Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 304: Bị ném đến vỡ đầu chảy máu
Liễu T.ử Cẩm loạng choạng, mắt tối sầm lại đứng không vững, môi cũng không còn giọt m.á.u.
Cô ta không hiểu tại sao ba lại nổi giận đùng đùng như vậy, còn ra tay tàn nhẫn với cô ta, rõ ràng ba thương cô ta nhất mà.
"Mày còn mặt mũi về à? Tao mất hết mặt mũi vì mày rồi!"
Giáo sư Liễu tức tối mắng c.h.ử.i. Hôm nay ông ta bị hiệu trưởng gọi lên phòng làm việc. Lúc đi ông ta còn rất đắc ý, tưởng hiệu trưởng rốt cuộc cũng nhận ra tài năng và năng lực của ông ta định đề bạt ông ta.
Ai ngờ vừa đến nơi ông ta bị hiệu trưởng mắng té tát một trận, còn bảo ông ta đừng lơ là việc giáo d.ụ.c phẩm chất con cái.
"Thầy Liễu à, dù công việc có bận rộn đến đâu cũng không được bỏ bê việc giáo d.ụ.c con cái. Giữa tài năng và đạo đức, đương nhiên đạo đức quan trọng hơn. Người có tài mà không có đức thì không đi được đường dài đâu, làm người làm việc tuyệt đối không được trái lương tâm."
Hiệu trưởng nói một tràng thấm thía khiến giáo sư Liễu nghe mà ngơ ngác, trong lòng thấp thỏm lo âu tưởng mình lỡ lời bị ai mách lẻo, sợ toát mồ hôi hột, chỉ sợ lại bị điều đi nông trường cải tạo lao động.
Hóa ra hiệu trưởng nói chuyện Liễu T.ử Cẩm bịa đặt ở trường, gây ảnh hưởng cực kỳ xấu. Lúc này giáo sư Liễu mới biết, Phương Đường không chỉ là cháu gái giáo sư Ngô mà gia thế nhà chồng cô ta còn "khủng" hơn, ông nội chồng là lãnh đạo lớn bên quân đội.
Đứa con gái ngu xuẩn của ông ta lại dám to gan đắc tội Phương Đường còn bịa đặt sau lưng bảo nhà người ta phạm tội, đúng là chán sống rồi.
"Mày muốn c.h.ế.t thì đừng có liên lụy đến tao! Mày là đầu người óc lợn à? Phương Đường chỉ xin nghỉ mà mày lại đi rêu rao bậy bạ là người nhà nó phạm tội. Mày có biết người nhà nó là ai không? Mày lấy đâu ra gan ch.ó mà làm thế?"
Giáo sư Liễu càng mắng càng hăng. Nhà trường còn nể mặt ông ta nên không bắt Liễu T.ử Cẩm kiểm điểm trước toàn trường nhưng ông ta biết chức danh giáo sư của mình coi như đi tong trong vài năm tới rồi.
"Sao tao lại sinh ra đứa con ngu xuẩn như mày chứ!"
Giáo sư Liễu tức đau cả tim gan, nhìn đứa con gái mặt đầy m.á.u mà chẳng còn chút thương xót nào thậm chí càng thêm chán ghét. Trước kia ông ta chắc mù mắt mới coi đứa con ngu dốt này là niềm tự hào, so với ngón chân cái của Phương Đường cũng không bằng, ưu tú cái rắm!
"Ông lên cơn điên gì thế? Đánh con bé ra nông nỗi này, ông có còn là người không?"
Mẹ Liễu đi làm về thấy con gái cưng bị đ.á.n.h bầm dập, đầu đầy m.á.u thì sợ đến tái mặt vội lấy khăn lau m.á.u cho con.
Trên trán Liễu T.ử Cẩm có một vết thương sâu hoắm vẫn đang rỉ m.á.u. Cô ta dựa vào lòng mẹ khóc thút thít, đầu đau như muốn nổ tung. Từ nhỏ đến lớn ba chưa bao giờ nặng lời, càng không bao giờ đ.á.n.h cô ta, giờ ba như biến thành một người xa lạ đáng sợ, cô ta sợ lắm.
"Bà hỏi xem nó làm chuyện tốt đẹp gì, làm tôi mất hết mặt mũi, chức danh giáo sư cũng đi tong rồi. Biết nó ngu thế này thì đẻ ra bóp c.h.ế.t quách đi cho xong, đỡ liên lụy đến tôi!"
Giáo sư Liễu c.h.ử.i ầm lên.
Mẹ Liễu hoảng hốt. Lần trước chồng bà ta còn bảo đợt xét duyệt chức danh này có hy vọng, chắc chắn lên được giáo sư sao giờ lại thất bại? "T.ử Cẩm, con làm cái gì thế hả?"
Mẹ Liễu lấy hộp t.h.u.ố.c ra bôi t.h.u.ố.c cho con gái. Vết thương ở bên trái trán, may mà tóc mái che đi được nhưng trán đang lành lặn tự dưng có vết sẹo, sau này lúc nào cũng phải để tóc mái. Mẹ Liễu xót con, bực bội nói:
"Dù con bé có sai thì ông cũng phải từ từ nói chuyện chứ? Con gái lớn tướng rồi sao ông lại động thủ? Còn đ.á.n.h chảy m.á.u đầy mặt thế này, lỡ để lại sẹo thì sao?"
