Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 305: Con trai hiếu thảo
"Mọi người biết không, kẻ tung tin đồn chính là Liễu T.ử Cẩm đấy. Mấy bạn bị bắt làm kiểm điểm bảo bây giờ họ hận cô ta thấu xương. Đầu sỏ gây chuyện thì không sao còn họ lại bị bắt kiểm điểm trước toàn trường, mất hết cả mặt mũi."
Tan học Tống Đan Linh chia sẻ tin tức mới hóng hớt được.
"Ba cô ta là giáo sư trong trường, đương nhiên sẽ không bị kỷ luật rồi."
Mã Hồng Mai nói.
"Thật không công bằng! Nhưng nhìn bộ dạng cô ta thế kia, về nhà chắc chắn bị ăn mắng, biết đâu vết thương trên trán cũng là do ba cô ta đ.á.n.h đấy."
Tống Đan Linh hả hê nói.
"Kệ cô ta đi, sống trên đời phải quang minh chính đại một chút, đừng làm chuyện hại người mà chẳng lợi mình."
An Tĩnh lấy sổ tay ra chuẩn bị chép bài, cô ấy phải ghi chép cẩn thận để sau này Phương Đường có cái mà dùng. Cô ấy hoàn toàn yên tâm rồi, nhà trường kỷ luật những sinh viên tung tin đồn thất thiệt, chứng tỏ gia đình Phương Đường không có chuyện gì, hơn nữa việc Phương Đường làm chắc chắn là việc tốt nên nhà trường mới cảm kích như vậy.
Về những chuyện xảy ra ở trường Phương Đường thực ra đều biết cả, Tang Mặc đã kể cho cô nghe. Cô cũng chẳng bận tâm còn biết thừa kẻ tung tin đồn là Liễu T.ử Cẩm, người khác không rảnh rỗi như thế.
Tối ăn cơm Tang Mặc kể chuyện nhà trường kỷ luật học sinh, Phương Đường cười lạnh:
"Đáng đời, tiếc là để Liễu T.ử Cẩm thoát tội."
"Dù sao cũng là con gái giáo sư trong trường phải nể mặt chút chứ. Nhưng đợt xét duyệt chức danh giáo sư lần này của ông Liễu coi như đi tong rồi, nếu không có gì bất ngờ thì đến lúc nghỉ hưu cũng chẳng được xét đâu."
Tang Mặc mỉa mai.
"Tự làm tự chịu thôi, ai bảo ông ta nuôi dạy ra đứa con gái như thế, toàn làm chuyện thất đức."
Phương Đường chẳng thương cảm chút nào cho giáo sư Liễu. Nuôi dạy ra đứa con gái như Liễu T.ử Cẩm chứng tỏ nhân phẩm ông ta cũng chẳng ra gì. Làm đến chức phó giáo sư chỉ chứng tỏ ông ta có chút tài học chứ phẩm đức thì chưa chắc đã tốt.
Hơn nữa cái chức phó giáo sư này cũng có hơi nước, không phải giáo sư nào cũng danh xứng với thực, giới học thuật cũng lắm chuyện xấu xa.
"Mấy hôm nay em đi cùng Bruce thế nào?"
Tang Mặc bóc tôm bỏ vào bát cho Phương Đường.
Ao cá sau nhà không biết sao lại có rất nhiều tôm, con nào con nấy to béo lại còn có cả cua nữa, đều béo ngậy. Lần trước bắt mấy con hấp lên, gạch và trứng cua tràn cả ra ngoài ngon tuyệt.
"Cũng được anh ạ, Bruce ngây ngô lắm, ngày nào cũng hỏi về lịch sử Trung Quốc còn đòi đi tham quan bảo tàng nữa."
Phương Đường cười nói.
Tuy chỉ mới tiếp xúc vài ngày nhưng Phương Đường đã nhận ra Bruce chính là một công t.ử bột chính hiệu, nói trắng ra là một gã ăn chơi trác táng. Cũng may nhà hắn giàu nứt đố đổ vách, dù không làm gì cũng đủ tiền tiêu xài cả đời.
Cô tò mò hỏi:
"Sao tự nhiên nhà trường lại kỷ luật mấy bạn sinh viên kia thế anh?"
Tang Mặc cười cười:
"Ông nội Ngô nói chuyện với nhà trường đấy, sau đó bên Cục Ngoại sự cũng gọi điện cho hiệu trưởng, vụ này do đích thân hiệu trưởng xử lý."
Thực ra là anh nói bóng gió với ông Ngô, ông cụ tức giận liền đi phàn nàn với hiệu trưởng lại bảo chủ nhiệm Đinh gọi điện cho hiệu trưởng. Hiệu trưởng nghe nói liên quan đến khách nước ngoài quan trọng thì không dám chậm trễ, xử lý vụ việc ngay lập tức còn bắt mấy trường hợp điển hình ra làm gương. Tuy không kỷ luật nặng nhưng cũng đủ cho mấy sinh viên kia một bài học nhớ đời.
"Anh là người mách lẻo với ông nội Ngô đúng không?"
Phương Đường tinh nghịch hỏi.
"Anh có nói gì đâu, chỉ tiện mồm nhắc vài câu thôi mà."
Tang Mặc nói nhẹ tênh nhưng thực ra anh đã cố ý đến gặp ông Ngô còn thêm mắm dặm muối không ít khiến ông cụ tức điên lên.
