ cơm tối, Hoắc Thục Phương cùng Lục Văn Anh đều về nhà, Giang Đào cầm hộp cơm một mình đi nhà ăn. Đánh xong cơm mới vừa ngồi xuống, Lương Tố Mai liền cùng mấy nữ sinh đứng ở trước mặt cô.
“Giang Đào, chúc mừng cậu vào vòng chung kết. Tớ liền nói chú tớ không có nhìn lầm, đem danh ngạch tham gia thi đấu cho cậu.”
Lương Tố Mai cười chân thành, làm ai xem đều cảm thấy cô ta đang thật lòng chúc mừng Giang Đào. Nhưng chỉ có Giang Đào chính mình biết, cô ta đối với cô có địch ý.
Tuy rằng ghê tởm loại người trong ngoài không đồng nhất như Lương Tố Mai, nhưng Giang Đào cũng không có ngây ngốc vạch trần, mà là nhàn nhạt nói: “Cảm ơn!”
Người đi cùng Lương Tố Mai, thấy Giang Đào thái độ này trên mặt đều treo lên vẻ khó chịu, cảm thấy Giang Đào không biết điều. Ông nội Lương Tố Mai chính là Tướng quân.
“Ông nội tớ đêm qua còn nhắc tới cậu cùng Hoắc Thục Phương đâu, nói có rảnh mời các cậu về nhà chơi.” Lương Tố Mai lại cười nói. Cô ta chính là muốn ở trước mặt Giang Đào, bày ra cái giá người nhà họ Lương.
Chờ về sau Giang Đào cùng Lương Nguyên Đường nhận nhau, nghĩ đến cô ở nông thôn ăn nhiều khổ như vậy, mà Lương Tố Mai cô ta lại ở nhà Lương Nguyên Đường tiêu tiền của ông, không biết Giang Đào đến lúc đó sẽ nghĩ như thế nào.
Lương Tố Mai đang muốn đắc ý dào dạt, liền nghe Giang Đào nói: “Được a, tớ cùng Thục Phương thương lượng xem khi nào đi chơi, còn phải giáp mặt cảm tạ ông nội cậu mời.”
Lời này làm sắc mặt Lương Tố Mai khẽ biến.
Lời nói mới rồi là cô ta vì khoe khoang địa vị của chính mình trong lòng Lương Nguyên Đường, cố ý nói. Lương Nguyên Đường sao có thể vì cô ta mời người về nhà chơi? Ông đối với chuyện của cô ta luôn luôn không quan tâm.
Bất quá lời nói nếu nói ra, cô ta phải ngạnh chống.
“Được a.” Lương Tố Mai cười hữu hảo mang theo người đi rồi, Giang Đào tim nghẹn khó chịu, một chút ăn uống đã không có, bưng hộp đồ ăn trở về ký túc xá.
Ngày hôm sau Hoắc Thục Phương đạp xe đưa Giang Đào đến Hiệp hội Đông y liền đi rồi, thấy Ô Hoành Tuấn cũng không thấu về phía trước chào hỏi.
Hôm nay thi là chẩn trị cho người bệnh. Hiệp hội chuẩn bị sẵn 30 người bệnh, nhân viên dự thi bốc thăm quyết định chẩn trị cho người bệnh nào. Giang Đào bốc được số 18, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, sắc mặt xanh vàng.
Người đàn ông thấy là một cô gái mười tám mười chín tuổi khám bệnh cho mình, trên mặt mang theo không muốn. Nhưng anh ta đã thu tiền làm “đề thi” cho cuộc thi lần này, chỉ có thể không tình nguyện ngồi ở đối diện Giang Đào. Dù sao cô gái này kê ra đơn t.h.u.ố.c giám khảo còn muốn kiểm tra đ.á.n.h giá, sẽ không làm chính mình uống t.h.u.ố.c không đúng bệnh.
Giang Đào nhìn ra anh ta không muốn, không hỏi bệnh tình anh ta trực tiếp đặt ngón tay ở cổ tay anh ta bắt mạch, một lát sau thu tay hỏi: “Ngày thường đầu có phải hay không rất đau?”