"Để lại sẹo càng tốt, cho nó bớt ảo tưởng, biết tự lượng sức mình!"
Giáo sư Liễu vẫn chưa hả giận, trừng mắt nhìn con gái đầy chán ghét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liễu T.ử Cẩm run rẩy, khóc lóc t.h.ả.m thiết không dám biện minh nửa lời, sợ chọc giận ba lại bị ăn đòn tiếp.
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
Bôi t.h.u.ố.c xong, mẹ Liễu kiên nhẫn hỏi.
Cơn giận của giáo sư Liễu vốn đã nguôi ngoai một chút, giờ lại bùng lên chỉ vào mặt Liễu T.ử Cẩm mắng:
"Mày có biết mày đắc tội với ai không? Mày tưởng ba mày to lắm à? Trong mắt nhà Phương Đường thì ba mày chỉ là cái đinh rỉ thôi. Kể cả người ta điều tao đi nông trường lao động cũng chỉ là chuyện nhỏ như con kiến. Tao đã bảo mày bao nhiêu lần là phải làm thân với Phương Đường, mày để ngoài tai hết à?"
"Không phải, con... con không biết!"
Liễu T.ử Cẩm sợ hãi lắc đầu, mắt sưng húp vì khóc, trong lòng càng thêm ghen tị. Tại sao chuyện tốt gì cũng đến tay Phương Đường thế?
"Không biết mà mày dám tung tin đồn nhảm ở trường à? Gan mày to thật đấy, mày tưởng nhà trường không biết là do mày làm sao? Chẳng qua trường nể mặt tao nên không bắt mày kiểm điểm trước toàn trường thôi. Mày tưởng Phương Đường xin nghỉ để làm gì? Người ta ưu tú quá nên được Cục Ngoại sự mượn đi làm phiên dịch, tiếp đón khách nước ngoài đấy!"
Mặt giáo sư Liễu xanh mét càng mắng càng hăng. Trước kia ông ta còn thấy con gái mình ưu tú, giờ càng nhìn càng thấy ngu. Lần trước ông ta nhờ vả kiếm được tài liệu về, con bé này dịch như ch.ó gặm làm ông ta mất hết mặt mũi với bạn bè.
Giờ lại xảy ra chuyện này, con đường quan lộ của ông ta đang lung lay dữ dội. Lỡ trưởng bối nhà Phương Đường tính sổ thì ông ta chỉ là một phó giáo sư quèn, người ta bóp c.h.ế.t ông ta dễ như bóp c.h.ế.t con kiến.
Liễu T.ử Cẩm khóc càng to hơn. Những cú sốc liên tiếp khiến lòng cô ta nguội lạnh. Cô ta cứ tưởng Phương Đường xin nghỉ vì gặp chuyện chẳng lành, ai ngờ người ta lại vớ được mỏ vàng, vào Cục Ngoại sự làm phiên dịch.
Đợi sau khi tốt nghiệp chắc chắn sẽ được phân về Cục Ngoại sự. Thứ cô ta mơ ước bao lâu nay, Phương Đường lại dễ dàng có được.
Mẹ Liễu ban đầu còn trách chồng ra tay quá nặng, giờ thì thấy con gái đúng là làm chuyện ngu xuẩn thật. Nhưng nhìn bộ dạng t.h.ả.m thương của con bà ta lại mềm lòng, khuyên:
"Lần này rút kinh nghiệm, sau này đừng có dại dột nữa. Nghe lời mẹ, đợi Phương Đường đi học lại, con phải đối xử tốt với nó đừng đắc tội nó nữa."
"Còn đối xử tốt cái nỗi gì? Đắc tội c.h.ế.t người ta rồi, sau này mày tránh xa Phương Đường ra cho tao, đừng có lượn lờ trước mặt người ta làm người ta ghét!"
Giáo sư Liễu còn chút tỉnh táo, biết con gái đã làm đến mức tuyệt tình thế này thì không thể hòa giải được nữa, thà chủ động tránh mặt còn hơn để người ta ghét thêm.
"Nghe ba con đi, đừng có tự ý hành động nữa."
Mẹ Liễu thở dài. Bà ta giờ chỉ lo cho công việc của chồng, bà ta không muốn lại phải đi nông trường chịu khổ nữa đâu.
"Sau này bà quản giáo con cái nghiệp chướng này cho nghiêm vào, cắt tiền tiêu vặt, quần áo mới cũng đừng may nữa. Tôi thấy quần áo trong tủ của nó đủ mặc mấy chục năm rồi đấy. Sướng quá hóa rồ, đầu óc mụ mị mới làm ra chuyện ngu xuẩn thế này!"
Giáo sư Liễu quyết định sau này phải nghiêm khắc dạy dỗ đứa con gái ngu ngốc này, tuyệt đối không để nó gây chuyện nữa.
Mẹ Liễu định bênh con vài câu nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thôi. Lần này đúng là con gái sai rành rành, chồng bà ta đang nóng giận, đợi lúc nào ông ta nguôi giận rồi nói sau.
Hôm sau Liễu T.ử Cẩm đi học với miếng băng gạc trên trán, trông vừa kỳ cục vừa buồn cười. Mắt cô ta sưng húp như hai quả hạch đào, híp lại thành một đường chỉ, bộ dạng đưa đám như nhà có tang trông như vừa trải qua biến cố lớn.
--
Hết chương 304.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận