"Còn chui vào đó nữa thì mẹ đ.á.n.h m.ô.n.g thành hai mảnh đấy!"

Phương Đường nghiêm mặt dọa, sợ hai thằng nhóc này không để ý lại chui vào mộ chơi.

"Không chui nữa đâu ạ."

Tiểu Văn cam đoan lần nữa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Thực ra trong lòng cậu bé đang thầm nghĩ: Mẹ nói chẳng logic tí nào, m.ô.n.g vốn dĩ đã là hai mảnh rồi, không đ.á.n.h cũng là hai mảnh.

Tiểu Võ cũng ngoan ngoãn hứa:

"Nghe lời anh."

Dù sao anh bảo làm gì thì cậu làm nấy, cậu nghe lời anh nhất.

Phương Đường dí ngón tay vào trán cậu con út, mắng yêu:

"Cái gì cũng nghe anh, thế lời mẹ nói thì sao?"

"Nghe ạ!"

Tiểu Võ cười nịnh nọt như cún con. Anh trai bảo rồi, nhất định phải nghe lời mẹ, cậu chắc chắn sẽ nghe.

"Mẹ ơi, đói quá!"

Tiểu Võ vỗ vỗ bụng, đói meo rồi.

Phương Đường lườm:

"Có giỏi thì nhịn đói cả đêm đi!"

Nhưng chân cô đã bước về phía bếp. Nồi nước đã sôi, cô luộc mấy chục cái sủi cảo, đầy ắp hai bát to, toàn là nhân thịt cải tể thái mà bọn trẻ thích ăn nhất.

Hai anh em ăn lấy ăn để. Sủi cảo nóng quá, Tiểu Võ ăn vội nên bị bỏng mấy cái, nước mắt lưng tròng.

"Ăn từ từ thôi, thổi cho nguội đã!"

Phương Đường đành phải thổi sủi cảo cho con. Tiểu Võ tính nóng vội không như Tiểu Văn, dù đói đến mấy vẫn ăn uống từ tốn.

Ông Tang và ông Phương ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nhìn hai đứa trẻ ăn sủi cảo. Đợi chúng ăn xong, hai ông cụ mới hào hứng hỏi:

"Trốn trong mộ có sợ không?"

"Không sợ ạ."

Hai anh em đồng thanh. Tiểu Văn vẻ mặt bình thản, không có thú dữ hay rắn độc thì có gì mà sợ.

"Tại sao nhất định phải lấy khẩu s.ú.n.g đồ chơi đó?"

"Chơi vui ạ!"

Tiểu Võ reo lên.

"Muốn thắng!"

Tiểu Văn trả lời bình tĩnh.

Cậu tuyệt đối không muốn thua, mất mặt lắm.

"Làm tốt lắm!"

Ông Tang xoa đầu Tiểu Văn. Ba tuổi nhìn ra tương lai, hai đứa trẻ tuy chưa đầy hai tuổi nhưng đã bộc lộ tính cách. Tiểu Văn háo thắng suy tính kín kẽ, kiên trì bền bỉ. Tiểu Võ tuy thiếu mưu trí nhưng biết nghe lời lại khỏe mạnh, phản ứng nhanh, đều là những mầm non tốt.

Hai đứa trẻ no căng bụng bắt đầu buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài mắt díp lại, đầu gật gà gật gù trông thật ngây thơ đáng yêu.

"Mệt rồi, cho chúng nó đi ngủ đi."

Ông Tang bảo.

Tang Mặc mỗi tay bế một đứa lên lầu đặt lên giường, nhanh ch.óng cởi áo khoác rồi đắp chăn cho con.

Hai ông cụ ngồi đ.á.n.h cờ, hào hứng bàn về tương lai hai đứa chắt. Cả hai đều định hướng cho chúng vào quân đội nhưng Tang Mặc lại có ý kiến khác. Nếu con học giỏi, anh muốn chúng vào đại học hơn.

Hoặc vào trường quân đội cũng được, kiến thức văn hóa chắc chắn không thể thiếu. Nhưng quan trọng nhất là tôn trọng ý kiến của con, nếu Tiểu Văn và Tiểu Võ không thích vào quân đội thì anh chắc chắn sẽ không ép.

Hôm sau Tang Mặc xách quà đến cảm ơn những người hôm qua đã giúp tìm trẻ con. Quà biếu nhà nào cũng giống nhau: một mảnh vải dạ, hai chai rượu ngon, một hộp sữa mạch nha. Mỗi nhà anh chỉ ngồi một lát, một buổi sáng là đi hết một lượt.

Quà tuy không nhiều nhưng mọi người đều thấy rất thoải mái, đặc biệt là các bà vợ, ấn tượng về Tang Mặc rất tốt cảm thấy anh hào phóng lại biết cách cư xử, rất đáng để chồng mình kết giao.

Hôm sau nữa Tiểu Văn và Tiểu Võ lại lên núi chơi. Sườn núi nhỏ sau nhà là thiên đường của lũ trẻ trong đại viện, hầu như ngày nào cũng chạy lên đó chơi trốn tìm. Phương Đường cũng không cấm cản, hơn nữa mấy ngày nay cô cứ mệt mỏi rã rời, đang ban ngày ban mặt mà ngồi cũng ngủ gật được không có sức đâu mà quản.

Tuy nhiên luật chơi trốn tìm của lũ trẻ cũng thay đổi, thời gian từ lúc mặt trời lặn đổi thành giờ ăn trưa. Vì thế khi hai anh em về nhà ăn cơm, trên tay Tiểu Võ đã có thêm một con quay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bởi vì chúng lại thắng, tất cả các bạn đều không tìm thấy là chúng tự chui ra.

"Các con trốn ở đâu? Không phải lại là ngôi mộ đấy chứ?"

Ông Tang tò mò. Sườn núi chỉ có bé tẹo thế, trốn đi đâu được nữa? "Không phải ạ."

Tiểu Văn lắc đầu, cậu không bao giờ trốn cùng một chỗ hai lần.

Tiểu Võ vui vẻ kể:

"Nằm sấp xuống đất, phủ cỏ lên người."

Cậu bé vừa nói vừa khoa tay múa chân mô tả rất rõ ràng. Hai anh em nằm sấp xuống đất, phủ đầy cỏ lên người nằm im thin thít. Bọn trẻ kia có đi ngang qua cũng không phát hiện ra được.

"Khá lắm!"

Ông Tang giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt cực kỳ tự hào. Biết trốn cũng là một bản lĩnh, hơn nữa hai đứa trẻ này rất trầm ổn, nằm im thin thít dưới đất như vậy đến người lớn chưa chắc đã làm được.

Mùng ba tết lũ trẻ lại chơi trốn tìm. Tiểu Văn và Tiểu Võ thắng được một khẩu s.ú.n.g gỗ. Lần này chúng trốn trong bụi cây thường xanh, cắm đầy cành lá lên người ngụy trang, kết quả lại thắng.

Mãi đến mùng sáu tết hai anh em chơi trốn tìm chưa thua trận nào, ngày nào cũng thắng được phần thưởng mang về. Hai đứa trẻ nổi tiếng khắp đại viện ai gặp cũng bảo:

"Đây là cặp song sinh trốn siêu giỏi đấy à? Xinh xắn thế này mà sao trốn kỹ thế, tìm mãi không ra?"

Phương Đường cũng thấy lạ, hai đứa to lù lù thế kia sao lại không tìm thấy nhỉ?

Cô kể với Tang Mặc, anh cũng tò mò bèn bảo hai anh em trốn trong nhà xem anh có tìm được không.

"Không thích!"

Tiểu Văn tỏ vẻ chán nản không chịu hợp tác.

Tiểu Võ cũng lười biếng, dù sao cậu cũng nghe theo anh.

"Thắng sẽ thưởng bánh kem bơ."

Tang Mặc dùng bánh kem dụ dỗ.

"Bốn miếng!"

Tiểu Văn mặc cả, cậu và em trai ngốc mỗi người hai miếng.

"Được!"

Tang Mặc đồng ý ngay tắp lự. Anh muốn xem hai thằng con ranh ma này trốn giỏi đến mức nào.

Anh cho hai đứa mười lăm phút để trốn. Anh và Phương Đường ra ngoài đi dạo, mười lăm phút sau quay lại tìm.

"Chắc chắn tìm được, nhà chỉ có thế này, làm sao mà không tìm ra."

Tang Mặc tự tin tràn trề, cảm thấy mình chắc chắn hơn đứt mấy đứa trẻ con.

"Đừng để đến lúc đó không tìm được thì mất hết uy nghiêm của người làm ba đấy nhé!"

Phương Đường trêu chọc.

"Yên tâm đi, chồng em lợi hại lắm!"

Hai vợ chồng đi dạo một vòng quanh đại viện, quá mười lăm phút vài phút mới thong thả quay về. Trong sân có thêm mấy ông cụ đến xem náo nhiệt.

"Hắc Đản, đừng để thua cả trẻ con đấy nhé!"

Ông Phương trêu.

Tang Mặc vốn không để tâm lắm nhưng bị mấy ông cụ kích bác, m.á.u ăn thua nổi lên. Anh quan sát sân trước, ngoài bàn đá ra chỉ có mảnh vườn trồng rau và cái chuồng gà, không trốn được người.

Anh tìm một vòng tầng một không thấy, lên tầng hai cũng không thấy. Tang Mặc bắt đầu cảm thấy không ổn, hai đứa trẻ này trốn kỹ thật.

Anh lục soát kỹ tầng hai lần nữa, gầm giường, tủ quần áo, thậm chí cả ngăn kéo cũng mở ra xem cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Trán Tang Mặc lấm tấm mồ hôi mặt nóng bừng. Vừa nãy còn khoác lác trước mặt vợ, giờ thì bị vả mặt rồi.

"Tìm thấy chưa anh?"

Phương Đường hỏi vọng từ dưới lầu lên.

"Chờ chút!"

Tang Mặc lại lục soát tầng hai một vòng nữa vẫn không thấy lại xuống tầng một tìm, vẫn công cốc. Hai đứa trẻ cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy.

--

Hết chương 313.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 313 | Đọc truyện chữ