Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 314: Lại có thai
"Ông nội ơi, Tiểu Văn và Tiểu Võ không ra ngoài thật ạ?"
Tang Mặc đứng giữa sân hỏi ông Tang. Anh bắt đầu nghi ngờ mấy ông cụ này thông đồng với nhau giấu hai đứa cháu đi rồi.
"Nó ở ngay trong nhà, ông nhìn thấy chúng nó trốn mà!"
Ông Tang lườm cháu trai, khóe miệng nhếch lên nụ cười tinh quái. Nếu không phải tận mắt chứng kiến hai đứa chắt trốn đi, ông cũng không tin Tiểu Văn lại nghĩ ra được cái trò đó.
Phương Đường thấy chồng lúng túng thì buồn cười, trêu chọc:
"Anh không tìm được chứ gì?"
"Đương nhiên là không phải, anh sợ tìm thấy nhanh quá làm tổn thương lòng tự trọng của con thôi!"
Tang Mặc cứng miệng, nhất quyết không thừa nhận mình kém cỏi.
Mấy ông cụ đồng thanh tặc lưỡi, ánh mắt đầy vẻ biết tỏng, đúng là c.h.ế.t đến nơi còn già mồm.
Tang Mặc sờ mũi hậm hực đi vào nhà. Lục tung tầng một tầng hai lên lần nữa nhưng vẫn công cốc. Anh thậm chí còn nghi ngờ căn nhà này của ông nội có đường hầm bí mật nào đó.
"Ở trong phòng ấy, tìm kỹ vào, đừng có hời hợt!"
Ông Tang bực mình quát, có thế mà cũng không tìm được, vô dụng thật.
Tang Mặc đành phải tiếp tục tìm kiếm. Tầng hai anh lục từng phòng một. Tầng một ít đồ đạc, chẳng có chỗ nào giấu người được nên anh đoán chắc tám chín phần mười là hai đứa trốn trên tầng hai.
Nhưng trốn ở đâu được nhỉ? Tang Mặc đứng giữa phòng ngủ của hai con, vắt óc suy nghĩ. Đầu óc muốn nổ tung mà vẫn chẳng có manh mối nào. Anh đang đứng trên sàn gỗ đỏ, bên cạnh là mấy túi đồ chơi. Căn phòng chẳng có gì bất thường, anh đã tìm năm sáu lần rồi khẳng định không có ai trốn ở đây.
"Đi đâu rồi nhỉ?"
Tang Mặc lẩm bẩm rồi quay người định đi ra ngoài nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác là lạ. Anh quay ngoắt lại, trong phòng vẫn im ắng như cũ nhưng cảm giác là lạ trong lòng càng rõ rệt hơn.
Anh lại tìm một vòng nữa, vẫn không thấy gì. Chắc là anh suy nghĩ nhiều quá rồi. Tang Mặc lắc đầu đi ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, một mảnh sàn nhà dưới cửa sổ bỗng nhô lên. Đầu Tiểu Võ ló ra, trên đầu còn trùm một miếng vải cùng màu với sàn nhà. Cậu bé thở hổn hển, vừa nãy ba suýt dẫm lên người cậu, sợ c.h.ế.t khiếp.
"Nằm xuống mau!"
Tiểu Văn quát khẽ. Ba vừa nãy đã nghi ngờ rồi nên chắc chắn sẽ quay lại, không được để thất bại trong gang tấc.
Tiểu Võ ngoan ngoãn nằm xuống chỉnh lại tư thế, hít sâu hóp bụng lại rồi phủ miếng vải lên người, hoàn toàn hòa làm một với sàn gỗ. Nếu không dẫm lên thì khó mà phát hiện ra được.
Cửa lại mở, Tang Mặc bước vào cảnh giác quan sát căn phòng. Anh cứ thấy căn phòng này sai sai thế nào ấy nhưng tìm một vòng vẫn không thấy gì bất thường, y hệt lúc nãy.
Chắc là anh đa nghi quá rồi?
Tang Mặc cười khổ, xem ra anh thua hai thằng con trời đ.á.n.h này thật rồi.
Một tiếng trôi qua Tang Mặc vẫn không tìm thấy. Ông Tang phấn khích tuyên bố anh thua cuộc.
"Tiểu Văn, Tiểu Võ, ra đây đi các con, ba con thua rồi!"
Ông Tang đứng ở cầu thang gọi to. Hai đứa trẻ lao vù ra, trên người vẫn còn khoác miếng vải.
"Bánh kem bơ!"
Tiểu Võ reo lên sung sướng, cậu được ăn hai miếng bánh kem bơ rồi.
Nhìn thấy miếng vải trên người hai con, Tang Mặc vỡ lẽ. Thảo nào anh tìm mãi không thấy, hai đứa này dùng thuật ngụy trang, giống như tắc kè hoa đổi màu theo môi trường rất khó phát hiện.
"Miếng vải này các con lấy ở đâu ra?"
Tang Mặc kéo miếng vải màu y hệt sàn nhà trên người Tiểu Võ xuống, đúng là chịu khó thật.
"Tô màu ạ."
Tiểu Văn trả lời nhẹ tênh. Cậu bé có màu nước, pha màu giống hệt sàn nhà rồi tô lên vải là xong.
"Sao con nghĩ ra cách này?"
Tang Mặc tò mò.
"Con bướm đấy ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Văn nhắc đến con bướm, Tang Mặc nhớ ra ngay. Hồi hè anh đưa hai con đi dã ngoại, một chiếc lá khô trên cành cây khô bỗng bay lên dọa hai đứa trẻ giật mình.
Anh đã giải thích cho con về loài bướm lá khô, mặt trên cánh giống hệt lá khô, mặt dưới lại sặc sỡ sắc màu. Khi đậu trên lá khô kẻ thù rất khó phát hiện, đó gọi là ngụy trang bảo vệ. Sau đó anh còn chỉ cho con xem bọ que, tắc kè hoa...
Không ngờ Tiểu Văn lại áp dụng vào trò trốn tìm một cách khéo léo đến thế, lừa được cả anh.
"Giỏi lắm, ba chịu thua. Ba đi mua bánh kem bơ cho các con đây!"
Tang Mặc rất hài lòng xoa đầu hai con trai. Anh cả tinh quái thế này thì sau này không lo bị thiệt, còn em út tuy hơi ngốc nghếch nhưng được cái khỏe mạnh cũng không lo bị bắt nạt.
Có chơi có chịu, Tang Mặc đi mua bánh kem bơ về cho mỗi đứa hai miếng.
Sắp hết tháng Giêng, qua rằm là phải đi học lại. Phương Đường cả tháng này chẳng đi đâu, ngoài việc đi chúc tết ông bà Sở và mang đồ ăn cho ông Ngô thì cô ở lì trong nhà, ngày nào cũng thấy mệt mỏi.
Tuy nhiên cô biết việc buôn bán của Mã Hồng Mai rất thuận lợi. Trước tết cô ấy lấy một lô hàng lớn, chưa đến mùng 8 đã bán hết sạch lại tìm Tang Mặc lấy thêm một đợt nữa, hăng hái vô cùng.
"Trưa nay ăn gì em?"
Phương Đường vẫn đang ngủ, Tang Mặc chuẩn bị đi chợ nên ghé tai cô hỏi.
"Gì cũng được!"
Phương Đường không muốn mở mắt, mệt quá, người như bị điểm huyệt không nhúc nhích nổi.
"Sao em buồn ngủ thế? Hay là trong người khó chịu ở đâu?"
Tang Mặc nhíu mày. Tháng Giêng này vợ anh lạ lắm, ngủ như c.h.ế.t, ngày nào cũng ngủ đến trưa mới dậy.
"Anh ồn quá, phiền c.h.ế.t đi được!"
Phương Đường xua tay đầy khó chịu, như xua ruồi muỗi vo ve bên tai làm ồn giấc ngủ của cô.
"Được rồi được rồi, anh không làm ồn nữa, em ngủ đi."
Tang Mặc bất lực dém chăn cho cô, định bụng chiều sẽ đưa cô đi bệnh viện khám xem sao, tinh thần kém thế này không ổn.
Dưới lầu ông Phương và bà Phương đang trò chuyện với ông Tang. Thấy Tang Mặc xuống một mình, bà Phương hỏi:
"Đường Nhi vẫn chưa dậy à?"
"Vâng, cô ấy buồn ngủ lắm, chắc do học hành vất vả quá nên cháu để cô ấy ngủ thêm chút nữa."
Tang Mặc cười nói.
Ông Tang lo lắng:
"Trước giờ có thấy nó buồn ngủ thế đâu, Hắc Đản chiều nay đưa vợ đi bệnh viện khám xem sao."
"Vâng, con cũng định thế ạ."
Tang Mặc gật đầu vào bếp lấy cái làn đi chợ.
Bà nội Phương trầm ngâm một lát, bỗng mắt sáng lên hỏi lớn:
"Hắc Đản, có khi nào Đường Nhi có bầu rồi không?"
"Có gì ạ?"
Tang Mặc chưa hiểu, đang định dắt xe ra sân.
"Cái thằng ngốc này, có em bé chứ có gì! Tám chín phần mười là có tin vui rồi, đừng đi chợ nữa mà đưa Đường Nhi đi bệnh viện kiểm tra ngay!"
Bà nội Phương giật lấy cái làn, thấy Tang Mặc vẫn ngơ ngác thì vỗ một cái vào người anh:
"Ngẩn ra đấy làm gì, làm ba trẻ con rồi mà vợ có bầu cũng không biết!"
"Không thể nào, cháu với Đường Nhi đều..."
Tang Mặc nói được một nửa thì rùng mình vỗ trán cái đốp. Sao anh lại quên mất nhỉ, Tiểu Văn và Tiểu Võ chính là "sản phẩm lỗi" của b.a.o c.a.o s.u, lần này không khéo lại dính chưởng nữa rồi?
Cái xưởng sản xuất c.h.ế.t tiệt này, chất lượng kém quá thể!
--
Hết chương 314.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận