Nhân viên giám thị nói xong liền bắt đầu đọc tên, mọi người lãnh d.ư.ợ.c liệu bắt đầu cúi đầu nhận biết, sau đó viết chữ ở trên tờ giấy trắng.

Giang Đào lãnh được d.ư.ợ.c liệu không có đặc biệt quý hiếm, còn tính dễ phân biệt, cô cảm thấy trận thi này của cô hẳn là điểm cao hơn trận trước.

Tới thời gian, mọi người nộp đồ vật lên, nhân viên giám thị nói: “Kết quả thi hai ngày sau sẽ có, 9 giờ sáng ngày 21 mọi người lại đến nơi này xem kết quả thi.”

Mọi người nghị luận về cuộc thi hôm nay rồi rời đi Hiệp hội Đông y, trên đường Giang Đào còn nghe được thật nhiều người nghị luận về Ô Hoành Tuấn, xem ra cậu ta xác thật rất có danh tiếng.

Trở lại trường học vừa lúc giữa trưa tan học, vừa đến cửa liền đụng tới Lục Văn Anh đang vội vàng đi ra ngoài, nhìn thấy Giang Đào chị ấy dừng bước chân cười hỏi: “Thi thế nào?”

“Cũng tạm, em chính là đi để được thêm kiến thức.” Giang Đào nói: “Chị đây là phải về nhà sao? Mau trở về đi thôi.”

Lục Văn Anh thuê một căn phòng ở bên cạnh trường học, con cái nhờ dì trông giúp. Chị ấy mỗi ngày tan học liền lập tức về nhà, đều rất bận, bất quá con người chị ấy nhưng thật ra rất có tinh thần. Cũng không có bởi vì ly hôn mà suy sút.

“Vậy được, chị đi trước.”

Lục Văn Anh cưỡi xe đạp vội vàng đi rồi, Giang Đào về ký túc xá lấy hộp cơm đi nhà ăn ăn cơm. Tới ký túc xá Hoắc Thục Phương còn ở, nhìn thấy cô cũng hỏi sáng nay thi thế nào.

Giang Đào kể kỹ càng tỉ mỉ với cô ấy chuyện thi cử buổi sáng, còn nói tới Ô Hoành Tuấn.

“... Tớ còn tưởng rằng Ô Hoành Tuấn chỉ nổi danh ở trường học chúng ta thôi, không nghĩ tới ở trong vòng Đông y cũng rất có danh tiếng, rất nhiều người đều đang thảo luận về cậu ta...”

Giang Đào nói bỗng nhiên phát hiện Hoắc Thục Phương không nói gì, cô quay mặt vừa thấy, cô ấy đang vẻ mặt hoa si cười. Chuyện cô nói thực buồn cười sao? Vẫn là Hoắc Thục Phương cảm thấy Ô Hoành Tuấn hài hước? “Buồn cười sao?” Giang Đào hỏi Hoắc Thục Phương.

Hoắc Thục Phương ý thức được chính mình thất thố, thu lại tươi cười trên mặt hỏi: “Đào Nhi, cậu nói tớ cũng nhảy lớp thì thế nào?”

“Được... Được a, cậu vì cái gì bỗng nhiên muốn nhảy lớp?” Giang Đào nghi hoặc, lúc trước cô nỗ lực học tập muốn nhảy lớp, Hoắc Thục Phương còn nói cô tự tìm tội chịu. Hiện tại cô ấy như thế nào cũng luẩn quẩn trong lòng tự tìm tội chịu?

“Nhảy lớp liền có thể cùng cậu học một lớp a, tớ luyến tiếc tách ra với cậu?”

Giang Đào run run cả người nổi da gà: “Cậu nói chuyện đàng hoàng đi.”

Hoắc Thục Phương có chút ngượng ngùng nói: “Cùng cậu một lớp, cũng liền cùng Ô Hoành Tuấn một lớp.”

Giang Đào kinh ngạc há to miệng có thể nhét vừa quả trứng gà: “Cậu... Cậu... Cậu thích Ô Hoành Tuấn?”

Hoắc Thục Phương ngượng ngùng gật đầu, Giang Đào nhìn quen cô ấy tùy tiện, rất là xem không được bộ dáng đàn bà chít chít này của cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đào Nhi, cậu phải giúp tớ.”

Giang Đào đại não cơ hồ muốn đình trệ: “Tớ giúp cậu như thế nào?”

“Cậu có hai lựa chọn, một là giúp tớ học tập, làm tớ mau ch.óng nhảy lớp. Hai là, tạo cơ hội cho tớ cùng Ô Hoành Tuấn ở chung.” Hoắc Thục Phương nói xong, hưng phấn trên mặt giấu đều giấu không được.

Giang Đào nghĩ nghĩ: “Tớ vẫn là giúp cậu học tập đi, tớ cùng Ô Hoành Tuấn một chút không thân, cùng lớp thời gian dài như vậy, bọn tớ một câu chưa nói qua.”

“Kia cũng tốt, tớ tự mình tạo cơ hội làm quen với cậu ấy.”

Giang Đào: Thấy tư thế xoa tay hầm hè này của cô ấy, chính mình cũng hảo kích động là chuyện như thế nào?

Hoắc Thục Phương thiết kế cơ hội chạm mặt đầu tiên cùng Ô Hoành Tuấn, liền ở ngày kết quả thi được công bố, cô ấy muốn cùng Giang Đào đi Hiệp hội Đông y.

Sáng hôm đó, Hoắc Thục Phương hơn 5 giờ liền rời giường, sau đó từ trong túi lấy ra mấy bộ quần áo bày ở trên giường, đem Giang Đào từ trong chăn đào ra cho cô ấy tham khảo.

Giang Đào mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung ôm chăn xem cô ấy qua lại thử quần áo, còn phải đưa ra đ.á.n.h giá đúng trọng tâm, số cô thật khổ.

Cuối cùng hai người thương định, áo sơ mi trắng áo len màu lam, phía dưới quần màu đen, phối với giày da nhỏ cô ấy mới vừa mua ngày hôm qua. Bộ quần áo này quy củ trung mang theo hiên ngang, thực thích hợp với tính tình Hoắc Thục Phương.

Chọn xong quần áo đều hơn 7 giờ, hai người cùng đi nhà ăn ăn cơm liền hướng Hiệp hội Đông y đuổi tới. Trên đường Hoắc Thục Phương còn không ngừng hỏi ý kiến Giang Đào:

“Cậu nói cậu ấy thích con gái văn tĩnh hay là hoạt bát?”

“Tớ đến lúc đó nói chuyện với cậu ấy như thế nào? Nói chào bạn học Ô Hoành Tuấn, tớ là Hoắc Thục Phương, giống như vậy quá bản khắc. Hay là nói......”

Hoắc Thục Phương khẩn trương cùng nhảy nhót làm Giang Đào nhớ tới chính mình cùng Tần Sơn Hà. Cô thực thích Tần Sơn Hà, muốn gặp mặt anh cũng thực kích động, nhưng không có một lần giống Hoắc Thục Phương như vậy nhảy nhót lại thấp thỏm.

“Tớ cảm thấy cậu không cần hùa theo sở thích của cậu ấy, làm chính mình liền tốt. Cậu ấy nếu là không thích tính tình này của cậu, cậu tổng không thể ở trước mặt cậu ấy giả vờ cả đời đi.” Giang Đào nói.

Hoắc Thục Phương nghĩ nghĩ: “Cậu nói đúng, thích cậu ấy muốn cùng cậu ấy ở bên nhau, là muốn cho chính mình vui sướng, nếu làm cho không giống chính mình, thì mất nhiều hơn được.”

......

Nói chuyện hai người đã tới Hiệp hội Đông y, tới cửa Giang Đào lấy ra chứng minh dự thi của mình đưa cho nhân viên công tác, sau đó nói: “Đây là bạn tôi, tôi không dám tự mình xem kết quả thi, nhờ cô ấy bồi tôi cùng nhau tới.”

Nhân viên công tác có ấn tượng với Giang Đào, bởi vì cô là người nhỏ tuổi nhất trong số nhân viên dự thi khóa này. Cô bé không dám đối mặt kết quả thi thực bình thường, liền nói: “Vào đi thôi. Kết quả thi dán ở trên tường phía đông.”

Hai người vội vàng cảm tạ, nắm tay chạy chậm đi vào. Đi vào liền thấy một đám người đứng ở trước một bức tường, hai người lại chạy chậm qua đi. Chen đến phía trước, liền thấy trên tường dán một tờ giấy hồng, mặt trên rậm rạp viết tên.

Hoắc Thục Phương hiện tại cũng đã quên chính mình muốn làm quen với Ô Hoành Tuấn, nghiêm túc xem từng cái tên, đương nhìn đến tên Giang Đào, cô ấy kích động bắt lấy tay Giang Đào nói: “Giang Đào, cậu, có tên của cậu, cậu vào vòng chung kết rồi.”
Chương 193 - Chương 193 | Đọc truyện tranh