Phương Đường chẳng tin, tên này khẩu thị tâm phi làm gì có chuyện tiện mồm. Nhưng cô cũng lười vạch trần, bóc một con tôm đút vào miệng Tang Mặc cười ngọt ngào:
"Thưởng cho anh này!"
"Một con chưa đủ!"
Tang Mặc c.ắ.n nhẹ vào ngón tay cô, ánh mắt thâm trầm giọng nói đầy khiêu khích.
"Chỉ có một con thôi, hết rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim Phương Đường đập thình thịch, lảng tránh ánh mắt anh, mặt nóng bừng thầm mắng đồ không biết xấu hổ, trước mặt con cái mà cũng dám giở trò.
Tang Mặc cười khẽ, bóc mấy con tôm bỏ vào bát vợ rồi ghé tai cô thì thầm vài câu.
"Đừng nói nữa!"
Mặt Phương Đường đỏ bừng như m.á.u, lườm anh cháy mắt. Đồ mặt dày, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó.
"Bọn trẻ không nghe thấy đâu mà."
Tang Mặc chẳng hề để ý. Hơn nữa dù có nghe thấy thì trẻ con cũng đâu có hiểu.
Tiểu Võ đang cắm cúi ăn cơm, chẳng để ý ba mẹ đang liếc mắt đưa tình, trong mắt cậu bé chỉ có cơm. Tiểu Văn ngẩng đầu lên, nhìn ba mẹ một cái rồi lại cúi đầu ăn tiếp.
Trong lòng cậu bé thầm nghĩ, ba hay bắt nạt mẹ lắm, lần trước cậu còn thấy ba ấn mẹ vào tường mà c.ắ.n làm mẹ khóc thét lên.
Chắc là ba đói lắm! Tiểu Văn nghĩ ngợi rồi gắp miếng thịt bỏ vào bát Tang Mặc:
"Ba ăn đi!"
Ba ăn nhiều thịt vào sẽ không c.ắ.n mẹ nữa.
Cậu đúng là đứa con trai hiếu thảo của mẹ.
Tiểu Văn cười ngọt ngào với Phương Đường rồi tiếp tục ăn cơm.
Tang Mặc rất vui, không ngờ thằng cả lại hiếu thảo như thế biết gắp thức ăn cho ba. So ra thì thằng út chỉ biết cắm đầu vào ăn đúng là đứa con bất hiếu.
"Tiểu Võ!"
Tang Mặc gọi một tiếng, hy vọng cậu con út cũng thể hiện chút lòng hiếu thảo, gắp thức ăn cho ba.
"Dạ!"
Tiểu Võ đáp lí nhí, đầu cũng không ngẩng lên, đồ ăn ngon quá cậu bé không muốn động não.
"Ba gọi con đấy, không nghe thấy à?"
Tang Mặc không vui. Trong mắt đứa con nghịch t.ử này, ba nó còn không bằng miếng thịt.
"Con nghe thấy mà."
Tiểu Võ vẫn không ngẩng đầu cũng chẳng nhìn thấy sắc mặt bố hơi khó coi.
Tang Mặc giơ tay lên định cốc đầu thằng con một cái cho chừa nhưng tay chưa kịp hạ xuống thì đầu anh đã bị cốc một cái, là Phương Đường gõ.
"Tiểu Võ đang ăn cơm ngon lành, anh quát con làm gì?"
Phương Đường lườm anh đầy bất mãn thấy anh thật vô lý.
Tang Mặc đành phải từ bỏ ý định dạy dỗ con trai. Tiểu Võ vẫn chưa biết mình vừa thoát nạn, vẫn vui vẻ ăn cơm. Đứa trẻ ngốc đúng là có phúc của kẻ ngốc.
Ban ngày Phương Đường đi cùng khách nước ngoài tham quan khảo sát. Cô cũng không cần đi quá sớm vì khách ngủ dậy muộn, 9 giờ rưỡi mới bắt đầu làm việc nên cô chỉ cần đến đúng giờ là được. Chiều 4 giờ hơn là được về, nhàn hơn đi học nhiều.
Cô còn chuẩn bị thêm hai điệu múa Hồ Toàn và Kinh Hồng. Điệu Nghê Thường Vũ phức tạp quá, nhất thời chưa chuẩn bị kịp. Bruce tuy hơi tiếc nuối nhưng vẫn rất vui, bảo lần sau đến hy vọng sẽ được xem điệu Nghê Thường Vũ.
"Bao giờ anh quay lại?"
Phương Đường hỏi.
"Chắc mùa xuân sang năm. Chú tôi định mở nhà máy ở đây, chắc chắn phải cử người sang quản lý, đến lúc đó tôi sẽ xung phong sang đây làm việc."
Bruce ngây thơ tiết lộ bí mật kinh doanh mà không hề hay biết.
Bởi vì chú anh ta vẫn chưa đàm phán chính thức với Cục Ngoại sự về việc đầu tư chỉ nói là đang khảo sát, mục đích là để tranh thủ thêm nhiều ưu đãi. Hai bên vẫn đang trong giai đoạn đàm phán thế mà tên ngốc Bruce này lại tiết lộ trước bí mật kinh doanh, đã thế còn chưa nhận ra mình lỡ lời.
Nụ cười trên môi Phương Đường không đổi nhưng trong lòng thầm nghĩ tên này đúng là ngốc thật, may mà hắn không thích kinh doanh nếu không gia sản bạc triệu cũng tiêu tan hết.
--
Hết chương 305.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận